Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 104: Trứng gà ăn ngán

Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:38:06
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 104: Trứng gà ăn ngán

 

Khi Thang thị tìm đến cửa hàng, Lục Lâm đang trông tiệm.

 

Nguyên Bảo cưỡi một con ngựa lắc lắc, chơi đùa trong cửa hàng.

 

Mấy năm nay, trong cửa hàng của Lục Lâm bày bán thêm một đồ chơi thiếu nhi, ngựa lắc lắc chính là một trong đó. Trẻ con lên ngựa lắc lắc, thể đung đưa .

 

Mấy năm nay, cửa hàng lượt tung vài món đồ chơi nhỏ. Lúc một món đồ chơi mới xuất hiện, trong trấn còn chơi thế nào, khi Nguyên Bảo liền trở thành làm mẫu.

 

Nguyên Bảo đối với các loại đồ chơi quen thuộc như lòng bàn tay, thể làm mẫu .

 

Ở kiếp , thời đại điện thoại thịnh hành, ngựa lắc lắc đương nhiên chẳng tính là thứ gì. ở thời đại thiếu ăn thiếu mặc , khi Lục Lâm làm ngựa lắc lắc, ít viên ngoại yêu thương con cái đều nguyện ý mua cho tiểu hài t.ử trong nhà một cái.

 

Sau khi Lục Lâm nghiên cứu đủ loại đồ chơi, vui mừng nhất dĩ nhiên là Trần Tiểu Mạch.

 

Trần Tiểu Mạch đối với các loại đồ chơi đều vô cùng hứng thú, đặc biệt là đồ chơi trẻ con.

 

Thứ Trần Tiểu Mạch thích nhất chính là đồ chơi của Nguyên Bảo. Vì nghiên cứu đồ chơi, Lục Lâm làm nhiều sản phẩm thử nghiệm, đều để trong phòng Nguyên Bảo.

 

Tuy thích đồ chơi, nhưng Trần Tiểu Mạch sẽ tranh giành với Nguyên Bảo. Đợi Nguyên Bảo ngủ , Trần Tiểu Mạch mới lén chạy tới lấy đồ chơi của Nguyên Bảo chơi.

 

Thang thị liếc Nguyên Bảo.

 

Nguyên Bảo mặc một bộ y phục màu xanh lá, áo còn khâu vài cái túi, bên trong túi nhét đầy đồ ăn vặt.

 

Cánh tay bụ bẫm của Nguyên Bảo đeo hai chiếc vòng bạc, cổ còn treo một miếng khóa bạc, khuôn mặt tròn trịa, đầy đặn.

 

Nhìn bộ dạng của Nguyên Bảo, trong lòng Thang thị chua xót thôi.

 

Nha đầu nhà bà nhỏ gầy, so với tiểu quỷ mắt, quả thực là một trời một vực. Thật thì nha đầu nhà bà còn lớn tuổi hơn một chút.

 

Thang thị chua chát một trận, nghĩ chỉ là một tiểu song nhi thôi mà, cưng chiều đến mức , cũng sợ chiều hư, làm tổn phúc khí của tiểu t.ử đó.

 

“Bá mẫu tới .” Lục Lâm .

 

Thang thị đắc ý :

, cái ngựa lắc lắc , rẻ nhỉ.”

 

Lục Lâm :

“Cũng tạm .”

 

Ngựa lắc lắc bán hai lượng bạc một cái, giá cao. Công đoạn chế tác khá rườm rà, bán rẻ thì lời lãi sẽ mỏng.

 

“Đường ca của ngươi mấy hôm thi đỗ tú tài .”

 

“Nghe đại đường ca quả nhiên bản lĩnh.”

 

Thang thị :

“Đường ca của ngươi đương nhiên là tiền đồ. A Lâm, ngươi, ngươi làm thuê cho khác, tuy kiếm nhiều, nhưng cho cùng cũng chỉ là làm công. Chỉ sách mới thể quang tông diệu tổ. Đường ca ngươi thi đỗ tú tài, gặp quan cũng cần quỳ.”

 

“Bá mẫu đúng.” Lục Lâm lạnh nhạt đáp.

 

Thang thị đưa giỏ trong tay cho Lục Lâm:

“A Lâm, tuy ngươi ở rể ngoài, nhưng dù cũng là Lục gia, đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân. Thứ cho ngươi, đại đường ca ngươi thi đậu, ngươi cũng thể dính chút hỉ khí.”

 

Lục Lâm liếc trong giỏ, tám quả trứng gà đỏ, khẽ nhướng mày.

 

Trứng gà đối với nhà dân thường mà là đồ hiếm. Rất nhiều nhà gà đẻ trứng cũng nỡ ăn, đều đem đổi muối.

 

Năm đó Lục gia còn khá giả, Lục Trình Ngọc thường xuyên ăn trứng gà, nhưng Lục Lâm thì khác. Lão thái thái trông chừng chặt, thể ăn bát cháo tệ.

 

Khi nguyên chủ còn nhỏ, thấy Lục Trình Ngọc ăn trứng gà mà thèm, từng lén ăn trộm trứng trong nhà. Sau đó lão thái thái phát hiện trứng thiếu, mắng Lục Lâm một trận, còn đ.á.n.h . Nếu cha của nguyên chủ ngăn cản, lão thái thái còn sẽ làm ầm lên thế nào.

 

Lục Lâm tuy để mấy quả trứng gà mắt, nhưng đoán rằng Thang thị hẳn “chảy máu” ít.

 

Lúc Lục Lâm xuyên tới, ba Trần Tiểu Mễ vẫn nghèo, ăn trứng gà là chuyện xa xỉ.

 

khi trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm hẳn hai sọt trứng gà, từ đến nay từng thèm thứ .

 

“Bá mẫu khách khí quá, mấy thứ vẫn nên để cho đại đường ca bồi bổ thể thì hơn.” Lục Lâm nhàn nhạt .

 

Lễ hạ , tất sở cầu. Lục Lâm vì mấy quả trứng gà mà thiếu Thang thị một phần nhân tình.

 

“Hải, chẳng chỉ là mấy quả trứng gà thôi , ngươi còn khách sáo với .”

 

Lục Lâm bĩu môi:

“Ta cũng dám khách sáo. Trước đây ăn một quả trứng gà, suýt lão thái thái đ.á.n.h c.h.ế.t. Ở đây nhiều thế , còn sống thêm mấy năm.”

 

Năm đó nguyên chủ ăn trộm trứng gà, lão thái thái phát hiện trứng thiếu, dường như chính là Thang thị báo.

 

Thang thị ngượng ngùng :

“Chuyện qua lâu như , ngươi còn nhớ thù .”

 

Lục Lâm thản nhiên:

“Ta c.h.ế.t một , thể nhớ cho kỹ thêm chút.”

 

Nghe lời Lục Lâm đầy gai, sắc mặt Thang thị khỏi khó coi.

 

Trần Tiểu Mễ từ trong phòng bước , liếc Thang thị một cái, nóng lạnh :

“Là bá mẫu ! Hiếm khi ghé thăm. Bá mẫu, ngươi tới đây?”

 

Thang thị :

“Ta mang trứng gà tới, Lục Lâm tiểu t.ử còn khách khí, nhất quyết nhận.”

 

“Trứng gà gì ngon , ngày nào cũng ăn, ăn cũng ngán . Trong nhà gần đây ăn thịt, bá mẫu ngươi cứ mang về .” Trần Tiểu Mễ .

 

Thang thị vẻ khinh thường của Trần Tiểu Mễ, tức đến đỏ mặt.

 

Thang thị cảm thấy mang tám quả trứng gà tới là nâng đỡ Lục Lâm lắm , ngờ Trần Tiểu Mễ thái độ như .

 

Thấy Lục Lâm điều, Thang thị hùng hùng hổ hổ xách giỏ trứng rời .

 

Thấy Thang thị , Trần Tiểu Mễ bĩu môi:

“ Bà tới làm gì chứ!”

 

Lục Lâm :

“Đại khái là tới xin bạc.”

 

Chỉ là Tiểu Mễ chọc tức, còn kịp mở miệng chặn họng .

 

……

 

Thang thị tức giận đùng đùng về đến nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-104-trung-ga-an-ngan.html.]

 

Lục Trình Ngọc Thang thị, hỏi:

“Nương, ai chọc nương tức giận ?”

 

Thang thị đầy oán khí:

“Còn Lục Lâm . Trước uể oải, ngờ là kẻ đầy bụng tâm cơ. Trước đúng là xem thường .”

 

Trần Tiểu Mễ thật là ngang ngược, cư nhiên trứng gà ăn ngán. Không ăn trứng gà, ăn gì? Ngày ngày gà vịt thịt cá ?

 

Lục Trình Ngọc nắm chặt tay, trong lòng cũng dễ chịu.

 

Lục Trình Ngọc thế nào cũng ngờ, năm đó đem Lục Lâm gả ngoài ở rể, ngược thành cho .

 

“Lục Lâm hẳn là thiếu tiền. Trần Tiểu Mễ mấy năm sinh một tiểu song nhi, ngày ngày chơi trong tiệm. Trên tiểu quỷ đó đeo vòng tay với khóa bạc, thế nào cũng hai lượng bạc.”

 

Đồ quý giá như , chỉ là một tiểu song nhi thôi, cần gì dùng đến!

 

Lục Trình Ngọc mà chua xót, bực bội :

“Lục Lâm đúng là quá đắc ý.”

 

Hắn thầm nghĩ: Ông chủ lưng cửa hàng Hoa Hạ rốt cuộc là ai, để Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ ngang ngược đến , cũng ai quản. Có lẽ nên điều tra thử.

 

……

 

Lục Lâm đang chuyện với Trần Tiểu Mễ, thì Dương Hằng Chi tới.

 

“Lục thiếu, sinh ý cửa hàng của ngươi ngày càng , mỗi ngày đều đông như .”

 

Lục Lâm :

“Dương thiếu gia quá khen. Sinh ý trong tiệm thật cũng nhiều, phần lớn chỉ xem chứ mua.”

 

“Ghế lắc lắc đặt khi nào thì làm xong?” Dương Hằng Chi hỏi.

 

Lục Lâm bất đắc dĩ liếc một cái:

“Ngươi đặt nhiều quá , mới làm xong hai cái.”

 

Nếu ngựa lắc lắc cực kỳ hấp dẫn tiểu hài t.ử trong trấn, thì ghế lắc lắc đặc biệt hấp dẫn các lão thái gia.

 

Kho ghế lắc lắc đủ hai mươi cái, Lục Lâm mới đem bán, mỗi cái giá hai lượng bạc.

 

Ngày đầu mở bán, một công t.ử nhà giàu tới, mua trọn bộ ghế lắc lắc. Những công t.ử khác tin tới nơi thì ghế bán hết, đành mua từ tay vị công t.ử .

 

Kết quả, vị công t.ử đó giá năm lượng, bán vài cái, vốn lẫn lời đều thu về. Lục Lâm khỏi cảm thán đúng là nhân tài.

 

Dương Hằng Chi một đặt mười chiếc ghế lắc lắc, ngoài để nhà dùng, chắc còn định đem tặng .

 

Hắn Lục Lâm đầy khâm phục:

“Lục thiếu đúng là đầu óc hơn .”

 

Mấy năm nay, cửa hàng Hoa Hạ liên tục tung sản phẩm mới. Mỗi hàng mới, đều dẫn dắt trào lưu, kiếm một mẻ lớn.

 

Lục Lâm :

“Dương thiếu quá khen. Ta chỉ nghĩ mấy thứ vui vui để kiếm miếng cơm. Nói cho cùng, vẫn là những sách như Dương công t.ử các ngươi tiền đồ hơn. Chỉ cần thi đỗ cử nhân, liền thể làm quan phụ mẫu, tạo phúc một phương.”

 

Dương Hằng Chi khổ:

“Nói thì dễ, làm mới khó.”

 

Trương Thụy ở đây, Lục Lâm bận rộn hơn một chút.

 

Trần Tiểu Mạch ghế lắc lắc, Nguyên Bảo, :

“Nguyên Bảo, ngươi , Trương Thụy ca ca sắp thành .”

 

Nguyên Bảo liếc Trần Tiểu Mạch một cái:

“Thành . Cha thành bồi ngủ. Ta mới cần bồi , giường nhỏ lắm, một ngủ còn chật.” 

 

Trần Tiểu Mạch chớp mắt:

“Bồi ngủ !”

 

Hình như chỉ , nhưng rốt cuộc là thế nào, Trần Tiểu Mạch cũng rõ.

 

“Không ngờ biểu ca thành sớm như .”

 

Trần Tiểu Mạch thầm nghĩ: Khi biểu ca mới tới còn đối tượng, lúc đó nhị ca đính hôn với Thẩm Trì. Bây giờ biểu ca thành , nhị ca và Thẩm Trì ca vẫn chẳng đổi gì.

 

Trần Tiểu Mễ sân, thấy Trần Tiểu Mạch cùng Nguyên Bảo đang bàn chuyện Trần Tiểu Thái Trương Thụy “vượt mặt”, tâm trạng khỏi chút khác thường.

 

“Chớp mắt một cái, A Thụy sắp thành .” Trần Tiểu Mễ phòng, với Lục Lâm đang tính sổ.

 

Lục Lâm gật đầu:

.”

 

“Khi nào tìm thời gian, làm hôn sự cho Tiểu Thái với Thẩm Trì .” Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm cau mày:

“Có gấp quá .”

 

Hắn thầm nghĩ: Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì vẫn chỉ là hai tiểu quỷ.

 

Theo ý Lục Lâm, năm đó đính hôn sớm là quá sớm, nhưng chuyện của Thẩm Trì khi náo động quá lớn. Nếu đính hôn cho hai đứa, khó mà chặn miệng mấy bà ba cô sáu bà trong thôn.

 

Trần Tiểu Mễ thở dài:

“Việc viên phòng thể để , nhưng thể thành . Dù Thẩm a bà tuổi cũng lớn tuổi .”

 

Lục Lâm nghĩ thấy cũng đúng.

 

Bên Trần Tiểu Mễ đoạn tuyệt với Trần gia, Thẩm a bà là trưởng bối duy nhất của hai bên.

 

Tuổi Thẩm a bà ngày càng cao, quả thật nên tranh thủ lúc bà còn khỏe mạnh mà lo xong hôn sự. Nếu , Thẩm Trì nơi nương tựa sẽ phiền.

 

Lục Lâm đoán Thẩm a bà cũng hy vọng chuyện của Thẩm Trì và Tiểu Thái sớm định xuống.

 

Hắn gật đầu:

“Thành cũng . Có nhà viên ngoại, tiểu quỷ sinh tìm con dâu nuôi từ bé. Tính , Trần Tiểu Thái cũng còn nhỏ.”

 

Khoảng thời gian cũng quá bận.

 

Trần Tiểu Mễ suy nghĩ một chút:

“Cũng vội, để tìm xem ngày .”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Được, từ từ làm.”

 

Lục Trình Ngọc thi đỗ tú tài, đúng lúc phong quang đắc ý, cần tranh cao thấp với lúc . thành cũng là đại sự, thế nào cũng chuẩn cho đàng hoàng.

 

---

 

Loading...