Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đang thẩn thờ suy nghĩ xem nên cùng họ , cửa đẩy . Tôi thấy Dư An. Trong mắt đầy vẻ kinh hoàng, chân run bần bật. Tôi nghĩ nếu bỏ chạy, sẽ ăn hết chỗ cơm chuẩn . Dư An chạy. Anh từng bước kiên định tiến về phía . Cái ôm ấm áp xua tan mùi m.á.u nồng nặc. Trong vòng tay , tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại.
Tôi lên kế hoạch dùng tiền tiết kiệm của để ở bên Dư An mãi mãi. Kết quả là Dư An ngất xỉu, tỉnh liền quên hết chuyện hai tháng đó. Tệ hơn nữa, một tự xưng là ông nội xuất hiện - nhà họ Tần ở kinh đô. Bố là con riêng và cũng là đứa con duy nhất của ông. Tôi thể ở bên Dư An nữa. Vì hợp tác, ông nội gửi nước ngoài một học viện quản lý khép kín.
Đam Mỹ TV
Tôi chịu đựng suốt 12 năm. Cuối cùng nghiệp loại xuất sắc và tiếp quản nhà họ Tần. Tôi cũng thuận lợi đúng trường đại học mà Dư An đang theo học. Ngày đầu tiên chính thức gặp , hỏi nhớ "Chiếc lá nhỏ" . Anh ngơ ngác lắc đầu. Dù sẽ quên sạch những gì liên quan đến , lòng vẫn dâng lên một luồng ám khí vô danh.
Ngay lúc sắp phát bệnh, Dư An mỉm đưa tay : "Chào bạn, là Dư An."
Biến cố gia đình đè nén sự kiêu ngạo của trai, nhưng làm mất vẻ tinh trong mắt . Tôi kìm nén sự nhiệt tình của , vội vàng bắt tay lao nhà vệ sinh. Anh giống như liều t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c , chỉ cần hít thở chung bầu khí cũng khiến hưng phấn.
Tôi vốn giúp nhà họ Dư, nhưng muộn. Tôi vô oán hận bản tại lớn nhanh hơn một chút. Nhìn Dư An rụt rè livestream trong ký túc xá, tặng 100.000 tệ. Nếu nhắn tin bảo đừng tặng nữa, sẽ giao hết gia sản cho . Tôi chỉ gọi là "cục cưng", những khác đều .
Tôi dùng danh tính Thảo An để giao tiếp với , tận hưởng từng chút một những chia sẻ về cuộc sống thường nhật của . Kết quả ngày sinh nhật , Dư An chuyển khỏi ký túc xá. Mọi đều nghĩ và hòa hợp, chỉ vẫn tự đắc nghĩ rằng quan hệ của chúng tiến thêm một bước.
Đêm đó gặp bác sĩ. Căn hầm ngầm đang xây dựng, chiếc lồng vàng cũng chuẩn xong. khoảnh khắc kết bạn với bằng danh tính Thảo An, lệnh dừng . Đêm dọn ngoài, bảo đội thi công rút . Tôi tìm . Bác sĩ hỏi: "Anh yêu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mac-do-nu-di-gap-mat-dai-than/chuong-9.html.]
Tôi gật đầu, cố gắng kìm nén bản năng thoát khỏi dây ràng buộc, nhớ lời Dư An từng : "Tiểu Khất, em con mèo mướp kìa. Nó chịu về nhà với ."
"Thế thì bắt nó về."
"Không , yêu là gây tổn thương."
Câu đó trở thành trụ cột duy nhất giúp điều trị bệnh. Ngày fan của Dư An đạt mốc triệu , bốc thăm trúng mặc đồ nữ. Tôi đặt làm riêng bộ sườn xám đen đó. Anh ban đầu mặc, nhưng cuối cùng vẫn mặc. Tôi định công khai ngay, nhưng câu "chọn ngày lành tháng " của khi đối phó với đám fan kích động . Tôi nhịn nữa. Tôi cố tình uống thuốc.
Cuối cùng, thành công ôm lòng nữa. Dư An ngoan, cũng hưởng thụ. Những kỹ năng dày công học làm thỏa mãn. Bác sĩ mời đến cứu bà nội. Dư An cũng nhớ đoạn hồi ức chỉ thuộc về hai chúng . Tôi cố tình để bệnh án và t.h.u.ố.c ở nơi dễ thấy, vì An An của mềm lòng.
Tôi cũng xử lý cặp bố "hút máu" . Họ đang ở viện dưỡng lão, mỗi ngày chịu đựng nỗi đau cai nghiện cờ bạc. Cho đến khi họ thực sự hối cải, mới để An An gặp họ.
Tốt nghiệp đại học, mang hết tài sản làm sính lễ cầu hôn An An. Anh đồng ý, trong mắt chỉ là con siêu xe SSC . Tôi nhịn nhịn, cuối cùng một đêm gió cao máy tối, thuê đập nát cái xe đó. Dư An buồn, nhưng lâu. Dù thì bây giờ cũng bận bịu với những chuyện mới mẻ hơn . Tôi học thêm nhiều kỹ năng mới - những kỹ năng giúp luôn giữ cảm giác tươi mới đối với .