MÃI MÃI LÀ BAO XA - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-30 22:37:07
Lượt xem: 1,576

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn uống thì chằm chằm, ngủ nghê thì canh chừng. Chỉ là ít hẳn , cũng còn nhắc chuyện chiếc nhẫn nữa.

Ngô Hạo từng mắng mấy , đuổi thì coi như điếc, cứ lẳng lặng mang từng đống thực phẩm dinh dưỡng đến phòng bệnh của .

Lúc xuất viện, lái xe bám theo đến tận cổng khu nhà . Bị Ngô Hạo cảnh cáo nếu còn theo nữa sẽ báo cảnh sát, mới chịu dừng . Người theo nữa, nhưng thực phẩm bổ dưỡng và hoa quả tươi cứ thế nối đuôi gửi đến tận cửa nhà.

"Ăn !" Ngô Hạo hằn học xé bao bì: "Ăn cho phá sản luôn! Không thể cứ thế mà tha cho cái thằng ranh con đó !"

Ở nhà tĩnh dưỡng hơn một tháng, đầu tiên ngoài chạy sự kiện trở , thấy xe của Tạ Đoạt. Một chiếc Lincoln đen bản phổ thông, thấp thỏm và im lìm đỗ ngay cổng khu nhà. Xe bảo mẫu của lăn bánh ngoài, liền lẳng lặng bám theo.

"Cái thằng đúng là âm hồn tan mà!" Ngô Hạo xắn tay áo: "Không , ông đây xuống dạy cho một bài học mới ."

Tôi tựa lưng ghế, đáp: "Kệ , cứ coi như thấy." Chó dạy, nhưng cũng dắt dạo. Loại dạy mãi thông thì cứ đợi nó dạo cho mệt lừ, còn sức để quậy phá nữa hãy dạy ...

Chạy sự kiện, theo, chờ đợi. Thấy canh chừng trong xe, chẳng khác gì đám paparazzi. Đi máy bay thì mua cùng một chuyến, rõ ràng chỗ cách mấy mét mà vẫn nhờ tiếp viên lấy chăn, rót nước ấm cho .

Ánh mắt lướt qua, thoáng thấy nọ hình như gầy sọp một vòng. Vẫn đến lúc. Tôi nhắm mắt nghỉ ngơi, thầm nghĩ: "Cứ dắt tiếp ."

...

Giữa tháng Mười Hai, khi đang tham gia ghi hình chương trình ở ngoại tỉnh, vô tình cảm lạnh. Lúc bước khỏi trường , chỉ khẽ ho một tiếng, mà ngay đó nhận điện thoại của Tạ Đoạt.

"Anh thấy khó chịu ở ? Phổi đau ?"

Tôi khựng hai giây, cố ý hỏi: "Xin hỏi vị nào đấy?"

Đầu dây bên im lặng hồi lâu, trầm giọng : "Tạ Đoạt. Em là Tạ Đoạt."

Suốt mấy tháng qua, đây là đầu tiên Tạ Đoạt gọi điện cho .

"Giang Dư Miên, bệnh viện ngay ?" Giọng Tạ Đoạt nhẹ, khàn: "Phổi của để di chứng, ho . Để em đưa bệnh viện nhé?"

Tôi bình thản đáp: "Cảm ơn quan tâm, nhưng cần ." Nói xong, cúp máy.

14.

Sự thật chứng minh phổi của quả thực trở nên yếu ớt hơn. Nửa đêm hôm đó, lên cơn sốt cao. Không còn sức để đến bệnh viện làm thủ tục rườm rà, Ngô Hạo trực tiếp mời bác sĩ đến tận phòng khách sạn. Tiêm t.h.u.ố.c xong xuôi, đến tận chiều hôm mới miễn cưỡng hạ sốt.

"Hôm qua mời mấy bác sĩ thế?" Tôi ho khan vài tiếng, hỏi Ngô Hạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mai-mai-la-bao-xa/chuong-9.html.]

"Chỉ một thôi." Ngô Hạo ngoài cửa sổ, lầm bầm: "Hai là tự ý đến mà mời. Làm cứ tưởng là fan cuồng, suýt chút nữa thì báo cảnh sát."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi hỏi bâng quơ: "Cậu đang gì đấy?"

"Ngắm tuyết thôi. Cậu xem ?"

Tuyết rơi lớn thật. Từ nửa đêm qua đến tận bây giờ vẫn cứ lả tả bay ngớt. Tôi quấn chăn đến bên cửa kính sát đất, thấy lầu một vệt bánh xe hằn sâu. Trông như thể đỗ ở đó lâu, mới rời .

"Đêm qua lên lầu đấy, nhưng cho ." Ngô Hạo đột ngột lên tiếng: "Thế là canh cửa phòng cả đêm, nãy điện thoại xong mới ."

Chương trình vẫn ghi hình xong, dù vẫn còn sốt nhẹ nhưng vẫn quyết định đến trường tiếp tục công việc. Trước khi , nhận tin nhắn của Tạ Đoạt.

【Em gái em tỉnh , bác sĩ tình hình hồi phục của con bé .】

Thật quá. Tôi thầm trong lòng, nhưng trả lời.

Đêm đó gần rạng sáng, nhận điện thoại của Tạ Đoạt. Đầu dây bên yên tĩnh, chỉ tiếng thở dốc đầy kìm nén.

"Không gì thì cúp máy đây."

"Chờ !" Tạ Đoạt nghẹn giọng lên tiếng: "Anh... thấy tin nhắn của em ?"

"Ừm."

"Ồ, trả lời, em cứ tưởng …"

"Rốt cuộc làm gì?" Tôi lạnh lùng ngắt lời, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Tạ Đoạt, bận, cũng mệt. Không thời gian chơi trò gia đình với ."

Lại là một lặng kéo dài. Trước khi cúp máy, thấy tiếng nghẹn ngào của Tạ Đoạt: "Giang Dư Miên, thể gặp em một chút ?"

"Tạ Đoạt, tại gặp chứ?"

Không câu trả lời. Tôi dứt khoát đồng ý, bình thản : "Được thôi, gặp thì gặp."

Người ngoài cửa chần chừ hồi lâu mới nhấn chuông. Tôi mở cửa, thấy Tạ Đoạt lâu gặp. Cậu gầy nhiều, mắt hiện lên quầng thâm nhàn nhạt. Cậu mặc một chiếc áo khoác măng tô màu xám khói dài quá gối. Cao ráo, phong trần. Khí chất của cả con đều đổi.

Cái thằng nhóc thật sự lớn ?

Nhìn , ánh mắt Tạ Đoạt đầy phức tạp. Cậu đưa bàn tay đang buông thõng bên sườn lên, dường như chạm thử trán , "Thật sự hạ sốt ?"

Tôi lùi một bước, giữ cách: "Nếu việc gì thì nghỉ ngơi đây."

Loading...