Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 107: Trong thôn trấn động

Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:40:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 107: Trong thôn chấn động

 

Lục Trình Ngọc cùng Lý Phương Nguyệt xe bò trở về thôn, suốt dọc đường, hai với một lời.

 

Trên đường , đầu óc Lục Trình Ngọc vẫn luôn mơ mơ hồ hồ.

 

“Nhi tử, chủ bộ tìm các ngươi là vì chuyện gì ?”

Thang thị thấy bộ dạng Lục Trình Ngọc như đả kích nặng nề, khỏi sinh vài phần nghi hoặc.

 

Lục Trình Ngọc liếc Thang thị một cái, :

“Chủ bộ chỉ hàn huyên cùng vài câu.”

 

Thang thị tràn đầy tò mò hỏi:

“Chuyện gì?”

 

Lục Trình Ngọc trầm mặt, chậm rãi :

“Cửa hàng Hoa Hạ… lão bản là Trần Tiểu Mễ.”

 

Thang thị lập tức kích động đến mức bật nhảy lên.

“Không thể nào!”

 

Lục Trình Ngọc siết chặt hàm răng, thấp giọng lẩm bẩm:

“Tuy rằng khó tin, nhưng… hẳn là thật.”

 

Nếu lão bản chân chính, thì làm thể yên tâm giao cả cửa hàng lẫn tòa nhà cho một tiểu song nhi, suốt mấy năm trời hề xuất hiện?

 

Mấy tiểu nhị trong cửa hàng Hoa Hạ, tất cả đều ký bán khế với Trần Tiểu Mễ, tiền công bao nhiêu, cũng đều do Trần Tiểu Mễ quyết định.

 

Trước , Lục Trình Ngọc chỉ cho rằng lão bản cửa hàng Hoa Hạ quá hồ đồ, để tâm đến việc làm ăn, cho dù tham ô tiền tài cũng .

hiện tại nghĩ , mới phát hiện thì là Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ giấu quá kỹ —— một chuyện như , cư nhiên thể giấu kín suốt mấy năm trời.

 

Lục Trình Ngọc bỗng nhiên hiểu , năm đó vì Trần Tiểu Mễ sảng khoái như khi Trần Cảnh lấy ba mươi lượng bạc.

 

Lục Lâm là ngoài ở rể, một khi ở rể, liền coi như Trần gia, chuyện cha , tổ mẫu bên cần nhúng tay, cũng chẳng ai thể bất hiếu.

 

Trần Tiểu Mễ thì khác.

 

Tuy rằng năm đó Trần Tiểu Mễ phân gia, nhưng nếu Trần lão thái thái cứng lòng, kéo y quan phủ kiện tội bất hiếu, Trần Tiểu Mễ vẫn khả năng bắt giam.

 

Chỉ cần đoạn thư, thì là chuyện khác .

 

Có đoạn thư, Trần gia hai vợ chồng già từ đó trở , liền còn chút quan hệ nào với Trần Tiểu Mễ nữa.

 

Ba mươi lượng bạc đối với Trần Tiểu Mễ mà , thực sự chẳng đáng là bao.

 

Năm đó, nếu Trần gia rõ Trần Tiểu Mễ chính là lão bản cửa hàng, tuyệt đối sẽ chỉ cần ba mươi lượng bạc mà buông tha.

 

Trong lòng Lục Trình Ngọc khỏi thầm nghĩ:

Trần Tiểu Mễ quả thực mưu tính sâu xa, từ sớm dọn sạch hậu hoạn.

 

Mấy năm nay, Trần Tiểu Mễ ở trấn ăn ngon mặc , còn Trần gia thì ngày tháng vẫn chẳng khởi sắc hơn chút nào.

 

Bởi vì chuyện Trần Cảnh năm đó gây họa, mấy Trần gia oán khí nặng, thường xuyên cãi vã, đ.á.n.h .

 

“Lục Lâm… cư nhiên là lão bản.”

Thang thị nghiến răng , trong giọng mang theo hận ý.

 

Những năm qua, Lục Lâm sống càng ngày càng , Thang thị vẫn luôn mong chờ “đại lão bản” phía cửa hàng Hoa Hạ về, một đòn đ.á.n.h úp, đuổi Trần Tiểu Mễ – kẻ làm xằng làm bậy trong cửa hàng – ngoài, khiến hai lộ nguyên hình.

 

Không ngờ tới, náo loạn nửa ngày, cái gọi là “đại lão bản” căn bản tồn tại.

Trần Tiểu Mễ chính là đại lão bản đó.

 

“Trần Tiểu Mễ thì bản lĩnh gì mà mua nổi nhà ở trấn ?”

Thang thị vẫn cam lòng.

 

Trong nhận thức của bà , thể vững ở trấn , đều là nhân vật bản lĩnh lớn.

 

Còn Trần Tiểu Mễ, trong mắt Thang thị, từ đến nay chỉ là một tiểu t.ử ngốc chút sức lực.

 

Lục Lâm thì càng cần .

Lão thái thái vẫn luôn bảo y là phúc, ai tới gần thì kẻ đó xui xẻo.

 

Thang thị cũng tin như .

 

hiện tại, Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ cư nhiên là lão bản cửa hàng Hoa Hạ.

 

Sự chênh lệch quá lớn , khiến Thang thị nhất thời khó thể tiếp nhận.

 

Lục Trình Ngọc trầm mặt .

Cửa hàng Hoa Hạ kiếm tiền nhanh đến mức nào, .

 

Nếu cửa hàng thật sự thuộc về Lục Lâm, mấy năm nay, Lục Lâm tích góp , e là ngàn lượng bạc.

 

Lục Trình Ngọc bỗng nhiên phát hiện, bản tuy rằng khảo trúng tú tài, nhưng cách giữa và Lục Lâm càng lúc càng xa.

 

Lục Lâm sớm ở một độ cao mà chỉ thể lên, với tới.

 

Tú tài, cho cùng cũng chỉ là danh tiếng dễ .

Bạc mới là thứ thực tế nhất.

 

Mấy năm nay, trong nhà ăn cơm ngày càng nhiều, bạc thiếu, bữa ăn cũng ngày càng kém .

 

Tuy rằng trong nhà luôn ưu tiên cho Lục Trình Ngọc, nhưng cũng lâu mới ăn một bữa thịt.

 

Nghĩ đến việc bản từng khinh thường Lục Lâm – kẻ ở trấn hô mưa gọi gió – trong lòng Lục Trình Ngọc liền sinh một cỗ ghê tởm khó thành lời.

 

Từ chỗ Lục Trình Ngọc tin tức, khiến tâm thần Thang thị rối loạn.

 

nhịn , đem chuyện của Lục Lâm cho lão thái thái .

 

Lão thái thái khi chuyện, lập tức kích động dị thường, lớn tiếng la lối tìm Lục Lâm đòi bạc.

 

Chuyện Trần Tiểu Mễ là lão bản chân chính của cửa hàng Hoa Hạ, nhanh truyền khắp thôn.

 

Lục Trình Ngọc vốn chủ trương tiên nên suy nghĩ đối sách, cân nhắc xem nên truyền chuyện ngoài .

 

lão thái thái thể nhẫn nhịn thêm nữa.

 

Biết chuyện xong, bà nổi trận lôi đình, trực tiếp giữa thôn c.h.ử.i ầm lên, mắng Lục Lâm bất hiếu, chỉ lo bản phát đạt, mặc kệ trong nhà sống c.h.ế.t .

 

Lục gia lão thái thái nháo như , cả thôn lập tức chấn động.

 

“Cửa hàng Hoa Hạ là của Trần Tiểu Mễ? Không thể nào, chẳng là đại lão bản ở trấn ?”

 

Trong thôn, xuất hiện một tiền đồ vốn dễ dàng.

Huống chi cửa hàng Hoa Hạ, trong mắt , lão bản phía quả thực là sâu lường .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-107-trong-thon-tran-dong.html.]

Kết quả, “sâu lường , đột nhiên biến thành Trần Tiểu Mễ.

 

Không ít thôn dân đều cảm thấy khó tin.

 

“Ta thấy cửa hàng , quả thật giống của Trần Tiểu Mễ. Từ ngày khai trương đến giờ, cái gọi là đại lão bản hình như từng lộ diện.”

 

“Nghe Trần Tiểu Mễ ân cứu mạng với đại lão bản ở trấn , chừng trực tiếp đem cửa hàng cho y.”

 

“Cửa hàng đó chính là gà đẻ trứng vàng!”

 

nếu cửa hàng thật sự là của Trần Tiểu Mễ, thì chỗ hợp lý. Lần Trần Tiểu Thái thành , Trần Tiểu Mễ chỉ đưa hơn mười lượng sính lễ, chuyện cho xuôi?”

 

“Hơn mười lượng cũng ít . Đều là một nhà, sính lễ chẳng qua chỉ là hình thức. Thẩm Trì đúng là phúc, theo Trần Tiểu Thái, ăn ngon mặc .”

 

“Lục gia đúng là nhiều nhân tài. Lục Trình Ngọc khảo trúng tú tài, ngờ Lục Lâm còn lợi hại hơn, trực tiếp làm lão bản.”

 

“Lục Lâm lợi hại thì ích gì? Đã sớm ngoài ở rể, còn tính là Lục gia.”

 

---

………………

 

Trần gia một nhà cùng một chỗ, sắc mặt ai nấy đều mấy dễ coi.

 

Trần Thủ Tín chút kích động :

“Trần Tiểu Mễ là đại lão bản mà còn giấu giếm, y rõ ràng là đang đề phòng các ngươi!”

 

Trần Thủ Nhân cũng phần kích động, nghĩ mãi thông vì Trần Tiểu Mễ trong nháy mắt biến thành lão bản cửa hàng.

 

Trần Cảnh tức giận :

“Trần Tiểu Mễ tiền, tên tiền mà còn giả nghèo!”

 

Mấy năm nay Trần Cảnh sống khổ sở, chuyện Trần Tiểu Mễ là lão bản cửa hàng Hoa Hạ truyền đến tai , Trần Cảnh kinh ngạc phẫn nộ.

 

“Lúc nên đòi nhiều hơn!”

 

Trần lão thái thái cũng là hối hận thôi.

 

“Lão nhân ông còn y là vì tiền mới bán nhà, tiền cái gì chứ! Rõ ràng là vì y nhà ở Trấn , cho nên căn bản chướng mắt căn nhà ở nông thôn.”

 

Trần lão gia t.ử trong lòng thở dài.

 

Năm đó khi Trần Cảnh xảy chuyện, Trần Tiểu Mễ bỏ một nửa tiền, nửa còn khiến cả nhà bọn họ khổ sở ít.

 

Nếu Trần Tiểu Mễ là lão bản, thì một trăm lượng bạc đối với y căn bản đáng là bao.

 

“Cha, Trần Tiểu Mễ một phát tài, căn bản để ý tới trong nhà, y thật sự quá đáng.”

Trần Thủ Nhân .

 

Trần lão gia t.ử thở dài một tiếng, :

“Đoạn thư ký, tiền của y nhiều đến cũng còn liên quan gì tới Trần gia.”

 

Lúc điều kiện để Trần Tiểu Mễ đưa tiền chính là ký đoạn thư, mà trong đoạn thư ghi rõ hai bên từ đây còn liên quan.

 

Trần Tiểu Mễ dù c.h.ế.t đói cũng thể dùng tiền của Trần gia, mà Trần gia nếu c.h.ế.t đói, Trần Tiểu Mễ cũng cần cứu tế.

 

Trần lão thái thái kích động :

“Thằng nhóc đó là cố ý, cố ý! Ta y đưa tiền sảng khoái như , hóa là đang lừa !”

 

Trần lão gia t.ử cũng cảm thấy Trần Tiểu Mễ e là sớm đoán ngày , cho nên năm đó mới ép bọn họ ký đoạn thư.

 

Trần Thủ Nhân Trần lão thái thái, kích động :

“Nương lúc nên đòi ba mươi lượng, đòi mấy trăm lượng mới đúng.”

 

Trần lão thái thái sa sầm mặt:

“Ba mươi lượng mà đoạn , đúng là tiện nghi cho y.”

 

Trần Cảnh run rẩy .

 

Năm đó bởi vì chuyện thiếu tiền của , cả nhà đều oán trách , từ bỏ khoa cử, từ bỏ tiền đồ xán lạn, tầm thường suốt bao nhiêu năm.

 

Giờ phút Trần Cảnh mới chợt nhận , vốn cần chịu nhiều khổ sở như .

 

Năm đó Trần Tiểu Mễ thể trả hết nợ cho , nhưng y cố tình thấy c.h.ế.t cứu, sa sút, từ một sách biến thành kẻ chân lấm tay bùn.

 

Trần lão gia t.ử trầm mặt, Trần Tiểu Mễ là lão bản cửa hàng Hoa Hạ, trong lòng lão cũng vô cùng kích động.

 

Một bản lĩnh lớn như , Trần lão gia t.ử thật sự từng nghĩ tới.

 

Lão nhịn nghĩ:

Nếu năm đó lão đối xử với nhị phòng hơn một chút, nếu lúc Trần lão thái thái ép con trai núi, lão chịu ngăn cản, lẽ bây giờ nhị phòng vẫn còn nguyên vẹn, Trần Tiểu Mễ cũng sẽ hiếu thuận với lão.

 

Khi đó lão thể ở Trấn làm lão thái gia, cần như bây giờ, ngày ngày lo lắng vì củi gạo mắm muối, trong nhà còn yên .

 

Lão thôn dân , Thẩm a bà mấy năm nay đều ở Trấn, trong tay còn mấy nữ công, mấy đó đều bà sai khiến, ngày tháng tự tại đến mức nào.

 

“Trần lão gia tử, cửa hàng Hoa Hạ là của Trần Tiểu Mễ, chuyện thật ?”

 

Trần lão gia t.ử bước ngoài mấy thôn dân vây .

 

“Ta cũng .”

 

“Lão gia tử, ông chứ?”

 

Trần lão gia t.ử đen mặt.

 

Chuyện của Trần Tiểu Mễ, lão cũng là thôn dân , nay hỏi dồn dập, khiến mặt mũi lão chút chịu nổi.

 

Trần lão gia t.ử bực bội :

“Chuyện của thằng nhóc thúi đó, làm .”

 

Mấy thôn dân thấy sắc mặt lão , cũng dám hỏi thêm.

 

“Ta , hỏi ông vô dụng, quan hệ giữa Trần gia và Trần Tiểu Mễ cứng nhắc đến mức nào, ngươi ?”

 

“Dù gì Trần Tiểu Mễ cũng là Trần gia.”

 

“Trần gia lão nhị c.h.ế.t thế nào, ngươi ?”

 

“Trần gia lão nhị c.h.ế.t , Trần gia lão đại liền bán Trần Tiểu Thái, chuyện ai mà ?”

 

“Không ngờ Trần Tiểu Mễ là lão bản, sớm năm đó lúc y sa sút giúp một tay, bây giờ cũng thể tìm một phần việc ở cửa hàng.”

 

“Nghe cửa hàng Hoa Hạ trả tiền công hậu hĩnh.”

 

Mấy thôn dân nghị luận một hồi, ai nấy đều cảm thán năm đó mắt tròng, Trần Tiểu Mễ là mệnh làm đại tài chủ.

 

---

 

 

Loading...