Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 111: Mua quan
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:56:13
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 111: Mua quan
Cửa hàng Hoa Hạ.
Trần Tiểu Mễ giường, rầu rĩ :
“Thật là quá đáng.”
Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, :
“Dân đấu với quan. Huyện thái gia chúng sắp mãn nhiệm, hẳn là nhân lúc rời chức vớt một mẻ. Bất quá đối phương nhằm chúng , hẳn là liên quan tới chủ bộ.”
Không chỉ cửa hàng của bọn họ để mắt tới, còn vài cửa hàng khác cũng buộc “xuất huyết”. Ngay cả lão bản Hồng Vận tửu lâu, giao tình với Lục Lâm, cũng tránh khỏi.
Cũng may vị huyện lệnh còn sợ sự việc làm lớn, khó thu dọn, cho nên chỉ thu chút bạc thả . Lần thể thuận lợi qua cửa, hẳn cũng chút quan hệ với Lục Trình Ngọc.
Lục Lâm bỗng nhiên cảm thấy, ở thế giới , tiền thôi vẫn đủ, còn quyền.
Mấy ngày Dương Hằng Chi tới nhắc nhở , mấy ngày nay thể sẽ biến động, bảo cẩn thận một chút. Bất quá chuyện nên tới thì chung quy vẫn sẽ tới, tránh cũng tránh .
Mấy năm nay cửa hàng của làm ăn hô phong hoán vũ, thanh danh quá lớn, mà phía cùng Trần Tiểu Mễ chỗ dựa, để mắt tới cũng là chuyện bình thường.
Trần Tiểu Mễ rầu rĩ :
“Vẫn là làm quan thì hơn.”
Lục Lâm gật đầu:
“ .”
Trần Tiểu Mễ chút kích động Lục Lâm, :
“Tiền của chúng , đủ để mua quan ?”
“Muốn mua đại quan thì đương nhiên là đủ, nhưng nếu chỉ mua một chức tiểu quan thì đủ. Ta huyện lệnh Sa huyện bên , chỉ cần ba ngàn lượng là thể mua .” Lục Lâm .
Có tiền , Lục Lâm vẫn luôn cân nhắc chuyện mua quan, cho nên đối với việc cũng khá lưu tâm.
Trần Tiểu Mễ :
“Vậy mua huyện lệnh Sa huyện .”
Có chức quan trong tay, y với huyện lệnh Lâm Trấn chính là ngang cấp, về đối phương nắn bóp y cũng dễ dàng như .
Lục Lâm do dự một chút, :
“Huyện lệnh Sa huyện dễ làm.”
“Vì dễ làm?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
“Sa huyện giáp ranh Liêu Quốc. Liêu Quốc là quốc gia lưng ngựa, mỗi khi xâm lấn, Sa huyện chính là nơi đầu tiên chịu ảnh hưởng.”
“Trong Sa huyện, cư dân cũ c.h.ế.t gần hết, hiện giờ lưu phần lớn là những binh sĩ giải giáp quy điền.”
Trên tay binh sĩ đa phần đều dính máu, sát khí nặng, tính tình cũng thô bạo hơn thường.
Những binh sĩ lưu ở Sa huyện quen ít tướng lĩnh trong triều, một khi huyện lệnh làm , bọn họ thể trực tiếp lên cáo trạng với tướng quân.
Hơn nữa Sa huyện ở biên cương, cảnh nguy hiểm, đất đai màu mỡ, thường xuyên gặp thiên tai, nhiều khi thu đủ thuế, còn cần triều đình xuất tiền cứu tế.
“Sau chiến sự, Sa huyện mười phần thì chín phần hoang phế. Để thu hút dân chúng tới định cư, triều đình trực tiếp miễn mười năm thuế má và lao dịch.”
Không thu thuế, thu lao dịch, làm quan ở đó căn bản dầu nước. Dân phong bên bưu hãn, thu bạc cũng chắc thu .
Ba đời huyện lệnh của Sa huyện, đều c.h.ế.t trong chiến loạn tay địch. Còn hai đời nữa thì chủ động từ quan, quan mà làm, tự xin từ chức, thế nào cũng bình thường.
Lục Lâm còn phong thanh , hai vị quan vì ỷ thế h.i.ế.p , nửa đêm trùm bao tải đ.á.n.h cho ngóc đầu lên nổi, cuối cùng chỉ thể từ quan quy ẩn.
Chức huyện lệnh Sa huyện hình như để trống lâu.
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, :
“Ngươi làm quan ?”
Lục Lâm gật đầu:
“Ta cảm thấy đây là một cơ hội tồi.”
Dù quan dễ làm, nhưng dầu gì cũng là quan.
Trần Tiểu Mễ gật đầu, :
“Vậy .”
Trần Tiểu Mễ cùng Lục Lâm dùng ba ngàn lượng bạc, mua chức huyện lệnh Sa huyện.
Trong mắt quan viên, Sa huyện vốn là nơi thị phi, điều quan tới đó thường là nơi nguy hiểm, c.h.ế.t tay giặc ít. Dùng một nơi như đổi lấy ba ngàn lượng bạc cho triều đình, cũng xem như tệ.
Thủ tục xử lý nhanh, chẳng bao lâu Lục Lâm thể lên đường nhận chức.
Dương Hằng Chi trong viện, Trần Tiểu Mễ, :
“Tiểu Mễ, ngươi định Sa huyện ?”
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“ , phía cho ba tháng, để tới đó nhậm chức.”
Y tính thu dọn xong xuôi liền xuất phát.
Dương Hằng Chi Trần Tiểu Mễ, đầy khó hiểu:
“Cửa hàng của ngươi đang mở , nghĩ tới chuyện làm quan?”
Trần Tiểu Mễ liếc một cái, :
“Cửa hàng làm đến , phía , lúc chèn ép vẫn sẽ chèn ép.”
Dương Hằng Chi gật đầu:
“Nói cũng đúng, bất quá Sa huyện là nơi thị phi.”
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-111-mua-quan.html.]
“Chỉ bên đó là rẻ, chỗ khác hạn ngạch, một cái là một vạn lượng.”
Dương Hằng Chi bất đắc dĩ Trần Tiểu Mễ, :
“Bên đó rẻ, nhưng cũng hung hiểm.”
---
Bởi vì theo Lục Lâm đến Sa huyện nhậm chức, Thẩm Trì do dự một chút, quyết định xử lý nốt việc ở nông thôn.
“A Trì, ngươi rời ?”
Thẩm Trì gật đầu, : “ , theo Tiểu Mễ ca rời , cùng .”
Mấy thôn dân , tò mò hỏi:
“A Trì, Trần Tiểu Mễ thật sự mua quan ?”
Thẩm Trì gật đầu: “Quả thực là .”
Các thôn dân khỏi líu lưỡi:
“Quan mà cũng thể mua !”
“Không nơi gì, nhưng dù làm quan, vẫn là .” Thẩm Trì .
Mọi sôi nổi tán đồng, quan dù kém thế nào thì cũng là quan. Trong thôn làm quan, đúng là chuyện lớn.
“A Trì, ngươi đúng là phúc khí!”
Một đám vây quanh Thẩm Trì khen ngợi thôi.
Trần Tiểu Mễ mua quan, Thẩm Trì lập tức thành thích của quan gia, đúng là một bước lên trời.
Tin Trần Tiểu Mễ mua quan cũng truyền tới tai Trần lão thái thái.
Lão thái thái tin Trần Tiểu Mễ từ một kẻ từng bắt quan phủ, nháy mắt biến thành quan, nhất thời khó mà tin nổi.
Sau khi xác nhận tin tức là thật, Trần lão thái thái lập tức bùng nổ, cảm thấy ông trời quá bất công. Đại tôn t.ử của bà khổ sách thánh hiền, đầy bụng kinh luân, còn chắc làm quan , mà Trần Tiểu Mễ chữ to mấy chữ, chỉ nhờ ít tiền bẩn, thành quan, thật quá bất công.
Lão thái thái c.h.ử.i trời mắng đất một hồi, nhắc rằng nghi ngờ chính sách mua quan của triều đình tức là nghi ngờ Thánh thượng, vọng nghị thánh chỉ, thể c.h.é.m đầu.
Lão thái thái dọa, lập tức dám gào nữa.
---
Lục gia
Thang thị Lục Trình Ngọc, hỏi:
“Trình Ngọc, Trần Tiểu Mễ mua một chức quan, chuẩn làm quan, nên mới bán cửa hàng, thật ?”
Lục Trình Ngọc gật đầu: “Là thật.”
Thang thị cau mày:
“Quan mà cũng thể mua bán tùy tiện như ?”
Lục Trình Ngọc trầm giọng :
“Chỉ cần tiền là mua , nhưng cái Sa huyện là nơi man di, khả năng về . Mấy đời huyện lệnh , thì g.i.ế.c, thì từ quan. Nơi đó dễ sống, Lục Lâm sang đó, e là chẳng bao lâu sẽ xám xịt về.”
Nếu Trần Tiểu Mễ thất bại về, bạc mua quan coi như ném xuống sông.
Trong lòng Lục Trình Ngọc thật ghen ghét đến cực điểm. Sa huyện huyện lệnh tuy khó làm, nhưng dù cũng là quan. Còn thi đậu cử nhân, còn chờ tới năm nào tháng nào.
Thang thị bất bình :
“Ta , chức quan đó giá ba ngàn lượng bạc.”
Lục Trình Ngọc gật đầu: “.”
Thang thị hít sâu một . Bà Trần Tiểu Mễ tiền, nhưng ngờ nhiều đến — ba ngàn lượng!
Có từng bạc, làm gì chẳng , mua quan.
“Chức quan đó là Trần Tiểu Mễ mua cho Lục Lâm.” Lục Trình Ngọc .
Thang thị kinh ngạc: “Lục Lâm?”
“ .” Lục Trình Ngọc đáp.
Song nhi làm quan, nhưng nam nhân ở rể thì .
Thang thị mặt tái mét, thể tin nổi:
“Lục Lâm cái thằng đó, chỗ nào giống quan chứ!”
Bà trừng to mắt, ngờ Lục Lâm ngày lột xác thành quan.
Trước Lục Lâm là chủ cửa hàng Hoa Hạ, Thang thị thấy thể tưởng tượng, giờ sắp nhậm chức, bà suýt tức đến hộc máu.
Thang thị nghiến răng :
“Không Trần Tiểu Mễ bắt ? Sao nhanh thả?”
Lục Trình Ngọc cam lòng :
“Huyện lệnh chỉ vớt một khoản, đắc tội .”
Lục Lâm nộp ba trăm lượng liền bảo lãnh . Huyện lệnh cầm phần lớn, chủ bộ cầm phần nhỏ, chẳng lợi gì.
Lúc Lục Trình Ngọc mới phát hiện, uổng công làm kẻ tiểu nhân.
Ba ngàn lượng mua một chức quan, trực tiếp tiêu mất hơn nửa tiền mà Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ tích cóp bao năm.
Lục Lâm sang tay tòa nhà cùng hàng hóa trong cửa hàng cho Dương Hằng Chi, bán bốn trăm lượng bạc.
---