MẶC ĐỒ NỮ BỊ BẠN CÙNG PHÒNG BẮT GẶP PHẢI LÀM SAO? - 9

Cập nhật lúc: 2025-10-13 13:24:04
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Anh từ từ lấy một cái túi to, đổ hết thứ trong đó thảm.

 

Rồi chậm rãi tiến gần .

 

“Nghe , em từng mặc đồ hầu gái riêng cho Kỷ Dã xem?”

 

“Ở đây mười bộ đủ kiểu khác , bảo bối, cũng xem.”

 

Nhìn nụ của , chân mềm nhũn, vội vàng lùi phía .

 

Anh sải bước dài, ép bàn máy tính.

 

Cúi xuống bên tai , giọng trầm thấp khẽ khàng dụ dỗ: “Nào, bảo bối, để giúp em đồ.”

 

Phần eo của bàn phím cấn , bèn đẩy nhẹ n.g.ự.c .

 

“Ôn Dụ, em thoải mái.”

 

Anh khẽ , tay vẫn dừng : “Ngoan nào, lát nữa sẽ thoải mái thôi.”

 

“Ôn Dụ!” Tôi đỏ mặt tức giận.

 

Anh mỉm , cúi xuống hôn lên môi : “Anh đây.”

 

“Anh luôn ở đây.”

 

Đến lúc sang bộ đồ hầu gái thứ ba, trong lòng mắng Kỷ Dã cả chục .

 

Kỷ Dã, tên thật độc ác!

 

Lại còn cố ý với Ôn Dụ, khiến mệt đến mức giơ tay lên cũng nổi.

 

lúc , điện thoại reo.

 

Nhìn mắt ướt đỏ hoe, Ôn Dụ dịu dàng, lạnh lùng máy và bật loa ngoài.

 

Giọng to như sấm của Kỷ Dã vang lên từ loa.

 

“Diêu ca, kể chuyện cậu mặc đồ nữ riêng cho xem với Ôn Dụ . Nếu vì chuyện giận dỗi, thì loại đó đáng để yêu.

 

“Tôi như , sẽ luôn chờ cậu , chỉ cần cậu chịu đầu.

 

“… Diêu ca, thật lòng thích cậu . Nếu cậu đồng ý, sẵn sàng làm kẻ trong bóng tối.

 

“Diêu ca, cậu đang ?”

 

Tôi cắn chặt môi, Ôn Dụ nhếch môi , đột nhiên tăng lực.

 

Một tiếng rên nén phát .

 

Bên , Kỷ Dã khựng , dường như hiểu điều gì, bắt đầu chửi bới điên cuồng về phía Ôn Dụ.

 

Ôn Dụ cúp máy.

 

Trong mắt đầy sắc thái nguy hiểm: “Hắn làm kẻ trong bóng tối của em, em ?”

 

Tôi ?

 

Anh nghĩ dám ?!

 

Tôi lắc đầu trong nước mắt, hài lòng mỉm .

 

Anh cúi xuống nhẹ nhàng hôn giọt nước mắt của : “Bảo bối, vẫn còn bảy bộ đồ nữa đang chờ đấy.”

 

Tôi chợt nhớ đến đầu gặp , dáng vẻ lạnh lùng kiềm chế, như đóa hoa cao quý.

 

Ha, cao quý cái quái gì chứ!

 

Ôn Dụ đột nhiên cúi xuống hôn , nụ hôn cuồng nhiệt như cơn bão cuốn lấy.

 

Tôi thấy những lời thì thầm xen lẫn trong đó.

 

“Tô Diêu,

 

“Anh yêu em.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mac-do-nu-bi-ban-cung-phong-bat-gap-phai-lam-sao/9.html.]

“Mãi mãi, mãi mãi, luôn ở bên .”

 

(Kết thúc phần chính)

 

[Phiên ngoại – Phần của Kỷ Dã]

 

Sáng hôm đó, tòa giảng đường bốn, Đoạn Dịch đầy vẻ châm chọc.

 

“Tsk tsk, ai hồi đó thấy ảnh liền chê bai là ghê tởm? Nếu Ôn Dụ cương quyết dọn đây, thể lén hôn thích ?”

 

Lúc đó, trong lòng chút khó chịu.

 

Dù Tô Diêu là do Ôn Dụ đề xuất đưa ở cùng, nhưng Tô Diêu dán nhãn “sở hữu của Ôn Dụ” chứ.

 

Dựa mà gọi là “lén hôn thích”?

 

Sao lão tử đây cũng thích Tô Diêu ?

 

Khoan !

 

Tôi thích Tô Diêu?!

 

Ý nghĩ đột ngột nảy làm sửng sốt.

 

Tôi luôn nghĩ là trai thẳng cứng cỏi, làm thể thích một đàn ông!

 

Không thể nào! Tuyệt đối thể!

 

Đoạn Dịch cố ý thêm dầu lửa bên cạnh.

 

“Hồi đó, A Dụ ảnh một cái quyết định ký túc xá của bọn . Lúc đó còn tỏ thái độ khó chịu, bảo ẻo lả như gay, giờ thì khi trong lòng đang thầm, mong là gay thật chứ gì?”

 

Tôi bực , nhớ đến việc từng ôm Tô Diêu ngủ suốt một tuần.

 

Thế là lạnh: “Chẳng lẽ thích ?”

 

Anh gật đầu: “Nói thật là . Chỉ thấy hai thích nên tò mò, thử xem .”

 

Nghe , trong lòng chút vui.

 

Lão Đoạn rốt cuộc làm gì, Tô Diêu là món đồ chơi để mà cứ “tò mò” “thử xem.”

 

Không ngờ rằng, vì Tô Diêu tránh mặt cả tháng trời, trong lúc nóng giận, lỡ miệng với chỉ “đùa giỡn” thôi.

 

Lại còn trách lời.

 

Sau đó cũng bắt đầu tránh mặt Tô Diêu, nhưng càng tránh càng nhớ.

 

Đến khi nhận rõ ràng tình cảm của , thì kiếp, Ôn Dụ thắng !

 

Thật là tức chết!

 

nghĩ, chắc chắn Tô Diêu từng một khoảnh khắc nào đó rung động với .

 

Chỉ cần họ kết hôn, tin một ngày nào đó sẽ chen .

 

Nhìn thấy ngày nào cũng nhảy dựng lên vì bực tức, Đoạn Dịch chỉ vô tư.

 

Đôi khi còn phối hợp với , cố tình khuấy động thứ.

 

Anh cố tình mặt Ôn Dụ với Tô Diêu: “A Diêu, A Dụ hiểu phong tình , nếu chán thì cứ cân nhắc với lão Kỷ nhé.”

 

Ban đầu, còn thấy vui khi Đoạn Dịch như , nghĩ rằng thể kích động mối quan hệ giữa Ôn Dụ và Tô Diêu.

 

đó mới nhận đúng là kẻ ngốc.

 

Hai đó càng ngày càng thiết.

 

Hóa , tất cả chúng đều chỉ là quân cờ trong trò chơi của họ mà thôi.

 

Càng nghĩ càng tức.

 

Không thể để thế !

 

Tôi thề sẽ sửa cái tật miệng lưỡi cay độc của , tác giả, cô nhất định đền bù cho một vợ!

 

—Hết—

 

Vệ Phong Phong Phong

 

Loading...