Mang Thai Con Của Tên Đáng Ghét - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-13 13:34:47
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc đang hoảng loạn làm , chuông điện thoại vang lên. Là đồng hồ thông minh của Ngôn Ngôn gọi đến. Tôi vội vàng nhấn , đầu dây bên là giọng của Phù Úc.

"Ngôn Ngôn ? Tại đồng hồ của nó ở chỗ ?"

Phù Úc thiếu kiên nhẫn đáp: "Tôi bắt cóc nó đấy, ?"

"Anh làm gì?"

"Bớt nhảm ! Muốn thì đến địa chỉ một chuyến."

Nói xong, gửi qua một vị trí bệnh viện. Tôi kịp nghĩ nhiều, vội vàng bắt xe lao đến đó.

Vừa đến phòng khám, thấy tiếng bác sĩ mắng mỏ từ trong phòng bệnh.

"Anh làm bố kiểu gì ? Đứa bé sốt cao thế mới đưa đến bệnh viện, thật quá thiếu trách nhiệm!"

Phù Úc bất lực giải thích: "Tôi bao nhiêu , đứa trẻ con ."

Hắn phủ nhận là một chuyện, nhưng bác sĩ mù. Mắt, mũi, cho đến thần thái giữa đôi mày của hai họ giống hệt như đúc từ một khuôn , lời giải thích đó chẳng ai tin nổi.

"Đứa bé con , nó ở ?"

Phù Úc: "Tôi nhặt đấy."

Bác sĩ lắc đầu, chỉ coi Phù Úc là một ông bố thiếu trách nhiệm. Phù Úc rảnh để ý đến những ánh kỳ lạ đó, chỉ riêng việc dỗ dành đứa trẻ cũng khiến mệt phờ râu .

Ngôn Ngôn cảm thấy khỏe, đối mặt với một phòng đầy lạ, dám , chỉ dám thút thít nhỏ. Phù Úc bao giờ chăm trẻ con, lúng túng như đ.á.n.h trận , chẳng nên dỗ đứa trẻ cho nó uống t.h.u.ố.c . Cuối cùng nhờ một cô y tá bụng giúp đỡ, mới giải thoát.

Uống t.h.u.ố.c xong Ngôn Ngôn quấy nữa, ngoan ngoãn vai Phù Úc, Phù Úc hiếm khi kiên nhẫn đẩy nó xuống.

Khoảnh khắc Ngôn Ngôn thấy , nó tủi vô cùng, nước mắt như chuỗi trân châu đứt dây ngừng rơi xuống.

"Ba ơi."

Phó Úc như tự học cách làm bố, nhẹ nhàng vỗ về lưng nó: "Nhóc con, đúng là sữa là , đổi giọng nhanh thật đấy."

Ngôn Ngôn sốt sắng hướng về phía đòi bế. Lúc Phù Úc mới thấy gì đó sai sai, đầu thì thấy đến. Hắn tình nguyện lắm trả Ngôn Ngôn cho .

Tôi đón lấy Ngôn Ngôn từ tay Phù Úc, nhiệt độ cơ thể nó làm cho giật . Người Ngôn Ngôn nóng hầm hập như một lò lửa nhỏ. Lúc nãy ở khách sạn tìm thấy nó, tưởng như trời sụp đến nơi. Bao nhiêu chuyện tồi tệ cứ lướt qua trong đầu, tưởng cả đời sẽ bao giờ gặp nó nữa. Cho đến khi thấy nó một nữa, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng trút bỏ.

Bác sĩ Ngôn Ngôn sốt cao do hợp khí hậu, cần viện theo dõi một thời gian. Tôi dư ít ỏi còn sót trong tài khoản mà rơi trầm tư. Dạo cần tiêu tiền quá nhiều, lỗ hổng căn bản thể lấp đầy. Bây giờ Ngôn Ngôn ốm, đóng xong viện phí thì tiền thuê nhà tháng cũng còn cách nào chi trả.

Ngôn Ngôn sợ trở thành gánh nặng cho , cố gắng vực dậy tinh thần dậy : "Ba ơi con về nhà, con viện ."

Tôi ấn nó giường bệnh. lúc , Phù Úc tiến gần, dùng giọng điệu như đang kể công với : "Lần giúp một tay, định cảm ơn thế nào đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-thai-con-cua-ten-dang-ghet/3.html.]

Hiện tại tâm trạng để đôi co với .

"Cảm ơn, hôm khác mời ăn cơm."

shgt

Phù Úc : "Không cần hôm khác, ngay hôm nay ."

"Tay nghề nấu nướng của chẳng ? Cậu nấu cho món... ừm, thịt viên sốt hồng ."

Tôi chỉ nấu cái đầu ch.ó của thôi! Hắn thật sự chẳng coi ngoài chút nào cả.

- - - 

Tôi sợ Ngôn Ngôn ốm cần chăm sóc nên từ chối .

đ.á.n.h giá thấp độ mặt dày của tên .

Hắn tự ý làm thủ tục xuất viện cho Ngôn Ngôn, bảo rằng nhà bác sĩ gia đình riêng, thể chữa trị cho thằng bé.

Ngôn Ngôn cái đồ "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" , thấy viện là mắt sáng rực lên. Thằng bé dùng giọng sữa non nớt gọi: Chú ơi, nhưng mà tụi cháu tiền trả cho chú .

Phù Úc trêu nó: “Vậy thì để ba cháu ngày nào cũng nấu cơm cho chú để trừ nợ nhé”.

Ngôn Ngôn xong lập tức lật mặt, đẩy : “Không cho phép chú bắt nạt ba cháu!”

Cũng may là nó vẫn còn chút lương tâm.

Có lẽ vì sợi dây huyết thống, Phù Úc đối với Ngôn Ngôn cực kỳ kiên nhẫn.

Chú , nhà chú bảo mẫu, cần ba cháu nấu cơm cho chú . Tại chú lỡ miệng sai, Ngôn Ngôn thể nể mặt chú đang đói bụng mà tha cho chú một ?

Ngôn Ngôn thích kiểu , nó mím môi vẻ miễn cưỡng: “Vậy thì ạ”.

Phù Úc nở nụ đắc ý, một tay nhấc bổng Ngôn Ngôn lên nhẹ nhàng. Thấy định mang Ngôn Ngôn , vội vã đuổi theo.

Thực thích Ngôn Ngôn tiếp xúc với Phù Úc, là một kẻ tự luyến và ngông cuồng. Nếu để sinh con cho , sẽ chế giễu đến mức nào. Nghĩ đến đây, da đầu tê rần.

Tôi còn đồng ý , trả Ngôn Ngôn cho !

Phù Úc mặc kệ sự phản kháng của , bế Ngôn Ngôn lên xe hạng sang. Ngôn Ngôn nãy còn bệnh lờ đờ, giờ tài xế của Phù Úc chọc cho khanh khách. Trên mặt Phù Úc cũng hiện lên vẻ dịu dàng hiếm thấy.

Nhìn bầu khí hòa thuận của họ, trông mới giống như ngoài. Tôi cuối cùng cũng Ngôn Ngôn di truyền từ ai , đúng là cùng một đức tính với cha nó.

Tôi thật sự nợ ân tình của , nhưng vì túi tiền eo hẹp, đành bấm bụng lên xe.

Chiếc xe lăn bánh chậm rãi qua những con phố yên tĩnh. Tôi còn ảnh hưởng bởi tin tức tố nữa, nhưng vẫn ngửi thấy Phù Úc đang cố ý tỏa tin tức tố xoa dịu dành riêng cho Ngôn Ngôn. Dưới sự vỗ về của , Ngôn Ngôn tựa lòng ngủ .

Loading...