Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 114: Kỷ Vân An

Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:57:42
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 114: Kỷ Vân An

---

 

Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ dạo một vòng trong huyện thành.

 

Lục Lâm phát hiện bên trong Sa huyện kỳ thực nhiều hộ nghèo, hơn nữa ít đều mang thương tích, thoạt giống như vết thương cũ để từ chiến trường.

 

Lục Lâm thầm nghĩ: Sa huyện dân phong bưu hãn, chắc là bản ý của dân chúng Sa huyện.

 

Nơi vốn là đất đai cằn cỗi, thêm mấy năm liền chinh chiến, trong tình huống như mà quan còn bóc lột dân chúng, bá tánh căn bản sống nổi. Một khi sống nổi, con tự nhiên sẽ trở nên hung hãn.

 

Sau khi nhà cửa tu sửa xong, Lục Lâm cùng dọn phủ ở hẳn.

 

Lục Lâm trải chăn giường, chút buồn bực :

“Lần thứ đều bắt đầu từ đầu.”

 

Ở Lâm Trấn gây dựng chút danh tiếng, nay đến nơi đất lạ quê , chậm rãi dò dẫm .

 

Trần Tiểu Mễ ngẩng đầu lên :

“Tuy là , nhưng cảm giác cũng tệ.”

 

Trước ở Lâm Trấn, làm gì cũng kiêng dè đám trong thôn. Đến nơi , cũng dân làng nào mách lẻo nữa.

 

Dù y lăn lộn thế nào, cũng sẽ những kẻ cậy già lên mặt tìm đến cửa tống tiền.

 

“Dù cũng là làm quan.” Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, hỏi:

“Gần đây thể ngươi vẫn chứ?”

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, đáp:

“Cũng , ngươi cần lo.”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Có chỗ nào thoải mái thì . Ta thấy dạo ngươi ăn uống kém hẳn.”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Chắc là do dạo luôn ở đường , khẩu vị. Giờ an thì sẽ thôi.”

 

Lục Lâm thở dài:

“Nơi vật tư khá nghèo nàn, đến trứng gà cũng khó mua, đúng là phiền phức.”

 

Vì chuyến , Lục Lâm cũng chuẩn , ví dụ như trong quầy bán quà vặt tích trữ ít lương thực và thịt, chỉ là tiện tùy tiện lấy dùng.

 

Trong huyện nha chỉ và Trần Tiểu Mễ, trong nhà tuy đều , nhưng vài thứ vẫn thể để họ dễ dàng .

 

Trần Tiểu Mễ nhíu mày:

“Cứ từ từ tính.”

 

Y thầm nghĩ: Trước khổ cực như còn vượt qua , tình hình hiện tại so với lúc đó khá hơn nhiều .

 

Lục Lâm gật đầu:

“Cũng đúng.”

 

Là nam nhân thì luôn chút hùng tâm tráng chí lập công lập nghiệp.

 

Lục Lâm tuy chí hướng quá lớn, nhưng vị trí huyện lệnh, cũng mong dân chúng tay thể sống hơn.

 

Người thường , nơi khỉ ho cò gáy dễ sinh điêu dân, nhưng nếu điều kiện sinh hoạt lên, điêu dân tự nhiên cũng sẽ ít .

 

Dân chúng nơi bởi vì tuần phòng doanh trấn giữ, tuy đối với vị tri huyện như bao nhiêu kính sợ, nhưng đồng thời cũng vì uy thế của tuần phòng doanh, chỉ cần Lục Lâm làm chuyện quá đáng, dân chúng vẫn khá thành thật.

 

Lục Lâm chỉnh lý văn thư lưu trong phủ nha. Vì mấy năm liền chinh chiến, nhiều thứ trong phủ nha hủy hoại, những gì tìm cũng hữu hạn.

 

Mấy năm nay lúc rảnh rỗi, Lục Lâm cũng qua ít thoại bản, chữ nghĩa cơ bản vẫn thể hiểu .

 

…………

 

Trần Tiểu Thái tới, gọi một tiếng:

“Lâm ca.”

 

Lục Lâm , :

“Tiểu Thái đấy .”

 

Trần Tiểu Thái xuống bên cạnh Lục Lâm, :

“Lâm ca, xem chúng nên mở cửa hàng ?”

 

Trước đó, Lục Lâm chuyển nhượng nhà cửa và cửa hàng ở Liễu Trấn cho Trần Tiểu Thái.

 

Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì bán nhà cửa, cửa hàng cùng hàng hóa trong đó, thu hơn năm trăm lượng bạc.

 

Hai mấy năm nay luôn trông coi cửa hàng, cũng tích góp ít tiền công, cộng cũng sáu trăm lượng.

 

Khi Trần Tiểu Thái thấy Lục Lâm bỏ tiền mua quan, sợ Lục Lâm thiếu bạc, từng đưa bạc cho Trần Tiểu Mễ xoay xở tạm thời, nhưng Trần Tiểu Mễ chịu nhận.

 

Lục Lâm lắc đầu:

“Nào dễ như . Sa huyện là một huyện nghèo.”

 

Lâm Trấn còn ít giàu, kẻ suốt ngày đắm chìm trong phong hoa tuyết nguyệt cũng ít. Sa huyện quá nghèo, tuy nơi ít quang côn, nhưng ngay cả kỹ viện cũng . Nếu đem cửa hàng ở Lâm Trấn mở ở đây, e rằng sẽ lỗ sạch vốn.

 

Trần Tiểu Thái cau mày:

“Vậy làm ?”

 

Lục Lâm vuốt cằm :

“Việc làm ăn mắt làm . Ngươi cứ mua vài gian cửa hàng , tu sửa . Còn bán thứ gì, hãy tính.”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Cũng . Ta thấy mấy gian cửa hàng quanh huyện nha khá , mua chắc cũng tốn bao nhiêu bạc.”

 

Lục Lâm Trần Tiểu Thái, thầm nghĩ: Trần Tiểu Thái bây giờ chuyện, quả thật khác nhiều.

 

Cũng khó trách, Trần Tiểu Thái hiện tại mấy trăm lượng bạc, tiền nếu đem mua ruộng đất thì dư sức làm đại địa chủ.

 

Hắn và Trần Tiểu Mễ tuy còn tiền hơn Trần Tiểu Thái, nhưng bọn họ nuôi cũng nhiều hơn.

 

“Đại nhân.” Tần Nghị tới.

 

Lục Lâm Tần Nghị một cái.

 

Mấy năm nay Tần Nghị vẫn luôn gọi là Lâm thiếu, nay đột nhiên đổi thành “đại nhân”, khiến Lục Lâm chút quen.

 

“Có chuyện gì ?”

 

“Người của tuần phòng doanh tới, tìm của chúng chỉ điểm cách xây giường đất.” Tần Nghị .

 

Lục Lâm gật đầu:

“Chuyện đơn giản, ngươi một chuyến.”

 

Tần Nghị gãi đầu:

“Ta cũng hiểu rõ về giường đất lắm.”

 

Tần Nghị xem qua vài xây giường đất, nhưng cũng nắm rõ.

 

“Lâm ca, để .” Trần Tiểu Thái bước .

 

Thẩm Trì cũng theo :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-114-ky-van-an.html.]

“Ta cũng .”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Đi .”

 

Lục Lâm thầm nghĩ: Quan hệ giữa Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì quả thật tệ, cũng cùng .

 

“Tận lực giữ quan hệ cho , đừng gây xung đột.”

 

Tuần phòng doanh là thế lực lớn ở khu vực , sinh sống ở đây thì tự nhiên thể đắc tội bọn họ.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Ta , Lâm ca yên tâm.”

 

Trần Tiểu Thái đ.á.n.h xe bò, chở Thẩm Trì, theo binh lính tới tuần phòng doanh.

 

---

 

Phía đối với những biên cương chiến sĩ vẫn luôn coi trọng, quân phí cũng tiêu ít tâm tư.

Chỉ là quân phí từ phân phát xuống, trải qua tầng tầng bóc lột, đến nơi thì còn nhiều, cho nên sinh hoạt của binh sĩ cũng chẳng .

 

Khi Trần Tiểu Thái tới nơi, tuần phòng doanh làm sẵn ít đất phôi.

 

Trần Tiểu Thái qua liền , đối phương đại khái nắm cách xây giường đất, chỉ là còn thiếu một thật sự hiểu việc trấn tràng.

 

Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì tới, trong doanh trại lập tức náo nhiệt lên một trận.

 

Mấy binh sĩ hai , thấy chỉ là hai thiếu niên choai choai, trong đó còn một song nhi, trong lòng khỏi cảm thấy vị huyện lệnh mới tới đối với tuần phòng doanh đủ coi trọng.

 

Phái hai tiểu quỷ tới đây thì làm gì?

 

nhanh, khi Trần Tiểu Thái mở miệng chỉ điểm, liền phát hiện trong nghề, thái độ cũng dần trở nên phục tùng.

 

Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì ở quân doanh dùng cơm trưa.

 

Trong quân doanh ăn là cháo gạo lức và bánh bột bắp, thức ăn chỉ dưa muối.

 

Trần Tiểu Thái trong lòng chợt sinh cảm khái, tòng quân quả nhiên dễ dàng, đồ ăn thật sự quá đạm bạc.

 

Liễu Vân tới trướng của , đúng lúc gặp một thiếu niên mười một mười hai tuổi tới.

 

Thiếu niên mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn tú, tuy còn nhỏ tuổi nhưng lộ vài phần uy thế.

 

“Liễu thúc, hôm nay trong quân doanh mới tới ?” Kỷ Vân An hỏi.

 

Liễu Vân gật đầu:

, là của vị huyện lệnh mới tới.”

 

“Liễu thúc, huyện lệnh mới tới mua quan mà lên, thứ lành gì.” Kỷ Vân An cau mày .

 

Liễu Vân bất đắc dĩ xua tay:

“Quan là mua tới thì đúng, nhưng thể vì mà kết luận .”

 

“Không buôn gian giàu. Nếu , thể tích góp nhiều gia sản như ? Ta ghét nhất loại thương nhân phát quốc nạn tài, nhân lúc hạn hán mà đầu cơ tích trữ, đẩy giá lương thực, bức dân chạy nạn đến cảnh nhà tan cửa nát.”

Kỷ Vân An nghiến răng .

 

Liễu Vân thở dài một tiếng:

“Chuyện thể vơ đũa cả nắm. Thôi , đừng làm loạn.”

 

Kỷ Vân An đảo mắt, :

“Ta .”

 

Liễu Vân Kỷ Vân An, dặn dò:

“Thúc thúc của ngươi mắt nhiều , ngươi đừng gây chuyện, kẻo khác nắm thóp.”

 

Kỷ Vân An vốn là con trai của tỷ tỷ Kỷ Thành Khang.

 

Kỷ gia là đại tộc võ tướng, xuất hiển hách.

Tỷ tỷ Kỷ Thành Khang gả cho một sách, vốn tưởng gặp lương nhân, ai ngờ là kẻ phụ bạc.

 

Người khi thi đỗ, liền ở bên ngoài nạp .

 

Mấy năm Kỷ gia hãm hại, thế cục nguy ngập, nọ liền đưa nhà, nâng làm chính thất. Không lâu , tỷ tỷ Kỷ Thành Khang bệnh nặng qua đời.

 

Hậu trạch dơ bẩn, khó mà điều tra. Kỷ Thành Khang nghi ngờ cái c.h.ế.t của tỷ tỷ đơn giản, nhưng tìm chứng cứ.

 

Vài tháng , đứa con trai tỷ tỷ để là Triệu Vân An bệnh nặng nguy kịch.

Kỷ Thành Khang rốt cuộc nhịn , trực tiếp tới cửa mang .

 

Người vì chột cũng dám ngăn cản.

 

Sau khi đưa cháu về biên quan, Kỷ Thành Khang đổi họ cho thành Kỷ Vân An.

 

Không lâu , Triệu gia liền lập con của thất làm con vợ cả.

 

Kỷ Thành Khang đối với tỷ phu thất vọng.

 

Kỷ Vân An từ nhỏ sống trong quân doanh, quen c.h.é.m g.i.ế.c, tính tình hiếu chiến, nhưng cũng loại vô cớ gây sự.

 

---

 

Phủ nha.

 

“Đại nhân, Trần thiếu m.a.n.g t.h.a.i .”

Vạn Thiết vội vàng chạy tới .

 

Lục Lâm sửng sốt:

“Có thai?”

 

Vạn Thiết gật đầu:

.”

 

Song nhi t.h.a.i vốn dễ, nhiều cả đời chỉ một đứa con.

Từ khi Nguyên Bảo, nhiều năm qua Trần Tiểu Mễ động tĩnh gì, Lục Lâm sớm còn trông mong, ngờ mang thai.

 

Niềm vui dâng lên, đó là lo lắng.

 

Nơi vật tư thiếu thốn, trứng gà thịt cá đều khó mua, nhưng m.a.n.g t.h.a.i thì thể chịu thiệt.

 

“Khó trách dạo ăn uống kém như .”

Lục Lâm trầm giọng .

 

Hắn dặn Vạn Thiết:

“Tảng đá lớn bảo đặt làm xong ?”

 

“Hai ngày nữa là xong.”

 

“Vậy , mua thêm đậu về.”

 

Đậu ngon, nhưng còn hơn .

 

Lục Lâm phòng, thấy Nguyên Bảo đang dán sát bên Trần Tiểu Mễ, hai cha con chuyện nhỏ nhẹ, khung cảnh yên ấm vô cùng.

 

---

 

 

Loading...