Mang Theo Con Của Đối Thủ Chạy Trốn - Chương 29: Phiên ngoại một: Sinh con

Cập nhật lúc: 2026-02-23 06:45:45
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Trước chúng kết nghĩa kim lan, sẽ làm ba nuôi nuôi của con , mà giờ con lưng ?”

 

Thái Hành hoảng hốt Giang Miên: “Lại còn là với Cung Tuần Trung? Cậu thật , bắt cóc ? Nếu đúng thì chớp mắt cho .”

 

Giang Miên bất đắc dĩ xoa trán: “Nếu Cung Tuần Trung bắt cóc , thì còn thấy đây bình yên?”

 

mà...” Thái Hành hạ giọng: “Chuyện của Cung Tuần Trung quên ? Lỡ cái Omega ôm con tới gây chuyện thì ? Cậu nghĩ tới ?”

 

Giang Miên giật nhẹ khóe mắt, nghiêm túc đáp: “Thật chuyện đó chỉ là lời đồn, cái Omega nào hết.”

 

Cậu chắc như đinh đóng cột, Thái Hành theo phản xạ tin ngay. nghĩ , đối chiếu thời gian Giang Miên mang thai, cảm thấy vẻ trùng khớp với thời điểm đó. Không khỏi sinh nghi: “Chẳng lẽ...”

 

Giang Miên tim đập thình thịch, chẳng lẽ Thái Hành nhận điều gì?

 

“Chẳng lẽ hồi đó để ý đến Cung Tuần Trung, mấy lời đồn là do tung để cô lập?”

 

Giang Miên: ...

 

Biết ngay là nên đ.á.n.h giá cao chỉ thông minh của Thái Hành mà.

 

“Cậu nghĩ cũng , nhưng đừng ngoại truyện.”

 

Thái Hành bừng tỉnh: “Quả nhiên! Tôi nghi . Hồi đó thấy hai cứ suốt ngày gây gổ, hóa là đang giấu chuyện gian tình. Bảo Cung Tuần Trung tặng cái khuy măng sét gì đó, hai cãi mà cứ như đang tán tỉnh, thì "một chân" từ lâu!”

 

Giang Miên thầm nghĩ, đúng là “một chân”, nhưng cũng gần như chỉ một chân.

 

Hôm nay Cung Tuần Trung làm nên ở nhà, Thái Hành mới tranh thủ đến thăm. Tuy giờ Giang Miên và Cung Tuần Trung công khai là một đôi, nhưng Thái Hành vẫn luôn chút kính sợ Cung Tuần Trung, dám làm càn.

 

Nghĩ đến chuyện thằng bạn của thể “lên giường” với đại lão Cung Tuần Trung, Thái Hành cảm thấy như đang mơ. Giang Miên đúng là Giang Miên, dám cãi tay đôi với đại lão, giờ còn dám ngủ chung giường nữa.

 

Cung Tuần Trung về đến nhà, Thái Hành lập tức bật dậy. Giang Miên đang nửa sofa, chỉ đầu hỏi: “Sao về sớm ?”

 

“Công ty hôm nay nhiều việc, về với em.”

 

Nói gật đầu với Thái Hành: “Cứ tự nhiên, đừng khách sáo.”

 

Thái Hành mà tự nhiên nổi, chỉ thấy Cung Tuần Trung về sờ đầu, bóp tay Giang Miên. Giang Miên phản xạ cho một cái tát, mà Cung Tuần Trung cũng giận, còn . Thái Hành từng thấy Cung Tuần Trung dịu dàng như , cảm thấy mắt chắc hoa, liền vội kiếm cớ cáo từ.

 

Trang Thảo

Vừa tiễn Thái Hành cửa, Giang Miên liền ngoắc ngoắc gọi Cung Tuần Trung . Anh xuống cạnh , im lặng chờ sai bảo.

 

“Sao ?”

 

“Vừa , ghen ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-29-phien-ngoai-mot-sinh-con.html.]

 

“... Không .”

 

Cung Tuần Trung thừa nhận nhỏ nhen như , Giang Miên thì thấu nhưng vạch trần.

 

Ngày dự sinh là cuối năm. Khoảng nửa tháng đó, Cung Tuần Trung gần như rời khỏi Giang Miên nửa bước, mấy ngày đầu còn cho nhập viện sớm để theo dõi.

 

Mọi chuyện diễn suôn sẻ. Một ngày dự sinh, Giang Miên bắt đầu đau từng cơn. Cung Tuần Trung căng thẳng nắm tay , hỏi cảm giác thế nào, Giang Miên : “Em thấy... em ăn bún ốc.”

 

“... Hả?”

 

“Thêm cay, thêm thối, nhanh lên. Sinh xong là ăn nữa!”

 

Từ Chính lập tức liên lạc đầu bếp quen chuyên làm bún ốc, bảo làm ngay đem đến bệnh viện. Thế là trong lúc Giang Miên đau co thắt ngày càng dồn dập, vẫn cố ăn cho bằng bún ốc.

 

Dù mồ hôi đầm đìa vì đau, tay trái vẫn nắm tay Cung Tuần Trung, tay vẫn ăn bún ốc.

 

Khi ca sinh thật sự, Cung Tuần Trung Giang Miên đuổi ngoài, tay còn đang bưng bát canh bún ốc. Đứng ngoài cửa tiếng Giang Miên rên vì đau, bồn chồn qua , suýt nữa làm đổ cả canh lên .

 

May mà Giang Miên vốn rèn luyện sức khỏe , quá trình sinh ngắn và ít đau. Khi tiếng oe oe vang lên, canh bún ốc còn kịp nguội.

 

Cung Tuần Trung nước mắt lưng tròng, vui mừng chào đón cô con gái nặng 3,4kg.

 

Giang Miên thì mệt, tóc ướt bết trán, Cung Tuần Trung đau lòng lấy khăn lau khô từng chút một. Giang Miên đứa nhỏ bé xíu bên cạnh, thấy thể tin nổi, chuyện cũng dám lớn tiếng: “Tuần Trung, , con bé nhỏ quá... miệng còn thổi bong bóng nữa.”

 

Nhỏ xíu, mềm mại, còn nhăn nheo, cả hai đều dám bế, sợ chạm là hỏng mất.

 

Lúc nhà họ Giang và họ Cung đến nơi, thấy cảnh tượng thì đều đồng loạt im lặng dám quấy rầy. Có điều Giang Hành Tung hít hít mũi, nghi hoặc hỏi: “Sao mùi gì thế ?”

 

Giang Sam đáp: “Bún ốc đấy.”

 

Giang Hành Tung: ?

 

Khi xuất viện, trong nhà chuẩn sẵn trông trẻ và chuyên gia dinh dưỡng để chăm Giang Miên. Để đảm bảo ăn bậy trong tháng đầu, Cung Tuần Trung còn chuyển hẳn chỗ làm về nhà, tận tâm trông chừng vợ con.

 

Mùa đông lạnh giá, trong nhà ấm áp như mùa xuân. Hơi nước đọng cửa sổ, Cung Tuần Trung ngẩng đầu khỏi màn hình, đến bên cửa sổ, dùng ngón tay vẽ lên đó một hình trái tim thật to gọi Giang Miên xem.

 

Giang Miên chẳng để tâm, liếc liền sững , mừng rỡ reo lên: “Tuyết rơi .”

 

Cung Tuần Trung từ phía ôm lấy : “Ừ, tuyết rơi .”

 

---

 

Sau , Cung Tuần Trung với con gái: “Lúc sinh con, ba con ăn một tô bún ốc. Nên con cứ gọi là Bún Ốc .”

 

Con gái: “Con thật sự là xuyên truyện ...”

Loading...