Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 121: Khúc viên lê
Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:02:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 121: Khúc viên lê
Lục Lâm dẫn theo mấy sai dịch thăm hỏi các thôn trong Sa huyện.
Trong huyện, phần lớn nông hộ đều xây giường đất, nhưng vẫn còn một gia đình quá nghèo, thực sự đủ khả năng, chỉ thể đắp tạm cho . Thấy tình cảnh đó, Lục Lâm tự bỏ tiền giúp những hộ nghèo xây nổi giường đất dựng giường cho họ.
Tuy cho rằng Lục Lâm làm là để mua chuộc lòng dân, nhưng dù thế nào nữa, việc vẫn khiến ít thôn dân vô cùng cảm kích.
Đội tuần tra thấy Lục Lâm nghĩa hiệp như , liền phân một đến hỗ trợ, giúp tiết kiệm ít công sức.
Kỷ Vân An thấy Lục Lâm một lòng vì dân, khỏi bằng con mắt khác.
“Đại nhân, ngờ ngài trượng nghĩa như .”
Lục Lâm Kỷ Vân An, , nghiêm túc :
“Đó là đương nhiên. Ta là quan phụ mẫu một phương thì nghĩ cho bách tính. Kỷ thiếu gia, ngươi xuất bất phàm, tiền đồ rộng mở, nên đem tâm tư đặt chính đạo.”
Kỷ Vân An đỏ mặt, thầm nghĩ: chỉ leo tường một mà thôi, mà cái tiếng e là rửa cũng sạch… Nghĩ càng nghĩ càng hối hận. Hắn hít sâu một :
“Trong quân mấy vị thúc thúc nhờ cảm ơn đại nhân về chuyện tặng bao đầu gối đó.”
Lục Lâm khoát tay:
“Không đáng gì.”
Một trăm chiếc bao đầu gối tuy nhiều, nhưng cũng đủ giải quyết tình thế mắt. Lục Lâm dự định sắp tới sẽ làm thêm hai trăm chiếc nữa. Bao đầu gối chỉ tốn ít bông vải, đáng bao nhiêu tiền, nếu thể nhờ đó mà chiếm thiện cảm của tuần phòng doanh thì quá lời .
Kỷ Vân An nghiêm túc :
“Với đại nhân thì đáng gì, nhưng với quân doanh là ân tình lớn.”
Sa huyện còn nhiều đất hoang. Lục Lâm khoanh một mảnh đất hoang gần huyện nha.
Đất khoanh đều là đất hoang, thỉnh thoảng vài mảnh ruộng của thôn dân dính , Lục Lâm đều bỏ tiền bồi thường. Không những sinh chuyện, mà những thôn dân thu đất còn thấy may mắn vì đất hoang đổi bạc.
Kỷ Vân An hỏi Trần Tiểu Mạch:
“Huyện lệnh khoanh nhiều đất như để làm gì?”
Hắn cảm thấy đúng là càng sống càng thụt lùi, chuyện gì cũng hỏi một song nhi.
Trần Tiểu Mạch ngẩng đầu, cho một ánh mắt “ngươi thật ngốc”.
“Khoanh đất thì tất nhiên là để trồng đồ ăn ngon.”
Kỷ Vân An cau mày:
“Trồng ăn ngon? Ai trồng?”
Trần Tiểu Mạch phồng má:
“Thuê trồng.”
Kỷ Vân An: “……”
Dân cư Sa huyện vốn nhiều, ai chịu đến làm ruộng cho khác?
Trần Tiểu Mạch cho ánh mắt “ngươi ngốc thật”:
“Chỉ cần bỏ tiền là .”
Kỷ Vân An: “……”
……
Lục Lâm hậu viện. Cha con nhà họ Tần đang làm theo chỉ dẫn của , lắp ráp từng bộ phận của khúc viên lê.
“Đại nhân, lắp xong , ngài xem đúng .” Tần Nghị háo hức .
Lục Lâm khúc viên lê lắp xong, gật đầu:
“Gần đúng , chính là như . Chuẩn mấy bộ?”
“Bốn bộ, nhưng còn linh kiện lắp, lắp hết chắc mười bộ.” Tần Nghị đáp.
“Được, ngày mai dắt mấy con la , cày đất.”
Lục Lâm thầm nghĩ: gia súc cũng nên dắt vận động, nuôi chúng tốn ít cỏ khô. Mùa đông tuy trồng gì, nhưng cày xới đất là việc bắt buộc, nền đất mùa đông thì vụ xuân cũng chẳng gì.
Hôm , Trần Tiểu Mạch cùng Tần Lãng và bốn nông dân thuê, dắt la ruộng.
Kỷ Vân An cũng theo xem náo nhiệt.
Nhìn mấy nông dân sự chỉ dẫn của Tần Lãng dễ dàng cày đất, Kỷ Vân An kinh ngạc trợn to mắt.
“Đây là thứ gì?” kích động hỏi.
Nhìn đất cày lên nhẹ nhàng như , nghĩ: thứ quá lợi hại, nó thì làm ruộng sẽ nhàn hơn nhiều. Chỉ là trông khá phức tạp, e là rẻ.
Trần Tiểu Mạch liếc , khinh thường :
“Cái mà ngươi cũng ? Đây là xe đẩy tay đó, ngươi xem thể dùng tay đẩy.”
Kỷ Vân An gật đầu lia lịa:
“Ra là xe đẩy tay.”
Trước đó chỉ thấy Lục Lâm bận rộn trong huyện nha, còn tưởng làm mấy thứ hưởng lạc vô dụng, ngờ làm nông cụ lợi quốc lợi dân như , khiến Kỷ Vân An càng thêm bằng con mắt khác.
Mấy nông dân xung quanh đều trầm trồ công dụng của khúc viên lê, thu hút ít đến xem. Được Tần Lãng đồng ý, vài còn tự thử cày, hiệu quả của “xe đẩy tay” khiến tất cả đều kinh ngạc thôi.
Danh tiếng “xe đẩy tay” nhanh chóng lan khắp Sa huyện.
Nông dân đầu óc linh hoạt, nhiều nhanh chóng nghĩ tới đám thợ mộc, thợ rèn từng mời tới huyện nha đó. Nếu thể đặt làm một nông cụ như , chắc chắn thể khai khẩn thêm nhiều đất hoang.
Đáng tiếc là các linh kiện đều do nhiều thợ khác làm, khi ráp thành “xe đẩy tay”, bọn họ mù mờ, hiểu những thứ làm ghép thành nông cụ lợi hại như thế.
Lục Lâm cày xong một mảnh đất thì mang “xe đẩy tay” về.
Ngủ trưa dậy, phát hiện danh tiếng “xe đẩy tay” lan truyền khắp nơi.
Hắn cũng hiểu vì khúc viên lê biến thành “xe đẩy tay”, mà còn tin tưởng cái tên đó như . Việc , cũng lười đổi tên, cứ thuận theo tự nhiên.
Vào ban đêm, Lục Lâm liền nghênh đón của tuần phòng doanh.
Lục Lâm thấy tới, trong lòng thầm nghĩ: Tin tức ở nơi , lúc truyền cũng nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-121-khuc-vien-le.html.]
“Phải lên báo ?” Lục Lâm hỏi.
Liễu Vân gật đầu, :
“ ! Lục huyện lệnh, ngài nhậm chức lâu, nghiên cứu nông cụ như , công với xã tắc, đương nhiên báo lên cho quân thượng. Nông cụ dùng như thế, nếu gì ngoài ý , hẳn là sẽ ban thưởng, thậm chí còn thể thăng quan.”
Lục Lâm nhướng mày, :
“Ta chỉ là một huyện lệnh nho nhỏ.”
Lục Lâm thầm nghĩ: Hắn chỉ là một thất phẩm quan nhỏ bé, một cơn sóng đ.á.n.h tới là thể nhấn chìm . Chuyện mà báo lên, công lao chắc thuộc về , chừng còn chọc một phiền phức.
Kỷ Thành Khang đại khái đoán Lục Lâm đang nghĩ gì, , :
“Nếu Lục huyện lệnh nguyện ý, thể ngài báo lên.”
Lục Lâm bên nếu báo lên, cần từng tầng từng tầng xét duyệt. Kỷ Thành Khang chức quan nhỏ, hơn nữa Kỷ gia còn làm quan lớn trong triều, để bọn họ trình báo, thủ tục sẽ đơn giản hơn nhiều.
Lục Lâm gật đầu, :
“Nếu thì còn gì hơn. Thứ , cứ là tuần phòng doanh nghiên cứu chế tạo .”
Kỷ Thành Khang cau mày, vội :
“Vô công bất thụ lộc, chuyện … như ?”
Chuyện , chỉ cần do Kỷ gia báo, cho dù là Lục Lâm nghiên chế, bọn họ cũng thể từ đó thu một ít chỗ .
Lục Lâm mang danh nghĩa tuần phòng doanh, cũng xem như là cho bọn họ một phần nhân tình lớn.
Lục Lâm , :
“Ta mới bước chân quan trường, công lao lớn như , sợ đố kỵ, hạ quan cũng chút sợ hãi.”
“Nếu Lục đại nhân lo ngại nguy hiểm, cứ là ngài nghiên cứu , tuần phòng doanh chúng phái hiệp trợ là .”
Kỷ Thành Khang bất đắc dĩ , trong lòng thầm nghĩ: Lục Lâm nhát gan như mà cũng dám lăn lộn quan trường. ngẫm , băn khoăn của Lục Lâm cũng lý, liền coi như nhận ân tình của .
Lục Lâm gật đầu, :
“Nếu thì còn gì hơn.”
Kỷ Thành Khang hỏi Lục Lâm xin một chiếc “xe đẩy tay”, để mau chóng đưa về kinh đô.
Lục Lâm trực tiếp đưa xe chỉnh, mà là đưa hai phần linh kiện của “xe đẩy tay”, đồng thời dạy cho Kỷ Thành Khang phương pháp lắp ráp.
Kỷ Thành Khang vì sự cẩn trọng của Lục Lâm mà tán thưởng thôi. Vận chuyển linh kiện so với vận chuyển nguyên chiếc xe tiện lợi hơn nhiều, hơn nữa đường dù cướp, kẻ cướp cũng rốt cuộc thứ đó dùng để làm gì.
Lục Lâm cùng Kỷ Thành Khang, Liễu Vân thương lượng một chút các chi tiết, chuyện hơn một canh giờ.
Liễu Vân từ huyện nha , nhịn lau mắt Lục Lâm.
“Tướng quân, Lục huyện lệnh đơn giản a!”
Kỷ Thành Khang gật đầu, :
“Trước ở Lâm Trấn làm mấy thứ như thú bông, đồ chơi, là mấy món lòe thiên hạ. Không ngờ, thể làm nông cụ như . Nếu ‘xe đẩy tay’ thể phổ biến, nông dân thật sự sẽ phúc.”
Liễu Vân gật đầu, :
“Không sai. Tướng quân, việc nên chậm trễ, thứ nhất nên sớm đưa về kinh đô.”
Kỷ Thành Khang gật đầu, :
“ .”
Liễu Vân chống cằm, trong mắt lóe lên vài phần dị quang. Chuyện “xe đẩy tay” nếu xử lý , sẽ là một chiến tích quan trọng đối với con đường thăng quan của Kỷ Thành Khang, hẳn là sẽ mang ít chỗ .
Kỷ Thành Khang rời .
Lục Lâm cân nhắc, thứ khi đưa đến kinh đô, nhanh sẽ phổ biến rộng rãi. Trước đó, thể tranh thủ làm thêm một ít “xe đẩy tay” để dự trữ.
Lục Lâm ký khế ước với mấy thợ mộc và thợ rèn trong thôn: Trong vòng mấy năm, nếu nhu cầu, bọn họ ưu tiên làm việc cho , hơn nữa những thứ làm bán ngoài.
Giao chuyện “xe đẩy tay” cho Kỷ Thành Khang xử lý xong, Lục Lâm liền ném chuyện đầu.
…………
Lục Lâm tìm thợ rèn trong thôn, đ.á.n.h một cái nồi uyên ương. Vào mùa đông, mấy quây quần ăn lẩu.
Trần Tiểu Mạch vươn đũa, từ trong nồi gắp một quả trứng cút, giơ lên giữa trung liền rơi tõm trở nồi.
Trần Tiểu Mạch chịu bỏ cuộc, gắp, trứng cút rơi xuống, cứ lặp lặp nhiều .
Mấy thành công, Trần Tiểu Mạch giống như đang giằng co với trứng cút, mắt đỏ lên, trông hung hăng vô cùng.
Kỷ Vân An vớt trứng cút lên, đưa cho Trần Tiểu Mạch.
Trần Tiểu Mạch mãn nguyện nở nụ .
Nguyên Bảo ôm bát, hút sột soạt ăn mì.
Mì nước nhạt thì Nguyên Bảo thích lắm, nhưng mì chấm sa tế là món khoái khẩu của nhóc con, một nhóc thể ăn liền một bát nhỏ.
Lục Lâm gắp mấy lát khoai tây ăn, Trần Tiểu Mễ thì gắp mấy miếng đậu hũ.
Dù ăn lẩu nhiều , Kỷ Vân An vẫn khỏi kinh ngạc món ăn mới lạ .
Một mặt, Kỷ Vân An cảm thấy Lục Lâm đúng là hưởng thụ, quá mức sa đọa; mặt khác, thể tự kiềm chế mà trầm mê hương vị lẩu.
Lục Lâm co tay co chân, :
“Mùa đông ở đây lạnh hơn Lâm Trấn nhiều.”
Kỷ Vân An dáng vẻ của Lục Lâm, trong lòng chút khinh thường.
Kỷ Vân An thầm nghĩ: Nam t.ử hán đại trượng phu, sợ gì chút giá lạnh , huống chi trong phòng cũng đến mức lạnh như .
Vốn vì chuyện “xe đẩy tay” mà lau mắt Lục Lâm, ấn tượng của Kỷ Vân An đối với giảm vài phần.
Lục Lâm thì coi Kỷ Vân An như một đứa trẻ mắc bệnh trung nhị, đối với sự đ.á.n.h giá của Kỷ Vân An cũng chẳng để tâm.
---