Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 116: Bắt được một tiểu tặc tử
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:58:41
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 116: Bắt một tên tiểu tặc tử
Lục Lâm cùng thật vất vả mới định chỗ ở xong, mùa đông cũng theo đó mà kéo tới.
Trong phòng, Trần Tiểu Mễ đang chuyện với Lục Lâm, thì bên ngoài bỗng vang lên một tràng tiếng đập cửa dồn dập.
Lục Lâm nhíu mày, :
“Lạ thật, trễ thế , ai tới?”
Giọng đầy sốt ruột của Trần Tiểu Thái từ bên ngoài truyền .
“Đại ca! Trong nhà trộm!”
Trần Tiểu Mễ vội mở cửa, Trần Tiểu Thái hỏi:
“Xảy chuyện gì?”
Trần Tiểu Thái kích động :
“Có một tên đăng đồ t.ử lẻn phòng Tiểu Mạch, Tiểu Mạch bắt !”
Lục Lâm giật , :
“Chuyện đăng đồ t.ử thể bậy .”
Tiểu Mạch chỉ là một tiểu song nhi, tám phần là tên tiểu tặc thấy ở một , cho rằng đó là chỗ vắng vẻ nên chọn bên đó làm mục tiêu.
Chỉ là ngờ, Tiểu Mạch thể tự bắt , quả thực mang phong thái năm xưa của Trần Tiểu Mễ khi đ.á.n.h hổ.
Trần Tiểu Thái cau mày :
“Lâm ca, thể dễ dàng bỏ qua cho tên !”
Lục Lâm nhíu mày, thầm nghĩ: xem mau chóng chiêu mấy nha dịch, chứ nửa đêm mà kẻ dám lẻn nhà, thật sự an .
“Ta xem.” Lục Lâm trầm giọng .
Vừa bước ngoài, liền thấy một thiếu niên trói chặt hai tay lưng, ánh mắt hung hăng quét xung quanh.
Tiểu Mạch thì hẳn lên lưng , đè xuống đất.
“Không xụ mặt.”
Tiểu Mạch vươn bàn tay mập mạp, nắm lấy tai đối phương xách lên.
Thiếu niên đất, lẽ cảm thấy quá mức mất mặt, mặt lộ vẻ sống còn gì luyến tiếc.
Khóe miệng Lục Lâm giật giật khi thấy cảnh .
Tiểu Mạch lên lưng “đăng đồ tử”, quả thực là… quá mức .
“Vì kéo ?”
Lục Lâm liếc Tần Nghị, hạ giọng hỏi.
Tần Nghị hổ đáp:
“Tiểu Mạch thiếu gia sợ chạy mất, nên mới đè lên.”
Thiếu niên , mặt càng thêm túng quẫn.
Lục Lâm: “……”
là oan nghiệt.
Tuy Tiểu Mạch chỉ là một tiểu song nhi, nhưng nơi lễ giáo nghiêm ngặt, chuyện nam nam thụ thụ bất , vẫn nên dạy dỗ cẩn thận.
“Lâm ca, bắt đó!”
Trần Tiểu Mạch chỉ kẻ , đắc ý .
Lục Lâm xoa đầu , gượng :
“Tiểu Mạch giỏi lắm.”
“Ngươi là tên đăng đồ t.ử nào? Nửa đêm chạy phòng làm gì? Có định làm chuyện ?”
Trần Tiểu Mễ nổi giận .
Thiếu niên đỏ mặt:
“Hắn giống song nhi.”
Hắn còn tưởng đó là phòng của một tiểu tử.
Trần Tiểu Mạch phồng má, đá mạnh thiếu niên một cước.
“Ngươi ai giống song nhi hả?”
Thiếu niên càng đỏ mặt:
“Ta… nghĩ ngươi là song nhi.”
“Vừa yếu ớt chẳng giống tiểu tử.”
Trần Tiểu Mạch tiến lên đá thêm một cước nữa.
Thiếu niên thẹn giận, nhưng lẽ vì kiêng kị Tiểu Mạch là song nhi “yếu đuối”, nên cũng dám thêm.
Khi lẻn , cứ nghĩ đông sương phòng là của một tiểu tử, ai ngờ là song nhi.
Song nhi những giống song nhi, mà sức lực cũng chẳng giống chút nào.
Vốn dĩ sẽ dễ bắt như , chỉ là nhờ ánh nến, vô tình thấy trán đối phương một đóa tiểu hoa, kinh ngạc phận song nhi, nhất thời thất thần, liền tiểu song nhi khống chế.
Lục Lâm thiếu niên, hỏi:
“Nửa đêm ngươi chạy tới đây làm gì?”
Thiếu niên lúng túng đáp:
“Ta huyện thái gia tới, từng thấy qua, nên… nên tới xem.”
“Nửa đêm chạy tới xem?”
Lục Lâm nhướng mày.
Thiếu niên nghẹn đỏ mặt, đột nhiên :
“Ta tới trộm đồ.”
Lục Lâm bất đắc dĩ:
“Không trộm đồ, tới làm gì?”
Không cướp tiền, chẳng lẽ là cướp sắc?
Thiếu niên cúi đầu, im lặng .
Lục Lâm liếc y phục :
“Nhìn ngươi cũng giống đứa trẻ nhà nghèo, vì làm chuyện ? Ngươi là con nhà ai? Cha là ai?”
Thiếu niên c.ắ.n răng, vẫn lên tiếng.
“Không ?”
Lục Lâm hỏi.
Trần Tiểu Thái tức giận :
“Lâm ca, tên lai lịch rõ, che che giấu giấu, chắc chắn thứ . Hay là nhốt ?”
“Ta .”
Thiếu niên thấp giọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-116-bat-duoc-mot-tieu-tac-tu.html.]
Trần Tiểu Thái lạnh:
“Nửa đêm trèo nhà khác mà còn dám ? Trộm thì tính là chắc?”
Thiếu niên quỳ rạp xuống đất, giải thích nhưng gì, chỉ thể câm miệng.
Lục Lâm lắc đầu:
“Chỉ là một tiểu quỷ thôi, nhốt , đợi sáng mai hỏi rõ nhà ai tính.”
Trần Tiểu Thái gật đầu:
“Cũng .”
---
Không đợi Lục Lâm nghĩ xem nên xử lý chuyện tên nhóc nửa đêm xông phủ thế nào, Trần Tiểu Mạch tự nghĩ biện pháp.
Sáng sớm hôm , Lục Lâm tỉnh dậy thấy trong sân một đang đẩy cối xay, lập tức nhíu mày.
“Tần Nghị, chuyện gì thế ?” Lục Lâm sang hỏi.
Tần Nghị nhịn đáp:
“Tiểu Mạch thiếu gia sáng sớm chạy qua gọi dậy, đó thì thành như .”
Trần Tiểu Mạch ghế bên cạnh, hai tay khoanh ngực, nghiêm mặt giám sát tên tiểu tặc đẩy cối xay.
Lục Lâm âm thầm xoa mũi.
Từ khi hết hứng thú với việc đẩy cối xay, vốn chẳng còn ai chịu làm nữa.
Giờ thì Trần Tiểu Mạch… rõ ràng là tìm một lao công miễn phí .
là nhân tài.
Hôm qua trời tối, Lục Lâm cũng kịp quan sát kỹ tên nhóc .
Giờ mới phát hiện, dung mạo khá thanh tú, giống kiểu trộm cắp vặt.
Quả nhiên thể trông mặt mà bắt hình dong.
Lục Lâm Trần Tiểu Mạch:
“Tiểu Mạch, ngươi bắt đẩy cối xay ?”
Trần Tiểu Mạch gật đầu:
“Mọi đều chán đẩy cối xay , cũng chẳng ai chơi với .”
Đẩy cối xay lâu ngày, dù là Trần Tiểu Mạch cũng còn nhiều hứng thú.
nó vẫn thích các món ăn làm từ đậu hũ, nên dứt khoát kéo tên tiểu tặc làm cu li.
Lục Lâm gật gật đầu, thầm nghĩ:
Tên nhóc nửa đêm mò phủ chắc chắn ý , giữ làm lao động khổ sai cũng coi như cho một bài học.
“Đã thì, khi nhà tới, giao cho ngươi quản.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mạch vỗ tay một cái:
“Hay quá!”
Tên thiếu niên Trần Tiểu Mạch, vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc.
Trần Tiểu Mạch chống nạnh, hung hăng trừng mắt:
“Nhìn cái gì mà , mau đẩy đậu !”
Thiếu niên lẩm bẩm:
“Ngươi là song nhi mà hung dữ thế …”
Hắn thầm nghĩ:
Nghe huyện lệnh đại nhân sợ vợ.
Cậu em vợ hung thế , phu lang của huyện lệnh chắc chắn cũng dạng dễ chọc.
Trần Tiểu Mạch nhe răng dữ tợn:
“Dám lười biếng thì khỏi ăn cơm!”
Thiếu niên: “……”
Song nhi hung dữ thế , chắc cả đời cũng gả nổi.
---
“Đại nhân, ngài tìm tới.”
Tần Lãng bẩm báo.
Lục Lâm gật đầu:
“Mời .”
Tên thiếu niên thấy cuộc đối thoại, lén về phía Lục Lâm.
Thấy Lục Lâm đầu , lập tức cúi đầu xuống.
“Đại nhân.”
La Viễn dẫn theo mấy trung niên bước .
La Viễn mấy ngày nay vẫn khắp thôn tìm việc vặt làm.
Tần Nghị thấy quen rộng, liền thuê làm dẫn đường chuyên trách.
Lục Lâm chỉ về phía thiếu niên, hỏi:
“Tiểu Viễn, ngươi nhận ?”
Tim thiếu niên lập tức thót lên.
La Viễn quan sát một lúc lắc đầu:
“Không quen . Đại nhân, là ai ?”
Lục Lâm thở dài:
“Không . Nửa đêm xông phủ bắt. Ta đang định tìm nhà tới chuyện, nhưng chịu khai. Ngươi giúp hỏi thăm xem nhà ai mất con.”
La Viễn quan sát kỹ thiếu niên thêm nữa.
Dung mạo, khí chất đều tầm thường, y phục cũng rách rưới, trẻ con nhà nghèo.
La Viễn gật đầu:
“Đại nhân yên tâm, sẽ để ý.”
Sau đó La Viễn giới thiệu:
“Đây là thợ mộc và thợ rèn giỏi nhất trong huyện.”
Lục Lâm gật đầu:
“Vất vả .”
Hắn tạm gác chuyện thiếu niên sang một bên, lấy mấy bản vẽ đưa cho thợ mộc và thợ rèn xem.
La Viễn thiếu niên Trần Tiểu Mạch sai khiến xoay vòng quanh cối xay, thầm nghĩ:
Tên đúng là t.h.ả.m thật.
ai bảo nửa đêm ăn trộm làm gì.
Điền Chính theo La Viễn, thấy thiếu niên thì giật .
Nghe bắt vì ăn trộm, càng giật hơn.
Điền Chính lén thiếu niên một cái.
Chỉ thấy lưng , cúi đầu ủ rũ, dáng vẻ xám xịt thê thảm.
---