Mang Theo Con Của Đối Thủ Chạy Trốn - Chương 18: Ăn lẩu

Cập nhật lúc: 2026-02-21 06:03:39
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trầm mặc một lúc, Giang Miên chậm rãi co trong chăn.

 

Cung Tuần Trung gọi : “Giang Miên.”

 

“Ừm.”

 

Giang Miên đầu . Cung Tuần Trung : “Không gì, ngủ .”

 

Mấy ngày gần đây, Cung Tuần Trung dường như bận, liên tục gọi điện thoại, còn tránh mặt Giang Miên. Cậu cũng để tâm lắm, chỉ lười biếng mỗi khi tỉnh dậy, đợi đến ngày xuất viện.

 

Lúc xuất viện, cổ chân vẫn thể chạm đất. Cung Tuần Trung bế lên xe, Giang Miên yếu ớt phản đối: “Tôi tự mà.”

 

“Đi? Ý là kiểu nhảy lò cò, chân chạm đất khập khiễng ?”

 

Giang Miên nghĩ một lúc, thử bước vài bước, quả thật như Cung Tuần Trung , còn vững.

 

Dù gì cũng đầu giúp đỡ, là thiện ý, nếu đổi khác, hẳn cũng sẽ làm . Giang Miên tự trấn an, thoải mái dang tay .

 

Có lẽ những va vấp, con sẽ trưởng thành hơn. Giang Miên cảm thấy hiện tại điềm tĩnh và chín chắn hơn nhiều, chuyện gì thể khiến d.a.o động nữa.

 

Cho đến khi thấy trong nhà đột nhiên xuất hiện sáu đầu bếp, phối hợp vô cùng ăn ý.

 

Cung Tuần Trung mời từ về sáu đầu bếp thành thạo đủ món ăn, mang theo cả nguyên liệu và dụng cụ, đến tận nơi nấu nướng cho Giang Miên.

 

Tuy xuất là con nhà giàu, nhưng đây là đầu tiên Giang Miên thực sự cảm nhận thế nào là xa hoa. Những trò tiêu tiền đây của , đặt cạnh cảnh tượng thật sự chẳng đáng nhắc tới. Cậu bắt đầu âm thầm tính toán trong đầu, đếm tới đếm lui loạn cả lên, chỉ đó là một con khổng lồ.

 

Cậu đờ đẫn, thể hiện rõ cảm xúc. Cung Tuần Trung búng tay mặt, Giang Miên mới sực tỉnh.

 

“Muốn ăn gì?”

 

“Lẩu, cay.”

 

“Nguyên liệu?”

 

“Tôi kén ăn, gì cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-18-an-lau.html.]

 

“Được, hôm nay ăn lẩu.”

 

Giang Miên run rẩy quỳ gối sofa, đưa một tay về phía Cung Tuần Trung: “Anh! Là! Thần của !”

 

Cung Tuần Trung xách xuống: “Thần thì khỏi , bớt lên mạng .”

 

Đây là đầu tiên hai tháng rưỡi Giang Miên ăn lẩu. Mùi vị của ớt, tiêu, lá nguyệt quế, hồi hương... luân phiên nhảy múa đầu lưỡi. Giang Miên ăn đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng, ăn nhiều đến nỗi khiến Cung Tuần Trung cũng hoảng hốt, thể ngăn .

 

“Chú ý, ăn nhiều quá sẽ kích thích dày.”

 

Giang Miên hiểu điều đó, đành buông đũa, lau miệng, nhưng mắt vẫn dán chặt đáy nồi: “Mới cay thôi, đủ kích thích. Khi nào cay đến mức rát miệng thì mới gọi là .”

 

Dĩ nhiên Cung Tuần Trung đời nào để ăn đến mức đó. Khi nồi lẩu , ánh mắt Giang Miên cũng theo nó mà trôi theo, mãi đến khi khuất hẳn mới chịu thu , rơi xuống Cung Tuần Trung, ánh lên chút mong đợi: “Tối nay...”

 

“Sắp tới ăn hai ngày cơm dinh dưỡng.”

 

“...”

 

Giang Miên đổ vật sofa, niềm vui lên cao tụt dốc phanh.

 

“Mời đầu bếp tới chắc tốn kém lắm, cũng nên góp một phần.”

 

Tuy nghĩ đến thấy đau ví, nhưng Cung Tuần Trung là vì mà bỏ như , Giang Miên ăn của , thể để gánh hết.

 

Cung Tuần Trung liếc Giang Miên: “Không cần, là tự ăn, chỉ ăn cùng mà thôi.”

 

Trang Thảo

Giang Miên lí nhí lặp : “ vẫn là ăn mà, ăn mà trả tiền thì hợp lý.”

 

“Cậu thể coi như là trả tiền thuê nhà.”

 

Nghe , lương tâm Giang Miên mới yên trở . Cậu chiếm tiện nghi của Cung Tuần Trung, bọn họ chỉ là trao đổi công bằng.

 

“Là đấy nhé.”

 

“Ừ, thì giữ lời. Giờ về phòng ?”

 

Giang Miên hiểu ý, dang hai tay , tạo tư thế chờ bế: “Ừ ừ ừ, .”

Loading...