Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 10: Càng ăn càng nhiều

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:32:52
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 10: Càng ăn càng nhiều

 

Từ khi Lục Lâm bắt đầu tiếp nhận việc nấu cơm, Trần Tiểu Mễ liền buông tay.

 

Thiên phú của Trần Tiểu Mễ đều ở năng lực săn, nấu cơm thật sự , nếu từng ăn đồ Lục Lâm làm thì còn đỡ, nhưng khi ăn qua cơm Lục Lâm nấu , Trần Tiểu Mễ liền chút ghét bỏ tay nghề của chính .

 

Lục Lâm chỉ nấu một cháo củ mài, Trần gia ba liền đều nhớ mãi quên.

 

Trần Tiểu Mễ chủ động yêu cầu Lục Lâm cùng y núi đào Thổ Côn để nấu cháo uống, Lục Lâm vui vẻ đồng ý.

 

Trần Tiểu Mễ dẫn Lục Lâm tới chỗ Thổ Côn, liền mặc kệ , tự sâu trong núi.

 

Trần Tiểu Mễ ở đó, Lục Lâm liền lấy từ trong quầy bán quà vặt một con d.a.o dài hai mươi cm dùng để đào, dụng cụ cắt gọt hảo, Lục Lâm đào nhanh.

 

Chỉ trong chốc lát, Lục Lâm đào hai củ mài lớn.

 

Củ mài đào nhiều một cũng ăn hết, Lục Lâm tìm thêm một ít rau dại cùng nấm, bỏ chung sọt.

 

Bên của Lục Lâm gần xong, cũng đợi Trần Tiểu Mễ, liền về .

 

Trần Tiểu Thái xổm bên cạnh sọt, trong sọt của Lục Lâm, chút kinh ngạc :

“Vì tám quả trứng?”

 

“Đó là trứng gà rừng, nhặt trong núi.” Lục Lâm thong thả .

 

Trần Tiểu Thái chút nghi hoặc Lục Lâm, trứng là trứng gà rừng? Nhìn giống trứng gà nhà sinh hơn. Tên Lục Lâm , chỉ lừa nhóc. Đám trứng chẳng lẽ là —— trộm về ?

Bất quá, cũng may là nhà ai mất trứng gà, tên nhát gan như Lục Lâm, hẳn cũng gan trộm trứng gà.

 

Lục Lâm thần sắc của Trần Tiểu Thái, nghiêm túc giải thích:

“Gà rừng nhiều chủng loại, trứng của các loại gà rừng khác cũng giống .”

 

Trần Tiểu Thái phồng má Lục Lâm, cảm thấy tên nhất định vấn đề.

 

Lục Lâm véo véo mặt Trần Tiểu Thái, :

“Tuổi còn nhỏ mà suốt ngày bày cái mặt đó, cẩn thận cưới tức vợ.”

 

Trần Tiểu Thái chút kích động :

“Ta mới cần cưới vợ.”

 

Lục Lâm: “……”

Tên tiểu quỷ c.h.ế.t tiệt cưới vợ, chắc là do còn quá nhỏ. Người ở nơi coi trọng chuyện nối dõi tông đường.

“Không cưới vợ, ngươi định dựa đại ca ngươi cả đời ?”

 

“Ta !”

Trần Tiểu Thái đột nhiên đỏ mặt, cũng phản bác thế nào.

 

“Ta nấu cơm, ngươi ngoài nhặt thêm củi về.”

Lục Lâm mở miệng, đuổi Trần Tiểu Thái .

 

Trần Tiểu Thái tuy lời Lục Lâm, nhưng cũng cảm thấy trong nhà củi đủ, liền ngoài.

 

Lục Lâm vẫn như cũ cắt củ mài thành khúc, nấu thành cháo, làm thêm một món nấm xào trứng gà.

 

Cháo củ mài, Trần Tiểu Mễ một thể ăn liền ba bát lớn; nấm xào trứng gà cũng ăn sạch còn gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-10-cang-an-cang-nhieu.html.]

Mấy hôm Lục Lâm làm món gà hầm, càng khiến Trần gia ba kinh diễm thôi, thịt gà ăn sạch, xương gà cũng nhai nát nuốt luôn.

 

……

 

“Đại ca.”

Trần Tiểu Thái kéo tay áo Trần Tiểu Mễ, kéo y ngoài.

 

“Sao ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

“Đại ca, Lục Lâm đó kỳ quái.”

 

“Kỳ quái chỗ nào?”

 

Trần Tiểu Thái bày mặt nghiêm túc, :

“Gạo trong nhà hình như càng ăn càng nhiều.”

 

Rõ ràng mấy ngày bao gạo gần ăn hết một nửa, nhưng ăn cháo nhiều ngày như , bao gạo giống như hề vơi , hơn nữa cơm ăn hàng ngày dường như cũng ngon hơn .

 

Lần đầu Lục Lâm nấu cháo củ mài chỉ cho một ít gạo, lượng gạo cho ngày càng nhiều.

 

Cách tính toán của Lục Lâm, đầu óc thô đến mấy cũng thể nhận .

 

“Hơn nữa, trứng gà cũng xuất hiện thường xuyên. Đại ca cũng thường xuyên núi mà, nhưng cơ hội nhặt trứng gà rừng là hạn, mà mỗi Lục Lâm núi dường như đều nhặt trứng, hơn nữa trứng đó thật sự giống trứng gà nhà. Còn muối nữa! Hình như cũng ngày càng nhiều, dầu cũng .”

 

Trần Tiểu Mễ bình tĩnh :

“Như ?”

 

Trần Tiểu Thái: “……”

Như thật sự ? Rõ ràng kỳ quái. đúng là chuyện , gần đây nhóc ăn no, ăn ngon, dường như đều là nhờ phúc của Lục Lâm.

 

Trần Tiểu Thái đột nhiên cảm thấy chút chột , nhận chỗ của Lục Lâm, còn nghi ngờ đối phương, thật sự chút vong ân phụ nghĩa.

 

“Hẳn là mang từ nhà họ Lục , giấu ở đó thôi, chuyện đừng lung tung.”

Trần Tiểu Mễ dặn dò.

 

Sau khi cha Trần Tiểu Mễ qua đời, y liền ý định rời khỏi Trần gia.

 

Những thứ săn lén lút, Trần Tiểu Mễ đều nhờ lão thợ săn bán giúp, y còn giấu một ít thức ăn trong hang núi, chuẩn cho tình huống bất trắc.

 

Sự thật chứng minh, tính toán của Trần Tiểu Mễ tầm , chính nhờ những chuẩn thô sơ , y mới thể nuôi sống hai đứa em ngay khi rời khỏi Trần gia.

 

Tự cho là hiểu rõ chân tướng, Trần Tiểu Mễ nghĩ thầm: mấy lão già nhà họ Lục cũng , nếu để họ Lục Lâm trộm đồ trong nhà mang , nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Việc Lục Lâm chịu lấy những thứ cất giấu đây chia sẻ, khiến Trần Tiểu Mễ vui.

 

Lục Lâm chịu lấy đồ chia cho bọn họ, vẫn hơn là một lòng hướng về nhà cũ họ Lục.

 

Vốn dĩ, vì chuyện Lục Lâm nhảy sông tự sát để trốn tránh việc thành với y, ấn tượng của Trần Tiểu Mễ đối với Lục Lâm , kỳ vọng cũng thấp, nhưng mấy ngày ăn cơm Lục Lâm nấu, Trần Tiểu Mễ cảm thấy nếu cứ sống như , cũng tệ.

 

Bản Trần Tiểu Mễ cũng chỉ là một thiếu niên nửa lớn, dựa một nuôi hai , áp lực cũng lớn, chỉ là y từng .

 

Trần Tiểu Thái đảo tròng mắt một vòng, đột nhiên nghĩ thông suốt.

“Ta , đại ca.”

 

Con nhà nghèo sớm đương gia, Trần Tiểu Thái lời Trần Tiểu Mễ, tuy nhóc tin tưởng đại ca, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy chỗ đúng.

 

Thực Trần Tiểu Mễ cũng cảm thấy Lục Lâm chút kỳ quái, chỉ là cuộc sống quá gian nan, khiến y chỉ thể cố gắng nghĩ chuyện theo hướng .

---

 

 

Loading...