Editor: Trang Thảo.
Tiếng của Giang Miên đột nhiên tắt lịm. Sau hai thở dài và run rẩy, khàn giọng khẽ một tiếng: “Không .”
“Ừ.”
Nằm một lúc, Giang Miên . Cung Tuần Trung ôm trong lòng, yên ngủ tiếp. Đêm trôi qua vô cùng yên tĩnh. Trong hương tin tức tố nhàn nhạt của Cung Tuần Trung, Giang Miên ngủ một giấc mộng mị.
Sáng hôm dường như chẳng chuyện gì xảy . Giang Miên thức dậy như thường lệ, đồ, rửa mặt, đ.á.n.h răng. Cậu còn nắm tay Cung Tuần Trung đang đưa , kéo ăn sáng.
Về đến nhà, Cung Tuần Trung xách theo một cái gối bước phòng Giang Miên. Cậu liếc ngầm đồng ý, còn chủ động kéo chăn chia một nửa.
So với một Omega như , Cung Tuần Trung càng bám hơn. Với Giang Miên, việc hai ngủ chung chỉ đơn thuần là nắm tay ngủ, gì sâu xa. Cung Tuần Trung vẻ sủng mà kiêu, như thể chiếm “địa bàn”, đến mức mang hết quần áo sang tủ của Giang Miên.
Vừa bước phòng tỏa tin tức tố, đến khi Giang Miên tràn đầy mùi của mới chịu thôi.
Lúc ngủ nhất định dán sát , mặc cho Giang Miên ngại phiền mà lùi , bao lâu Cung Tuần Trung tự động áp sát.
Y như một chú cún nhỏ chủ mang về, cảm giác an .
Nếu chỉ đơn giản là dính thì còn chấp nhận , nhưng Giang Miên thật sự thể làm ngơ “tứ chi” của Cung Tuần Trung đang tồn tại quá rõ ràng.
“Tin , nện cho một phát bây giờ?” Giang Miên nhíu mày.
Cung Tuần Trung uất ức cong lưng: “Đừng hung dữ với như dọa con nít .”
Giang Miên cạn lời: “Vậy thì nhịn .”
Trang Thảo
Nói xong liền nghiêng đầu ngủ, để mặc Cung Tuần Trung hờ hững thở dài trong lòng: Sao vợ vẫn chịu thông suốt chứ...
Một ngủ cô đơn trằn trọc, hai ngủ cùng cũng vẫn khó ngủ.
Cung Tuần Trung rón rén phòng tắm. Giang Miên mở mắt, lặng lẽ lắng . Tiếng thở dốc mơ hồ truyền đến khiến rụt , trốn sâu trong chăn.
Thật cũng phản ứng, nhưng cảm thấy thể đối mặt nổi, đành dùng thái độ bực bội để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.
Giang Miên tự nhủ, dù hiện giờ cảm tình, cũng thể vì Cung Tuần Trung mà làm gì. Cậu cố gắng nhắm mắt, mặc kệ cảm giác từ cơ thể, dần dần cũng ngủ .
Khi Cung Tuần Trung , Giang Miên ngủ say. Dưới lớp chăn, cơ thể khẽ phập phồng theo nhịp thở. Cung Tuần Trung xuống, Giang Miên theo bản năng nghiêng , vặn chui lòng .
Từ khi mới quen, họ như kết thù. Khi đó, Giang Miên là một nổi tiếng với cá tính đặc biệt, theo khuôn mẫu, khiến ai cũng tên. Lúc xuất hiện mặt Cung Tuần Trung, đang kề vai sát cánh với Thái Hành, khiến cau mày ngay lập tức.
Có lẽ là do vẻ mặt của Cung Tuần Trung khiến Giang Miên khó chịu, nên liền “chỉ dâu mắng hòe”, vài câu mỉa mai. Cung Tuần Trung tất nhiên chịu lép vế, lập tức phản kích, chê Giang Miên chẳng chút dáng vẻ của một Omega.
Giang Miên mặt mày lơ đễnh, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh khiến Cung Tuần Trung tưởng sắp tay. chỉ một lát , trở về vẻ thờ ơ quen thuộc: “Vậy theo ý , Omega nên dáng vẻ thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-22-ngu-cung-nhau.html.]
Cung Tuần Trung sững , đáp . Giang Miên vẻ mặt cứng đờ của , tỏ vẻ mỉa mai như thể sớm đoán chẳng thể đưa câu trả lời thỏa đáng. Cậu nhạt, thong thả rời .
Cung Tuần Trung đ.á.n.h giá thấp độ “thù dai” của Giang Miên. Từ đó trở , mỗi gặp , ánh mắt Giang Miên đều chẳng ưa nổi – mũi mũi, mắt mắt – đối đầu suốt nhiều năm.
Trớ trêu , năm xưa như c.ắ.n một miếng, giờ chẳng chút đề phòng mà dựa , trong bụng còn m.a.n.g t.h.a.i con của – đúng là thể tưởng tượng nổi.
Cung Tuần Trung khỏi nghĩ ngợi: Rốt cuộc là vì cái gì mà đêm hôm , Giang Miên tự đến phòng ?
Nếu thực sự ghét như , bình thường còn tránh mặt, cam tâm tình nguyện lên giường? Dù đó thái độ lạnh nhạt kiểu “ngủ xong bỏ ”, thì lúc đó, Giang Miên đang nghĩ gì?
Có ... thật Giang Miên cũng giống , sớm trong những ngày đấu khẩu mà quên mất lý do ban đầu, nảy sinh chút cảm tình?
“Miên... thật , thích em.”
Cung Tuần Trung thì thầm, vuốt ve tay Giang Miên. Dù Giang Miên thấy cũng đáp , nhưng Cung Tuần Trung vẫn cảm thấy trong lòng ngọt ngào thỏa mãn.
Chỉ cần thấy Giang Miên, tâm trạng liền nhẹ bẫng. Giang Miên thì vẫn chịu mê hoặc: “Có khả năng là... đến kỳ mẫn cảm.”
Cung Tuần Trung bỗng tỉnh ngộ. Bảo hôm nay cứ dính lấy mùi hương Giang Miên.
“Có thể cho mượn một cái áo của em ?”
“Làm gì?”
Cung Tuần Trung làm vẻ đáng thương: “Nếu ngửi thấy mùi vợ, sẽ khó chịu. Với ... vợ chẳng cũng từng lén giấu áo ?”
Giang Miên giật : “Anh từ khi nào?”
“Không cẩn thận thấy thôi.”
Chuyện giấu áo chính chủ toạc khiến mặt Giang Miên đỏ bừng, suýt nữa nổi đóa. nghĩ đến việc đối phương đang trong kỳ mẫn cảm, đành bỏ qua tính toán.
“Anh tự lấy .”
Do tin tức tố quá nồng sẽ ảnh hưởng đến Giang Miên, nên Cung Tuần Trung mang quần áo về phòng , ôm cả ngày.
Sau khi kỳ mẫn cảm kết thúc, Cung Tuần Trung cũng trở bình thường, nhưng vẫn chịu trả quần áo. Giang Miên thuận miệng hỏi, Cung Tuần Trung chỉ đáp qua loa: “Giặt sạch .”
Giang Miên nghi hoặc: “Vậy giặt thì trả cho chứ?”
Cung Tuần Trung do dự: “Hay là... mua cái mới cho em nhé?”
“Vì ? Không là làm hỏng chứ?”
Cung Tuần Trung ranh mãnh: “Không làm hỏng… chỉ là làm bẩn quá thôi. Em chắc là vẫn còn lấy ?”