19
Tôi cúi đầu về căn phòng thuê của .
Trong đầu vô thức nghĩ đến những lời Đoạn Dịch , nhớ từng khoảnh khắc và Ôn Dụ ở bên .
Cho đến khi tới chung cư, trông thấy bóng dáng quen thuộc .
Ôn Dụ mặc một chiếc áo khoác đen, dáng cao ráo, ánh mắt chuyên chú về phía .
Khoảnh khắc đó, kịp suy nghĩ gì, đôi chân nhanh chóng chạy về phía cậu ấy.
Cậu ấy với ánh mắt dịu dàng, nụ nhẹ nở môi.
“Chúc mừng cậu, bảo lưu học bổng thành công .”
Tôi mím môi, đột nhiên hờn dỗi: “Cậu biến mất năm ngày , bây giờ xuất hiện làm gì?”
Anh nhẹ nhàng giải thích: “Bà nội bệnh nặng ICU, về nhà chăm sóc bà. Tôi nhắn tin báo với cậu , nhưng cậu trả lời.”
Tôi chợt nhớ , đặt chế độ “ làm phiền” cho tin nhắn của cậu ấy, ngày nào cũng cố gắng kìm nén để mở khung trò chuyện xem.
Sợ rằng cậu ấy nhắn gì cho , sợ rằng cậu ấy nhắn những điều mà .
Nhớ bà của , khẽ hỏi: “Bà nội của cậu ?”
“Hiện giờ tình trạng định, nên tới gặp cậu .”
Ánh mắt dịu dàng của cậu ấy như nhấn chìm .
“Tô Diêu, nhớ cậu lắm.”
Tôi yên Ôn Dụ.
Trong lồng ngực, thứ gì đó sắp bùng nổ.
Tôi hít một sâu, dũng cảm cất tiếng.
“Ôn Dụ, cậu hỏi liệu chúng thể ở bên .
“Nếu bây giờ cậu vẫn còn thích , thì câu trả lời của là — thể.
“Ôn Dụ, nghĩ… thích cậu !”
Đôi mắt cậu ấy lập tức sáng lên.
Trong đó tràn ngập những cảm xúc mãnh liệt.
Cậu ấy nắm lấy vai , giọng trở nên nhẹ nhàng và trầm thấp.
“Bảo bối ngoan, giúp tháo kính nhé.”
Tiếng “bảo bối ngoan” khiến mặt đỏ bừng, tim như nhảy khỏi lồng ngực.
Không suy nghĩ gì nhiều, mơ màng làm theo, ngoan ngoãn tháo chiếc kính gọng bạc của cậu ấy.
Ngay khoảnh khắc , một nụ hôn dữ dội như bão tố ập xuống môi .
Mấy khó khăn thở gấp, nhưng cậu ấy chẳng hề buông lơi, siết chặt lấy eo cho đến khi mềm nhũn trong vòng tay cậu ấy.
Phía đầu, thấy thở nhẹ nhàng của Ôn Dụ.
Cậu ấy như hòa tan từng mạch máu, từng thớ thịt của .
“Em , từ lâu , làm thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mac-do-nu-bi-ban-cung-phong-bat-gap-phai-lam-sao/8.html.]
“Anh cuối cùng cũng đợi đến ngày em đáp .”
20
Sau khi và Ôn Dụ đến với , theo yêu cầu mãnh liệt của , đầu tiên chúng thông báo là Hà Triết Viễn.
Anh luôn tin chắc rằng, đêm giao thừa năm đó, Hà Triết Viễn định tỏ tình chính là .
Thế nên, Ôn Dụ tuyên bố chủ quyền.
Khi Hà Triết Viễn thấy bàn tay đan chặt của và Ôn Dụ, ánh mắt chợt u tối hẳn .
Cậu ấy cố gượng , chúc mừng chúng .
Ôn Dụ giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt lấp lánh nét đắc thắng của một đứa trẻ con.
Rồi ném cho ánh mắt “Đấy, thấy , đúng mà.”
Thật ngờ, một lạnh lùng như thể ghen tuông trẻ con đến .
Người thứ hai mà Ôn Dụ báo tin là Kỷ Dã và Đoạn Dịch.
Khác với biểu cảm “Tôi đoán ” của Đoạn Dịch, vẻ mặt sững sờ và đau lòng của Kỷ Dã thật sự là quá mức chân thành.
Cậu đầy khó tin.
“Diêu ca, thích Ôn Dụ cái đồ mặt lạnh đó chứ?!
“Cậu vẫn còn giận đúng ? Tôi thật sự sai . Lúc hiểu rõ cảm xúc của , năng bừa bãi, nhưng bây giờ thực sự thích cậu , và chỉ thích cậu thôi!”
Ôn Dụ mặt mày sa sầm, chắn ngang tầm của Kỷ Dã về phía .
“Kỷ Dã, chuyện cho cẩn thận.
“Giờ hối hận cũng chẳng ích gì. Những chuyện cậu làm tổn thương Tô Diêu vẫn còn đó, chẳng lẽ lời xin thể khiến tổn thương biến mất ?”
Ánh mắt Kỷ Dã tràn ngập hối hận sâu sắc.
“Diêu ca, sẽ chờ cậu , chờ đến khi cậu và cục đá lớn chia tay!”
Ôn Dụ lạnh lùng nhạt: “Cứ mơ .”
21
Sau khi nghiệp đại học, tìm một công việc thực tập mùa hè mà thể tiếp tục làm trong thời gian học cao học.
Tôi cùng Ôn Dụ thuê một căn hộ để sống chung.
Trong khi háo hức lên kế hoạch cho cuộc sống thực tập và học cao học, thì Ôn Dụ bắt đầu lôi chuyện cũ .
Anh lạnh lùng nhắc, và Đoạn Dịch từng ngủ chung một tuần, giờ cũng “ngủ ” để cân bằng.
Thế là tối hôm đó, chính thức chuyển từ phòng ngủ phụ sang phòng ngủ chính, triệt để thực hiện cuộc sống chung.
Một hôm, nũng nịu nhắc đến chuyện Kỷ Dã từng để một vết hôn dài xương quai xanh của lúc nửa đêm.
Anh cũng để dấu ấn.
…
Đồ đàn ông xa! Đồ lừa đảo!!
Anh chỉ để xương quai xanh, một đêm quần , cả chẳng còn chỗ nào hồn!
Cho đến một hôm, mỉm dịu dàng, khóa cửa phòng ngủ còn cẩn thận treo thêm một ổ khóa riêng.
Tôi chỉ cảm thấy đêm nay đời tiêu .