Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 102: Chọn đồ vật đoán tương lai

Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:36:50
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 102: Chọn đồ vật đoán tương lai

 

Chuyện kỳ thi mùa xuân ồn ào một trận cũng dần lắng xuống, ngày tháng trôi qua như thường.

 

Đến mùa hè, Nguyên Bảo thể dậy. Trong phòng, Lục Lâm trải kín chiếu trúc đất, nhờ Nguyên Bảo thể bò khắp nơi chiếu.

 

Nguyên Bảo nắm đồ vật, mà tiểu hài t.ử đối với việc ném đồ dường như một loại hứng thú đặc biệt.

 

Trần Tiểu Mạch thích đứa cháu trai Nguyên Bảo .

 

Nguyên Bảo ném đồ ngoài, nó liền tung tung tăng chạy nhặt về, hai chơi đùa vui vẻ vô cùng.

 

Theo lý mà , đến tuổi Nguyên Bảo hẳn là bắt đầu sợ lạ, nhưng nhóc con là kiểu tự quen .

 

Ai bế cũng , đương nhiên vẫn khác biệt. Nguyên Bảo tuy là một em bé mũm mĩm, nhưng rụt rè, ngày thường hiếm khi to lớn.

 

Người quen bế thì thoải mái, Nguyên Bảo thỉnh thoảng sẽ nở nụ ; còn lạ bế thì nhóc con nhắm mắt ngủ luôn.

 

Tuy trong nhà ai cũng Nguyên Bảo ngoan, nhưng Lục Lâm âm thầm chút lo lắng, sợ Nguyên Bảo ngoan quá sẽ lừa bán mất.

 

Con trai nhà bình tĩnh như , cho dù bọn buôn bắt , e là cũng quấy.

 

Lục Lâm nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy tuy ngày thường con trai ầm ĩ, nhưng nếu sơ ý để nhóc con đói thì lập tức giống như ma thần nhập thể, tiếng rung trời. Muốn dỗ cho bé nín cũng tốn ít công sức. 

 

Lục Lâm đối với cuộc sống hiện tại vô cùng hài lòng. Cửa hàng thường xuyên tung vài món hàng mới mẻ, bảo đảm lượng khách định.

 

Trẻ con lớn nhanh, chớp mắt Nguyên Bảo tròn một tuổi.

 

Nguyên Bảo lớn lên mập mạp, da dẻ trắng nõn, mềm mềm non non, ai thấy cũng nhịn véo một cái.

 

Tuy trông vẻ nhiều thịt, nhưng động tác của nhóc con nhanh nhẹn.

 

Đến tiệc thôi nôi, Lục Lâm chuẩn cho Nguyên Bảo nghi thức chọn đồ vật đoán tương lai.

 

Hắn trải một tấm chiếu trúc trong phòng, chiếu bày bút, giấy, nghiên mực, tiền đồng, bàn tính… Chuẩn xong xuôi, Lục Lâm đặt Nguyên Bảo lên chiếu.

 

Nguyên Bảo cảnh mắt, dường như chút mơ hồ, lười biếng ngáp một cái.

 

Trần Tiểu Mạch liếc Lục Lâm một cái, : “Lâm ca, Nguyên Bảo đối với mấy thứ chẳng hứng thú gì cả, là nhóc con thích hết ?”

 

Lục Lâm liếc nó một cái, : “Sao thể hứng thú , Nguyên Bảo chỉ là phát động thôi.”

 

Cái gọi là kêu thì thôi, kêu là kinh , đại khái chính là dáng vẻ hiện tại của con .

 

Trần Tiểu Mạch cho là đúng, : “Ta thấy là thích thì .”

 

Nó từ trong túi lấy nửa cái bánh bột đặt lên chiếu. Lục Lâm thứ Trần Tiểu Mạch lấy , nhất thời gì.

 

Chọn đồ vật đoán tương lai mà!

 

Hơn phân nửa trẻ con đều thích ăn, cầm đồ ăn chẳng chứng minh là tham ăn ? Lục Lâm Nguyên Bảo.

 

Nguyên Bảo c.ắ.n ngón tay, quanh bốn phía, dường như nửa cái bánh dụ dỗ.

 

Lục Lâm dáng vẻ của nhóc con, thầm nghĩ: Con trai nhà thật là chí khí a!

 

Không ngờ mỹ thực hấp dẫn, ắt thành nhân tài.

 

Trần Tiểu Mễ thấy con chậm chạp động, rốt cuộc mất kiên nhẫn, liên tục gọi Nguyên Bảo bắt đồ.

 

Nguyên Bảo Trần Tiểu Mễ gọi một hồi lâu, dường như hiểu điều gì.

 

Nhóc con nhúc nhích đôi chân mập mạp, chộp lấy một xâu tiền đồng.

 

Ở đây, đầu tiên chọn tiền đồng là lựa chọn nhất, sẽ cho là quá nặng mùi tiền tài.

 

Lục Lâm cảm thấy Nguyên Bảo thích tiền cũng chẳng .

 

Không tiền thì vạn sự bất thành, xem con trai vẫn thực tế.

 

Nguyên Bảo chộp tiền đồng xong liền ném ngoài.

 

Lục Lâm chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Không ngờ ném , đây là tiền đó!

 

Thái độ của con trai , chẳng lẽ thành phá gia chi t.ử ?

 

Nguyên Bảo ném tiền xong chộp lấy một thỏi bạc.

 

Lục Lâm thấy chút vui mừng, thầm nghĩ: Con trai nhà tâm khí cao a!

 

Chê tiền lẻ, xem là mệnh kiếm tiền lớn.

 

Nguyên Bảo phất tay, thỏi bạc cũng ném ngoài.

 

Tần Lãng bên xem nhịn : “Nguyên Bảo là nhân vật ! Đây là coi tiền tài như cặn bã.”

 

Một thỏi bạc lớn như mà ném lung tung, tiểu quỷ thỏi bạc đó mua bao nhiêu cái bánh bao !

 

Nguyên Bảo phất tay, ngay cả bút cũng ném , ném ha ha , lẽ cảm thấy ném đồ thú vị.

 

Lục Lâm thấy Nguyên Bảo cầm một quyển sách, thở hồng hộc ném xuống đất, lập tức cảm thấy con trai e rằng cũng chẳng thiên phú học hành.

 

Nguyên Bảo ném hết đồ vật , cuối cùng ôm lấy một cái bàn tính.

 

Lục Lâm Nguyên Bảo, thầm nghĩ: Không ngờ chọn bàn tính.

 

Nguyên Bảo chọn bàn tính, hẳn là biểu thị sẽ kế thừa nghề nghiệp của phụ , trở thành một đại thương nhân.

 

---

 

Thời gian thấm thoắt trôi, chớp mắt qua hai năm.

 

Lục Lâm đến nơi bốn năm, cuối cùng Lục Trình Ngọc cũng thi đậu tú tài.

 

Thang thị thấy Lục Trình Ngọc đậu tú tài, lập tức cảm giác mây tan trăng sáng.

 

Cả nhà họ Lục đều ngẩng cao đầu.

 

Thang thị hưng phấn : “Tốt, , đúng là .”

 

Tú tài miễn lao dịch, ruộng đất cũng miễn thuế, gặp quan cần quỳ.

 

Trên còn trợ cấp cho tú tài, mỗi năm hai lượng bạc, quan trọng nhất là thể diện.

 

“Con trai, con cuối cùng cũng ngẩng đầu .” Thang thị vui mừng .

 

Mấy năm Lục Trình Ngọc thi mãi đậu, trong thôn ít lời đồn, Thang thị chịu áp lực lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-102-chon-do-vat-doan-tuong-lai.html.]

 

Lục Trình Ngọc cũng mơ hồ thở phào nhẹ nhõm. Khó khăn lắm mới đậu tú tài, nếu trong thôn dạy học thì sống qua ngày cũng thành vấn đề, nhưng đó mục tiêu của .

 

Tiếp theo là thi cử nhân. Thi đậu cử nhân, mới thể làm quan, mới thể trở thành , mới thể đạp Lục Lâm xuống chân.

 

---

 

Cửa hàng Hoa Hạ mấy năm nay sinh ý vẫn luôn định. Không ít thôn dân đ.á.n.h dã vật, thu thổ sản vùng núi đều mang lên trấn bán cho Lục Lâm.

 

Lục Lâm nể mặt thôn dân, giá đưa đều tệ.

 

Thôn dân dựa Lục Lâm kiếm tiền, thanh danh của trong thôn ngày càng .

 

Trước trong thôn từng bàn tán chuyện Lục Lâm ăn hoa hồng, nhưng bàn một thời gian cũng chẳng thấy cửa hàng Hoa Hạ phản ứng gì, dần chán, cũng nữa.

 

Mấy năm nay, một mặt Lục Trình Ngọc chịu áp lực học hành thuận, mặt khác thôn dân khen ngợi Lục Lâm đủ điều, trong lòng sớm uất ức.

 

---

 

Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, : “Lục Trình Ngọc thật sự thi đậu .”

 

Lục Lâm gật đầu, : “ Hắn đúng là chút trình độ, nhưng cũng chỉ là tú tài.”

 

Tú tài một ít đặc quyền, nhưng chủ yếu là thanh danh dễ . Nếu chịu dạy học thì cũng kiếm ít bạc, còn nếu ăn thì trở thành tú tài nghèo cũng khả năng.

 

Với tính cách của Lục Trình Ngọc, chắc chắn thi tiếp lên .

 

Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm một cái, : “Tú tài cũng dễ, lỡ trúng cử thì thật sự thể làm quan.”

 

Lục Lâm nhướng mày. Uy tín của quan viên cao, một thôn mà làm quan, thậm chí thể ảnh hưởng đến vận mệnh cả thôn.

 

Thi tú tài mỗi năm một , nhưng thi cử nhân thì đơn giản, ba năm một . Chỉ riêng chi phí lên tỉnh thành dự thi nhỏ.

 

Rất nhiều tú tài ngã ở trường thi mà ngã đường .

 

Lục Lâm bĩu môi, thầm nghĩ: Mấy năm nay tích cóp ít bạc, bốn nghìn lượng, lẽ chẳng bao lâu nữa thể mua quan.

 

Sinh ý cửa hàng Hoa Hạ tuy , nhưng Lục Lâm cũng chỉ dựa đó để kiếm tiền.

 

Mấy năm nay, nhờ ủ rượu, cũng kiếm ít.

 

Trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm ngoài bia còn vài loại rượu trắng nồng độ cao.

 

Hắn pha mấy loại rượu với đồ uống của cửa hàng, bán cho tửu lầu, cũng thu về ít bạc.

 

“Lục Trình Ngọc chắc sẽ phong quang một thời gian.” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu: “Chắc .”

 

Ban đầu Trần Tiểu Mễ thường tự lái xe xuống ruộng thu đồ ăn, nhưng khi Thẩm a bà cho thuê hết ruộng đất, y ngại phiền, đồ ăn đều mua từ thôn dân. Dạo gần đây thôn dân tới nhà ít nhắc đến Lục Trình Ngọc.

 

Cũng còn cách nào, Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, Đại Thạch Thôn cũng thơm lây. Trong thôn tú tài là chuyện nở mặt, thậm chí còn giúp ích cho việc cưới gả của thôn dân.

 

Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, nhà họ Lục cố ý bày tiệc mừng. Thang thị mời hết những uy tín trong thôn tới, phong quang một phen.

 

Lý Phương Nguyệt và Lục Trình Ngọc mấy năm nay quan hệ vô cùng căng thẳng.

 

Lý Phương Nguyệt vốn nghĩ Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài thì tình hình sẽ khá hơn, nào ngờ quan hệ hai càng lạnh nhạt.

 

Mấy năm Lục Trình Ngọc đậu, trong thôn lời đồn rằng cưới Lý Phương Nguyệt cũng vô dụng.

 

Giờ thi đậu, chua chát : “Lục Trình Ngọc đậu tú tài là nhờ phúc của Lý Phương Nguyệt, cưới quan gia tiểu thư nên mới đậu.”

 

Năm thứ hai khi thành với Lý Phương Nguyệt, Lục Trình Ngọc đậu tú tài, liền thất vọng với nàng.

 

Lần thi mùa xuân , chạy chọt, nên cho rằng đậu nhờ khổ học, liên quan gì tới Lý Phương Nguyệt. Trong mắt , cưới nàng chính là sai lầm lớn nhất đời.

 

Thang thị nấu canh gà cho Lục Trình Ngọc, đắc ý : “Con trai, con làm nương nở mặt .”

 

Trước đó nhà họ Lục bày tiệc tốn ít, nhưng thôn dân phần lớn đều mang lễ tới, tính còn lời. Thang thị cảm thấy cuộc sống cuối cùng cũng hy vọng.

 

“Trình Ngọc, tiếp theo con dự định gì ?”

 

Ánh mắt Lục Trình Ngọc kiên định: “Đã đậu tú tài, đương nhiên tiếp tục thi lên.”

 

Nếu thi đậu cử nhân, thì một chủ bộ tính là gì.

 

Không dựa bên ngoại, thậm chí còn hận cả chủ bộ, một lòng nổi bật, đạp hết những kẻ từng coi thường chân.

 

Thang thị tiếc nuối : “Lục Lâm giá lớn thật, ở trấn mãi chịu về.”

 

Lúc đãi tiệc, Thang thị còn nhờ nhắn Lục Lâm về ăn cơm.

 

Thang thị mời Lục Lâm cũng là khoe khoang.

 

Mấy năm nay thôn dân ít khen Lục Lâm năng lực, bản lĩnh, là hậu phúc, khiến Thang thị uất nghẹn.

 

Khó khăn lắm Lục Trình Ngọc mới đậu, Thang thị nhân cơ hội cho Lục Lâm , Lục Lâm chỉ là kẻ làm thuê, còn con trai bà mới là sách, tiền đồ lớn. Lục Lâm từ chối.

 

Lục Trình Ngọc trầm giọng : “Lục Lâm ở cửa hàng Hoa Hạ cũng lâu .”

 

Thang thị gật đầu: “ .”

 

Năm đó Trần Cảnh gây đại họa, Trần Tiểu Mễ lập tức lấy ba mươi lượng bạc cắt đứt quan hệ với Trần gia, chuyện Thang thị vẫn luôn ghi hận.

 

Nhiều năm qua, ông chủ cửa hàng Hoa Hạ từng lộ diện, vị trí của Lục Lâm vững như bàn thạch, Thang thị luôn nghi ngờ mấy năm nay Lục Lâm vớt ít tiền hoa hồng.

 

Thang thị tính sơ qua, Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm mỗi mỗi năm hai lượng tiền công cũng hơn bốn mươi lượng, tính tiền hoa hồng, mấy năm cộng e là hơn trăm lượng.

 

Mỗi nghĩ đến việc Lục Lâm theo Trần Tiểu Mễ phát tài mà nhà hưởng chút lợi nào, tim Thang thị như d.a.o cắt.

 

Thang thị Lục Trình Ngọc, gọi: “Trình Ngọc !”

 

Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, Thang thị thở phào, bắt đầu nghĩ tới chuyện khác.

 

Lục Trình Ngọc và Lý Phương Nguyệt thành mấy năm, chỉ sinh một tiểu nha đầu.

 

Thang thị quan hệ hai mấy năm nay , vẫn luôn ngủ riêng phòng.

 

vốn thích Lý Phương Nguyệt, cũng thôi , nhưng tuổi càng lớn càng mong bế cháu trai, dần dần sinh nóng ruột.

 

Lục Trình Ngọc bực bội : “Để hãy .”

 

Gần đây hễ thấy Lý Phương Nguyệt là mất hết khẩu vị.

 

Ngược , dạo gần đây khi dự tiệc với bạn học, kéo thanh lâu, hồng tụ thêm hương, Lục Trình Ngọc khỏi sinh vài tâm tư khác.

 

---

 

 

Loading...