Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 130: Trà lâu kinh thành

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:08:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 130: Trà lâu kinh thành 

 

 

Trần Tiểu Mạch rời , Nguyên Bảo mất tiểu thúc chơi cùng, trong lòng vô cùng thất vọng. Mấy ngày liền uống, cơm ăn, qua gầy ít.

 

Lục Lâm thấy tình trạng của Nguyên Bảo như , trong lòng vô cùng sốt ruột.

 

Ghế đu đưa còn tác dụng, thú bông cũng mất hiệu lực, Lục Lâm vắt óc suy nghĩ, cuối cùng chỉ thể bảo đảm với Nguyên Bảo rằng, Tiểu Mễ cha nhanh sẽ sinh một nhỏ để chơi cùng nhóc, Nguyên Bảo lúc mới nín mỉm .

 

qua mấy ngày, Nguyên Bảo liền phát hiện, e là còn lâu mới chui , nữa thất vọng thôi.

 

Nguyên Bảo cảm thấy lão cha lừa gạt, lão cha chính là kẻ lừa đảo.

 

Vì dời sự chú ý của Nguyên Bảo, cũng để xoay chuyển hình tượng của trong lòng nhi tử, Lục Lâm sai trướng làm cho Nguyên Bảo một bộ đồ chơi xếp gỗ.

 

Nguyên Bảo chơi đến vô cùng vui vẻ.

 

Nhận loại đồ chơi xếp gỗ thể bán tiền, Lục Lâm liền gọi mấy thợ mộc nhàn rỗi tới, bảo bọn họ chế tác đồ chơi xếp gỗ.

 

Trước đây từng nhiều từ các thị trấn khác tới mua cày cong.

 

chỉ cần mua một cái về nghiên cứu, thợ mộc, thợ rèn ở các thị trấn khác liền tự nhiên hiểu , cần tới đây mua nữa.

 

Dân bản địa Sa huyện sức mua hạn, việc tiêu thụ cày cong đình trệ, Lục Lâm liền cho mấy thợ mộc về nhà, dự định chờ việc gọi họ .

 

Không việc thì tiền công, cũng còn ăn cơm trưa miễn phí. Mấy từng quen ăn đồ ở nha môn, ở nhà mấy ngày liền bỗng nhiên thấy quen.

 

Nghe việc làm, bọn họ vội vàng chạy tới, khiến mấy thợ rèn đang nhàn rỗi ghen tị thôi.

 

Lục Lâm đem phương pháp xếp gỗ cho mấy , bảo họ bắt tay làm.

 

Mấy thợ mộc Lục Lâm về cách dùng đồ chơi xếp gỗ thì vô cùng mờ mịt, cảm thấy thứ Lục Lâm làm căn bản sẽ ai mua. tiền trả đủ, bọn họ vẫn bắt tay làm việc.

 

---

 

Xưởng nấu rượu dần dần làm ăn khấm khá, từ các huyện thành xung quanh cũng lượt tới rượu nơi bọn họ ngon rẻ.

 

Không ít từ huyện khác chạy tới mua rượu.

 

Lục Lâm đối với tình huống vô cùng vui mừng.

 

Trần Tiểu Mạch rời , tâm trạng Nguyên Bảo vẫn . Lục Lâm sai phòng bếp nấu cho Nguyên Bảo một nồi bánh trôi rượu nếp.

 

Không ngờ Trần Tiểu Mễ dẫn theo Thẩm Trì ăn sạch cả nồi, khiến Lục Lâm vô cùng cạn lời.

 

Sau khi Trần Tiểu Mễ mang thai, Lục Lâm cho y uống rượu.

 

Có lẽ vì thế mà Trần Tiểu Mễ thèm đến phát hoảng, ngay cả đồ ăn của trẻ con cũng giành.

 

Việc tới nước , Lục Lâm quyết định vẫn là để nhi t.ử chịu thiệt một chút .

 

---

 

Kỷ Thành Khang cùng đoàn tiến về kinh thành .

 

Trong đoàn xe hơn mười binh lính cường tráng, dọc đường ai dám trêu chọc.

 

Trần Tiểu Mạch cưỡi lưng ngựa, tinh thần phấn chấn.

 

Lục Lâm chuẩn cho một con ngựa non, tính tình hiền. Khi buồn chán, Trần Tiểu Mạch cũng sẽ cưỡi một lát.

 

“Hôm nay e là tới thị trấn, chỉ thể nghỉ ngoài trời.”

Kỷ Thành Khang sắc trời .

 

“Cắm trại ?” Trần Tiểu Mạch hưng phấn hỏi.

 

.”

 

“Thật quá!”

 

Kỷ Thành Khang Trần Tiểu Mạch, bất đắc dĩ .

 

Lúc ban đầu Lục Lâm cho Trần Tiểu Mạch theo, Kỷ Thành Khang còn lo tiểu song nhi quá nhỏ, dọc đường sẽ nháo.

 

mấy ngày trôi qua, phát hiện Trần Tiểu Mạch vô cùng rắn rỏi, thậm chí còn hứng thú với việc cắm trại vất vả , khác với những song nhi con nhà giàu mà từng gặp ở kinh thành.

 

---

 

Trần Tiểu Mạch nhảy xuống ngựa, chui xe ngựa, ôm một khối thịt hun to.

 

Đám binh xung quanh thấy khối thịt hun , mắt suýt nữa dính chặt đó.

 

Kỷ Thành Khang liếc ánh mắt nóng rực của mấy , cảm thấy bọn họ phần quá lộ liễu.

 

Hắn ho khẽ một tiếng, mấy tên binh lính lập tức thu hồi ánh mắt.

 

Thịt hun của Trần Tiểu Mạch rõ ràng là do Lục Lâm đặc chế, rắc nhiều gia vị, nướng lên thì ngoài giòn trong mềm, hương vị cực kỳ thơm ngon.

 

Trần Tiểu Mạch nhóm lửa, nướng thịt hun, dùng con d.a.o Lục Lâm cho cắt một miếng.

 

Kỷ Thành Khang con d.a.o trong tay Trần Tiểu Mạch, trong mắt lóe lên vài phần kinh ngạc.

 

Con d.a.o thể thu gọn, nhỏ gọn mà sắc bén, vô cùng tiện dụng.

Hắn tự nhận kiến thức rộng rãi, từng thấy loại d.a.o như thế .

 

Trần Tiểu Mạch cắt một miếng thịt lớn bỏ miệng, đó cắt thêm hai miếng, chia cho Trần Tiểu Thái và Kỷ Vân An.

 

Trần Tiểu Thái miếng thịt trong tay Kỷ Vân An, càng lúc càng thấy mắt.

 

Hắn c.ắ.n một miếng thịt, mơ hồ thấy xung quanh vang lên tiếng nuốt nước bọt.

 

Bất đắc dĩ, Trần Tiểu Thái đành cắt thêm hai đĩa thịt, chia cho cùng, đổi là một tràng cảm ơn.

 

“Trần tiểu thiếu gia, các ngươi chuẩn chu đáo thật đấy.”

 

Trần Tiểu Thái ngượng ngùng .

“Nhà nghèo xa thôi.”

 

Trong lòng thầm nghĩ: Lục ca chắc sớm nghĩ tới tình huống , nên mới chuẩn sẵn mấy cái giò heo hun.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-130-tra-lau-kinh-thanh.html.]

“Ta từng ăn thịt hun , nhưng hương vị kém xa cái , rốt cuộc là làm thế nào ?”

 

Trần Tiểu Thái: “……”

 

Hắn cũng Lục Lâm làm , tay nghề của Lâm ca còn giỏi hơn cả đầu bếp.

 

Ăn thịt hun, Trần Tiểu Thái nhịn nhớ tới Lục Lâm.

 

Lúc Lục Lâm mới ở rể Trần gia, Trần Tiểu Thái thế nào cũng mắt.

Lục Lâm cũng thường xuyên gây khó dễ cho Trần Tiểu Thái, hai gần như nước với lửa.

 

Sau tuy Trần Tiểu Thái tâm phục khẩu phục, nhưng vẫn giả bộ phục.

 

Giờ sắp kinh thành , Trần Tiểu Thái bỗng nhiên nhớ Lục Lâm, đối tiền đồ phía cũng mơ hồ thấy mê mang.

 

Trần Tiểu Mạch là kiểu vạn sự để trong lòng, ăn xong bữa tối liền chạy xe ngủ.

 

Trần Tiểu Thái thấy Kỷ Vân An đắp chăn cho Trần Tiểu Mạch, sắc mặt liền căng cứng.

 

…………

 

Sau hơn một tháng lên đường, Trần Tiểu Thái bọn họ cuối cùng cũng đến kinh thành.

 

Trần Tiểu Thái chịu chi, mỗi khi đến một huyện thành đều tiếc tiền chuẩn thức ăn.

Ăn miệng ngắn, mấy hộ vệ đều ấn tượng với .

 

Trần Tiểu Mạch bám cửa sổ xe, cổng thành hùng vĩ, mắt mở to tròn xoe.

Thật lợi hại! Thật đông !

 

Trần Tiểu Thái dòng phố, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

 

Ở Sa huyện, chỉ cần ăn mặc chỉnh tề, rách vá coi như tệ.

kinh thành thì khác, đường đầy mặc hoa phục, đeo ngọc bội, một bộ quần áo trị giá mấy chục thậm chí cả trăm lượng bạc.

 

Mọi theo Kỷ Thành Khang đến Kỷ gia.

 

Kỷ Thành Khang tách ở riêng, phủ riêng bên ngoài. Hắn đưa Trần Tiểu Thái bọn họ về nhà xong thì rời .

 

Thời gian hồi kinh báo cáo công việc dài, còn thăm hỏi trưởng bối trong gia tộc, liên lạc đồng liêu trong triều, sắp xếp học viện cho Kỷ Vân An, lịch trình vô cùng gấp gáp.

 

Trần Tiểu Thái liếc Kỷ Vân An một cái:

“Thúc thúc ngươi , chúng cũng nên hành động.”

 

Kỷ Vân An gật đầu, trong lòng tràn đầy hùng tâm tráng chí.

 

Hai ngoài, quyết định tiên tìm các thuyết thư trong thành, để họ kể hai đoạn mở đầu về Tôn Ngộ Không, nhằm tạo danh tiếng.

 

Trong kinh thành nhiều lâu, đa đều thuyết thư , uống chuyện là một thú tiêu khiển phổ biến.

 

Kỷ Vân An và Trần Tiểu Thái thăm mấy lâu lớn, đều từ chối.

 

May mà Kỷ Vân An vẫn còn chút thể diện, nếu thì mời ngoài, mà là đuổi thẳng.

 

Trần Tiểu Thái bực bội :

“Những chẳng thèm để ý tới chúng !”

 

Thuyết thư căn bản tin bọn họ.

 

Ở Liễu Trấn, Trần Tiểu Thái cũng là danh tiếng, đến kinh thành lạnh nhạt như , trong lòng khó tránh hụt hẫng.

 

Kỷ Vân An đỏ mặt, mơ hồ cảm thấy nguyên nhân là vì mặt mũi của đủ lớn.

 

“Ta nghĩ chúng nên tìm mấy lâu cấp thấp hơn.”

 

Hắn vốn cho rằng chuyện xưa của Lục Lâm vô cùng đặc sắc, hơn hẳn những câu chuyện từng , nên mới trực tiếp tìm các lâu nổi tiếng nhất. thực tế chứng minh quá nóng vội.

 

Hai tìm suốt nửa ngày, cuối cùng cũng tìm Vân Hiên lâu, chịu kể chuyện của họ.

 

Vân Hiên lâu vốn một thuyết thư lợi hại, nhưng gần đây khác đào , bằng một trình độ kém hơn. Sinh ý lâu ngày càng sa sút, nên khi Kỷ Vân An tìm đến, chưởng quỹ cảm thấy thể là một cơ hội, liền đồng ý.

 

Kỷ Vân An bàn bạc nội dung câu chuyện với lão bản Triệu Hách.

 

Nghe đến thạch hầu xuất thế, bàn đào thịnh yến, đại náo thiên cung…, Triệu Hách kích động thôi.

 

“Sẽ nổi tiếng! Câu chuyện nhất định sẽ nổi tiếng!”

 

Nghe mở đầu xong, Triệu Hách nhịn vỗ bàn khen ngợi.

 

Kỷ Vân An kể hai đoạn dừng , Triệu Hách vẫn , còn kéo thêm một chương.

 

Sau khi bàn bạc xong, Kỷ Vân An và Trần Tiểu Thái rời , tìm một thư cục in quyển thượng của Tây Du Ký.

 

…………

 

Vân Hiên lâu tuy sa sút đôi chút, nhưng vẫn ít khách quen.

 

Ngày đầu tiên kể chuyện Tôn Ngộ Không, lập tức khiến cả lâu sôi sục.

 

Những quen chuyện cũ thế giới kỳ ảo trong câu chuyện cuốn hút, đồng loạt yêu cầu kể tiếp.

 

lão bản hiểu rõ đạo lý thả dây dài câu cá lớn, chỉ :

“Muốn tình tiết tiếp theo, xin mời hồi .”

 

ngày đầu tuyên truyền, ngày thứ hai lượng khách đến lâu tăng vọt.

 

Ngũ sắc thạch vá trời, bàn đào trường sinh bất lão, thiên mã vạn dặm, Như Ý Kim Cô Bổng nặng mười vạn cân…

 

Thế giới thần kỳ trong Tây Du Ký khiến đám khách từng thấy việc đời mà sững sờ.

 

Trong lúc nhất thời, đầu đường cuối ngõ đều bàn tán về Tây Du Ký, Vân Hiên lâu cũng theo đó mà nổi tiếng.

 

Ngày thứ nhất, thứ hai còn đỡ, đến ngày thứ ba, thứ tư, khách ùn ùn kéo đến.

 

Mỗi buổi đều chật kín, lầu lầu đầy , ít khách đến mức kích động.

 

Triệu Hách, lão bản lâu, cũng liên tục nhắc tên.

 

Trước vì thuyết thư giỏi đào mà tức giận thôi, giờ cảm thấy họa phúc tương y.

 

Nếu , chắc theo đề nghị của Kỷ Vân An, kể chuyện mới, dù Kỷ Vân An vẫn quá trẻ.

 

Khách quá đông, mỗi ngày chỉ riêng tiền thưởng bạc, Triệu Hách thu ít.

 

Loading...