Editor: Trang Thảo.
Vào giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, Giang Miên dưỡng t.h.a.i vô cùng thoải mái. Hiện tại chuyện định, còn giấu diếm lén lút gì nữa. Ở một nơi quen thuộc, bên cạnh là yêu và gia đình, chỉ còn chờ đứa nhỏ trong bụng chào đời.
Chỉ là giờ bụng quá lớn, ngủ còn thoải mái, trở cũng khó khăn, khiến Giang Miên tức đến mức nghiến răng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cung Tuần Trung.
Cung Tuần Trung lập tức đổi cho một chiếc giường chuyên dụng cho bà bầu, hôm đó liền dọn về nhà. Giang Miên cảm thấy việc thật sự cần thiết, dù cũng chỉ còn hai tháng nữa là sinh, lãng phí.
“Chỉ cần khiến em thoải mái một ngày thôi cũng đáng . Nằm thử xem.”
Chiếc giường thiết kế đặc biệt cho mang thai, tính đến cả cấu trúc sinh lý và sự thuận tiện khi sử dụng. Nhìn qua kỳ quái, nhưng Giang Miên xuống thoải mái đến mức thở phào nhẹ nhõm.
“ là thoải mái thật, đồ đắt quả nhiên lý do.”
Cảm giác như bộ xương cốt đều giảm áp lực, cơ thể nhẹ hẳn , Giang Miên xuống chẳng dậy nữa.
Trang Thảo
Tuy nhiên, đổi giường cũng mặt trái: khi ngủ, Cung Tuần Trung mới phát hiện thể ôm Giang Miên.
Cấu trúc giường chia làm hai phần, dù sát đến mấy cũng thể ôm trọn lấy Giang Miên như . Anh cực kỳ u oán, nhưng nỡ để đổi giường cũ.
Giang Miên thì “phản bội” , yêu thích chiếc giường mới đến mức ngủ say sưa, thỉnh thoảng mới “bố thí” cho một bàn tay để nắm mà thôi.
Trong lúc giường, hai tiện thể dọn dẹp đồ đạc trong phòng. Không ngờ Cung Tuần Trung nhặt một chiếc hộp quen thuộc trong góc phòng. Vừa mở bật .
“Miên, em xem cái là gì.”
Anh đưa hộp cho Giang Miên. Người quên mất, lẩm bẩm “thần bí cái gì chứ” mở , đến khi thấy thứ bên trong thì sững — là đôi khuy măng sét mà Cung Tuần Trung từng tranh giành trong buổi đấu giá, đó còn “tặng ” cho .
Hồi đó tiện tay nhét một góc, ngờ một ngày nào đó lấy trong tình huống thế , còn là do chính Cung Tuần Trung nhặt .
“Không thích , tiện tay ném qua một bên?”
Giang Miên thấy chột : “Khi đó ngày nào cũng chọc em tức, còn cố tình giành khuy măng sét của em, thấy nó là nhớ tới cái bản mặt , mà thích cho nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-28-ket-thuc.html.]
Cung Tuần Trung nhướn mày: “Thì là thích ? Nếu ghét như , hôm đó còn phòng làm gì?”
Giang Miên nghẹn lời: “Anh quản em chắc?”
“Vậy tức là thật em cũng ghét , thậm chí còn khi thích đúng ?”
Cung Tuần Trung truy hỏi đến cùng, Giang Miên tức quá hóa thẹn: “Em mới thích! Đừng tưởng ngủ với là vì thích, chẳng qua là xúc động nhất thời thôi, tình cảm gì cả.”
“ thì thích em từ lâu .”
Giang Miên ngẩn , còn tưởng nhầm: “ hồi đó cứ cãi với em suốt...”
Ánh mắt Cung Tuần Trung bỗng trở nên xa xăm: “Từ đầu gặp em, thấy em đặc biệt. em thì chẳng ưa gì , trừ khi cãi thì mới chịu để ý. Lâu dần thành thói quen, cứ thấy em là chọc tức để cớ chuyện.”
Nói đến đầu gặp mặt, Giang Miên thật sự nhớ rõ. Cứ như thể bọn họ luôn luôn sống trong những trận cãi vã, nhưng từng thật sự ghét đối phương, thậm chí dần dần nảy sinh tình cảm mà , suýt chút nữa thì bỏ lỡ .
“Nếu sớm đêm đó là em,” Cung Tuần Trung vuốt nhẹ sườn mặt Giang Miên: “Anh để em ấn tượng về như .”
Giang Miên: ...
Cung Tuần Trung ôm lấy , chôn mặt gáy : “Khi nào mới thật sự ăn em đây, Miên?”
Giang Miên nắm lấy áo , một lúc lâu mới khẽ : “Nếu ... thì cứ xem như em khi đó cũng chút thích .”
Nghĩ ngợi một chút, bổ sung: “Chỉ một chút thôi, là thích em nhiều hơn, coi như em thắng.”
Cung Tuần Trung cọ cổ : “Về em thắng hết, nhận thua, còn thắng em kiểu gì nữa.”
“ thua cũng phần thưởng.”
Cung Tuần Trung thuận miệng hỏi: “Là gì ?”
Giang Miên trầm ngâm một lúc đáp: “Là em yêu .”