Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 125: Tiểu Mạch uống rượu

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:03:55
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 125 – Tiểu Mạch uống rượu

 

 

Sau tiết xuân, ít nông dân bắt đầu xuống ruộng làm việc. Lục Lâm trong mùa đông trữ sẵn một đám cày khúc viên lê, giờ bộ đều đem sử dụng.

 

Có cày khúc viên lê hỗ trợ, tốc độ cày ruộng của nông dân nhanh hơn nhiều, đất hoang khai khẩn cũng nhiều hơn.

 

Lục Lâm còn mua từ nơi khác một ít giống mang về, giao cho thôn dân phụ trách gieo trồng.

 

Có vài thôn dân quá nghèo, giữ đủ hạt giống, Lục Lâm bỏ tiền mua một đám từ bên ngoài, cho thôn dân vay dùng.

 

Lục Lâm gọi cha con nhà họ Tần tới, bảo họ tìm một ít cây dâu đem trồng lên núi gần huyện nha.

 

Cha con nhà họ Tần bôn ba hơn một tháng, còn nhờ cả doanh tuần phòng, cuối cùng mới vận chuyển cây dâu về.

 

Gần huyện nha một ngọn núi hoang, cha con họ Tần hứa với thôn dân xung quanh rằng mỗi cái hố đào xong sẽ trả ba văn tiền, thế là một đám tranh lên núi đào hố.

 

Mấy chục thôn dân cầm xẻng, sức đào bới.

 

Mỗi hố trồng cây đều đào tròn sâu, hề gian dối qua loa.

 

Một thôn dân thấy Lục Lâm tới, liền lượt tiến lên chào hỏi, mặt đều là nụ thiện, khác với ánh mắt hả hê khi mới đến Sa huyện.

 

Chẳng mấy chốc, núi hoang mọc lên một mảnh rừng dâu. Những cây tạp đều dọn sạch, chỉ giữ vài cây lớn trông cũng khá .

 

Ngoài cây dâu, núi còn xen kẽ trồng thêm một ít cây ăn quả.

 

Trần Tiểu Mễ bên cạnh Lục Lâm, tò mò hỏi:

“Ngươi trồng nhiều dâu như là định nuôi tằm ?”

 

Lục Lâm gật đầu:

.”

 

Đám cây dâu tốn ít tiền mới vận chuyển về, đường c.h.ế.t mất ít, thật sự đáng tiếc.

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái:

“Ngươi nuôi tằm ?”

 

Lục Lâm: “……”

 

Cái thì… từ từ mò mẫm cũng . Hắn cấp thưởng, dù lỗ cũng đáng bao nhiêu. Nếu làm thành công thì tiền như nước.

 

“Thật cũng từng nuôi tằm.” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ đầy tò mò :

“Ngươi mở cửa hàng, hưởng phúc là ? Còn từng nuôi tằm nữa ?”

 

Lục Lâm đôi mắt lấp lánh của Trần Tiểu Mễ, xoa xoa mũi, cũng rõ đối phương là khâm phục đang trào phúng .

 

Hồi nhỏ Lục Lâm từng nuôi tằm. Trước cổng học viện bán tằm, hai con kèm mấy lá dâu, bán hai tệ.

 

Lúc đó còn nhỏ, chẳng đồ chơi gì, ai cũng mua mấy con về nuôi.

 

Hai con tằm của Lục Lâm vì lá dâu tươi, nuôi bao lâu c.h.ế.t.

 

Giờ nghĩ , nuôi tằm đúng là một ngành lợi nhuận cực cao.

 

Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mễ một cái:

“Chuyện từng trải qua còn nhiều lắm.”

 

Trần Tiểu Mễ rõ ràng tin lắm.

 

Lục Lâm thầm nghĩ: sống chung lâu , “hào quang thần bí” đang dần biến mất. Trước còn thể lừa Trần Tiểu Mễ sùng bái , giờ càng lúc càng khó.

 

Nhìn mảng rừng dâu lớn mắt, Lục Lâm :

“Qua vài hôm, thể dựng mấy chuồng gà ở đây, thả mấy đàn gà con.”

 

Trần Tiểu Mễ kinh ngạc:

“Nuôi gà ở đây ?”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Ừ. Nuôi gà ở đây, phân gà là phân bón tự nhiên, cây dâu cũng sẽ lớn hơn.”

 

Sa huyện doanh tuần phòng đóng quân, các đời huyện lệnh đây cũng dám ức h.i.ế.p dân chúng. Đồng thời, trộm cắp ở đây cũng khó mà thoát tội.

 

Lục Lâm lo gà nuôi ở đây sẽ trộm mất.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Cũng .”

 

Nếu nhà nuôi mấy con gà thì lo thiếu thịt ăn.

 

“Nuôi nhiều một chút, mấy đứa nhỏ trong nhà đều thèm thịt.” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, thầm nghĩ: bản Lục Lâm cũng thèm ăn, còn lấy mấy đứa nhỏ làm bình phong.

 

Sau khi kiểm tra xong rừng dâu, Lục Lâm xem xưởng rượu.

 

Xưởng ủ rượu của cũng bắt đầu hoạt động.

 

Sau khi xưởng xây xong, Trần Tiểu Mạch thường xuyên chạy qua đó.

 

Rượu ở đây nồng độ cao, Lục Lâm thấy thú vị, từng dỗ Trần Tiểu Mạch uống vài ngụm.

 

Chỉ là đùa chơi, ai ngờ Trần Tiểu Mạch nhớ mãi mùi rượu, hễ nhớ là la hét đòi uống.

 

Có khi uống, Trần Tiểu Mạch còn biểu diễn “thiết đầu công”, húc thẳng n.g.ự.c Lục Lâm.

 

Ngay từ lúc mới tới, Lục Lâm thấy Trần Tiểu Mạch giống một chiếc xe tăng hình .

 

Mấy năm nay ăn ngon uống , “xe tăng tí hon” lớn lên vùn vụt, giờ thành xe tăng hạng nặng, lực va chạm cực mạnh.

 

Lục Lâm ngờ một trò đùa gây hậu quả lớn như .

 

Trần Tiểu Mễ thấy cảnh đó những thương cảm Lục Lâm, còn mắng một trận.

 

Bất đắc dĩ, Lục Lâm chỉ thể nghĩ đủ cách để dời sự chú ý của Trần Tiểu Mạch.

 

Xưởng rượu xây gần huyện nha, mùi rượu thường xuyên bay trong.

 

Từ khi bắt đầu ủ rượu, Trần Tiểu Mạch cứ chạy sang xưởng rượu suốt.

 

Nguyên Bảo thích nhất là tiểu thúc nhỏ Trần Tiểu Mạch, thấy chạy sang xưởng rượu cũng lon ton chạy theo.

 

Lục Lâm thấy chỉ đau đầu.

 

Trần Tiểu Mễ :

“Hai tiểu quỷ cứ chạy sang xưởng rượu thế , lâu ngày Tiểu Mạch thành tiểu tửu quỷ mất.”

 

Mấy hôm , Trần Tiểu Mạch thừa lúc ai để ý, uống liền một bát rượu lớn, say khướt giữa sân đẩy cối xay nửa canh giờ, dọa Trần Tiểu Mễ tưởng phát điên.

 

Lục Lâm: “……”

 

Trần Tiểu Mễ :

“Ngươi cách gì ?”

 

“Để nghĩ xem.” Lục Lâm ấp úng.

 

Trần Tiểu Mễ bực bội:

“Xem ngươi gây chuyện gì kìa.”

 

Lục Lâm hổ:

“Ta cũng ngờ nghiêm trọng thế.”

 

Hắn thầm nghĩ: chắc do quá rảnh, nên mới tìm niềm vui tiểu quỷ.

 

“Tiểu Mạch tâm tính trẻ con, nếu việc gì dời sự chú ý của nó thì chắc sẽ suốt ngày nhớ rượu nữa.”

 

Nghĩ một lúc, Lục Lâm :

“Hay để nó rừng dâu cho gà ăn?”

 

Trần Tiểu Mễ nghĩ nghĩ:

“Tiểu Mạch cũng thích cho gà vịt ăn.”

 

Lúc hai mới thành , Lục Lâm từng nuôi mấy con gà. Khi đó Tiểu Mạch thích nhất là xem gà, con nào béo, con nào thể thịt.

 

Lục Lâm gật đầu:

“Vậy quyết định thế .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-125-tieu-mach-uong-ruou.html.]

 

---

 

…………

 

Kỷ Vân An bước phòng, liền thấy Nguyên Bảo giường, mặt bày mấy bình rượu.

 

Nguyên Bảo hai chân lắc lư, đôi tay mũm mĩm chống cằm, vẻ mặt nghiêm túc như đang làm chuyện hệ trọng.

 

“Rượu ở ?” Kỷ Vân An hỏi.

 

Nguyên Bảo liếc Kỷ Vân An một cái, :

“Là rượu của , ngươi trộm uống !”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Một thằng nhóc con như mà cũng dám nghĩ đến chuyện uống rượu, sợ uống xong say .

 

“Ngươi uống, uống sẽ biến ngốc đấy.”

 

Nguyên Bảo trừng mắt liếc Kỷ Vân An, mắng:

“Nói bậy bạ.”

 

“Là thật đấy, nếu ngươi uống rượu, sẽ mách cha ngươi.” Kỷ Vân An .

 

Nguyên Bảo chút tức giận trừng mắt Kỷ Vân An, :

“Được , cho ngươi , rượu uống, là tiểu thúc gửi nhờ ở chỗ chúng đó. Tiểu Mễ cha lúc nào cũng chạy sang chỗ tiểu thúc xem thử, tiểu thúc bên tiện để mấy thứ .”

 

“Nếu cha ngươi chạy tới chỗ chúng thì ?”

 

Nguyên Bảo thản nhiên :

“Cha tới đây, nếu tới thì cứ rượu là ngươi lấy, ngươi là tửu quỷ.”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Cái thằng nhóc c.h.ế.t tiệt , cần kiêu ngạo như hả!

 

Nói thẳng mặt luôn, xảy chuyện là đổ hết lên đầu .

 

“Ngươi cái gì?”

Kỷ Vân An xụ mặt, định dọa Nguyên Bảo.

 

Nguyên Bảo Kỷ Vân An trừng, liền chụm hai ngón tay , làm bộ đáng yêu, :

“Ngươi là khách, cha sẽ đ.á.n.h ngươi .”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Cái thằng nhóc tâm tư nhiều thật. Trần Tiểu Mạch chạy tửu phường trộm rượu ? Lấy nhiều thế mà cũng uống hết.

 

Nguyên Bảo Kỷ Vân An, :

“Ngươi đừng động nhé!”

 

Kỷ Vân An gật đầu:

“Không động thì động.”

 

Nguyên Bảo gật gật đầu, :

“Đây là rượu đào hoa, còn nhiều . Nghe mấy kẻ lung tung lộn xộn mua sạch .”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Mấy kẻ lung tung lộn xộn mà nhóc , chắc là đám đại lão gia trong quân doanh đó chứ?

 

Sau khi qua thời kỳ giáp hạt, trong rừng đất của huyện Sa, ít cây ăn quả bắt đầu kết trái, Lục Lâm thu hoạch ít đem về ủ rượu.

 

Kỷ Vân An thở dài, tửu phường của Lục Lâm mở, trong quân doanh ít binh sĩ quản miệng, chạy tới mua rượu.

 

Rượu trong tửu phường hơn phân nửa đều thuộc hạ của thúc thúc mua .

 

Cũng may Lục Lâm bán rượu cho quân doanh với giá hữu nghị, nếu thì chút quân lương thật sự đủ xài.

 

“Nghe rượu ngon, nhưng tiểu thúc cho uống.” Nguyên Bảo buồn bực .

 

Nguyên Bảo đầu Kỷ Vân An:

“Ngươi uống ?”

 

Kỷ Vân An nghi hoặc đ.á.n.h giá Nguyên Bảo, thầm nghĩ:

Thằng nhóc ngày thường ghét tranh đồ ăn của nó, lúc nào cũng mắt, giờ đột nhiên mời uống rượu, chắc chắn âm mưu.

 

“Sao đột nhiên mời uống rượu?”

 

Nguyên Bảo xoay tròng mắt, :

“Ta thấy Kỷ ca ca ngươi ngày thường vất vả, nên cùng ngươi uống một chút.”

 

Kỷ Vân An nheo mắt, :

“Thật , là ngươi cũng uống rượu nhưng sợ mắng, đợi uống xong thì đổ hết tội lên đầu ?”

 

Nguyên Bảo thấy vạch trần, trừng mắt Kỷ Vân An, thịch thịch thịch chạy mất.

 

Kỷ Vân An theo bóng lưng Nguyên Bảo, bất đắc dĩ lắc đầu.

 

…………

 

Vài ngày , Kỷ Vân An bước phòng, liền thấy Trần Tiểu Mạch và Nguyên Bảo vây quanh một bình rượu.

 

“Tiểu thúc, ngươi uống rượu ?”

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu:

“Ừ.”

 

Nguyên Bảo Trần Tiểu Mạch, :

“Cho nếm thử một chút .”

 

Trần Tiểu Mạch do dự một chút, gật đầu:

“Được thôi.”

 

Trần Tiểu Mạch ôm bình rượu đặt lên bàn, rót cho một chén, rót cho Nguyên Bảo một chén nhỏ.

 

Kỷ Vân An cảnh mà đau đầu thôi, thầm nghĩ:

Lục Lâm đúng là quá sơ suất.

 

Trần Tiểu Mạch trộm mấy vò rượu mà cũng phát hiện. Dù lúc đó phát hiện thì rượu đặt ở đây mấy ngày cũng phản ứng chứ.

 

Nguyên Bảo Kỷ Vân An, :

“Ngươi uống ?”

 

Trần Tiểu Mạch Nguyên Bảo, :

“Tiếp đón làm gì.”

 

Nguyên Bảo phồng má, :

“Không cho uống thì lát nữa mách đó.”

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu:

“Cũng lý, ngươi cũng đây uống .”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Trần Tiểu Mạch uống một ngụm rượu, chép chép miệng, :

“Ngon thật, nhưng mùi vị lạ.”

 

Nguyên Bảo nâng chén uống một ngụm, :

“Ngon, ngon, tiểu thúc rót thêm cho chút nữa.”

 

Kỷ Vân An uống một ngụm, âm thầm bĩu môi, nghĩ thầm:

Cái mà là rượu , rõ ràng là nước đường.

 

mà, uống cũng ngon thật, làm kiểu gì.

 

Kỷ Vân An thầm nghĩ:

Huyện lệnh đại nhân đúng là gian xảo!

 

Hóa sớm đổi rượu thành nước đường, nên mới chẳng lo lắng gì.

 

Kỷ Vân An uống thêm một ngụm nước đường, trong lòng chút nghi hoặc, hương vị nước đường lạ, nhưng uống .

 

Thủ đoạn của Lục Lâm quả thật kỳ quái, Kỷ Vân An chỉ nghĩ đây là đồ uống do Lục Lâm ép từ dã quả, nghĩ tới Lục Lâm dùng đồ uống trong gian.

 

Đồ đạc trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm dọn dẹp gần hết.

 

Hiện tại, Lục Lâm coi quầy bán quà vặt như một cái kho chứa.

 

Cho dù bên trong còn thứ gì, chỉ riêng một gian thể bảo quản tươi sống thôi, cũng vô cùng giá trị .

Loading...