7
“Diêu ca, nếu thì đấy nhé?”
, khi đồ nữ, nấp trong phòng ngủ phụ hơn mười phút . Nhìn gương, chiếc váy ngắn tưởng cùng đôi tất lưới đen khiến mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
Trương Cuồng rốt cuộc là mua kiểu đồ nữ đắn gì đây chứ!
Cửa phòng “cạch” một tiếng mở . Tôi giật , nhưng vướng thảm, thế là ngã xuống giường.
Trương Cuồng vẫn để trần nửa bước , ngay khi thấy , ánh mắt tối .
Cậu cạnh giường, đèn từ phía hắt xuống khiến trông cao lớn, bao trùm cả .
Không khí bỗng trở nên ẩm nóng và ngột ngạt, nhiệt độ mặt ngừng tăng.
Cậu cúi xuống, giọng khàn khàn:
“Diêu ca…
“Từ giờ chỉ mặc thế cho xem thôi, nhớ ?”
Tim đập dồn dập, ánh mắt của , vô thức gật đầu đồng ý.
Trương Cuồng mỉm hài lòng, nhưng rời mà dừng ánh mắt đôi môi .
Tôi theo phản xạ nuốt khan một cái.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan bầu khí kỳ lạ . Trương Cuồng chọc nhẹ đôi tai thỏ đầu điện thoại.
Đầu óc chợt tỉnh táo – là tình huống quái quỷ gì thế?!
Tôi vội vàng đóng cửa và đồ nam.
Khi bước , Trương Cuồng cũng đồ chỉnh tề, rằng việc gia đình nên về nhà, lẽ sẽ xin nghỉ ba đến năm ngày.
Nghe xong cảm thấy nhẹ nhõm. Không gặp thì chắc sẽ tránh tình huống mất kiểm soát như lúc nãy.
Nếu cứ tiếp tục như thế, sợ sẽ ảo tưởng rằng cũng thích con trai mất.
8
Khi về đến ký túc xá, phòng tối om.
Lúc mới nhớ rằng ngoài Trương Cuồng xin nghỉ vì việc nhà, Ôn Dụ cũng tỉnh khác tham gia thi đấu và sẽ một tuần.
Còn Đoạn Dịch thì hoạt động phong phú đến mức thỉnh thoảng về phòng cũng gì lạ.
Nửa đêm, đang ngủ say sưa thì mơ màng cảm nhận một cánh tay ôm quanh eo , cơ thể cũng ép chặt góc tường, cả chăn trở nên chật chội hơn hẳn.
Tôi theo phản xạ cựa khó chịu và khẽ kêu lên, nhưng cánh tay vòng qua eo siết chặt hơn. Cảm giác khiến giật tỉnh giấc!
Làm nữa giường ?!
Cứng đơ , từ từ , và gối ngay bên cạnh là gương mặt ngủ trai chê của Đoạn Dịch.
???
Cái tên làm thế nào mà leo lên giường chứ?!
Tôi nhẹ nhàng đẩy một cái: “Đoạn Dịch.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mac-do-nu-bi-ban-cung-phong-bat-gap-phai-lam-sao/3.html.]
Không phản ứng.
Tôi dùng sức mạnh hơn: “Đoạn Dịch, về giường .”
Cậu khẽ “ừm” một tiếng, cứ ngỡ là tỉnh .
Ai ngờ ngay giây tiếp theo, Đoạn Dịch quấn lấy như bạch tuộc, miệng còn vô thức thì thầm: “Bảo bối… đừng rời xa …”
Tôi càng cố gỡ cánh tay và chân của , thì càng ôm chặt hơn. Cuối cùng, đành bất lực, còn thì ngủ càng say.
Người thể ngủ ngon lành đến ?!
Sáng hôm , mở mắt , Đoạn Dịch thấy trong vòng tay , thức trắng cả đêm chợp mắt .
Cậu nhướng mày nở nụ rạng rỡ: “Tiểu Diêu, chào buổi sáng.”
Tôi ngước lên, mắt thâm quầng và mặt biểu cảm: “Cậu thấy cái gì ở mà ?”
Cậu nhéo má : “Chỗ nào của Tiểu Diêu cũng .”
Bị ôm cả đêm, giờ chẳng còn e dè gì nữa, cứ thế trừng mắt với mái tóc rối bù.
“Sao ngủ giường tối qua?”
Cậu khẽ nhíu mày, quanh giường như đang cố nhớ , xin , vẻ mặt đầy ăn năn.
“Hình như mộng du… Tối qua tâm trạng , uống chút rượu. Mà cứ uống rượu là mộng du, ngờ bò lên giường .”
Bất chợt, nhớ những lời thì thầm đêm qua, câu “đừng rời xa .”
Vậy là buồn chuyện chia tay , mới uống rượu?
bao giờ là Đoạn Dịch bạn gái.
Mà cũng đúng, với ba cũng thiết đến mức rõ chuyện riêng tư của .
Cậu dậy, mắt cụp xuống, giọng nhỏ nhẹ: “Xin làm phiền . Lần sẽ về ký túc xá nữa dù ngủ ngoài đường.”
Cậu đột nhiên mềm lòng xin làm cũng chẳng giận nổi, bèn tỏ vẻ nghiêm nghị và lúng túng khẽ : “Chuyện gì cũng sẽ qua, đừng uống nhiều quá.”
Đoạn Dịch gật đầu, gương mặt tỉnh dậy, ngây thơ và ngoan ngoãn như một đứa trẻ mẫu giáo khiến thể nào giận nữa.
9
Tối hôm đó, khi thấy Đoạn Dịch mang nụ ấm áp cạnh giường , bắt đầu nghi ngờ liệu đang cố ý .
“Tiểu Diêu, thằng Béo sang chơi, chẳng may làm đổ nước ngọt lên giường mất .”
“Đêm nay nhường giường một chút nhé.”
Tôi nghi ngờ: “Thằng Béo vốn chẳng bao giờ uống nước ngọt mà?”
Thằng Béo lúc đó đang ở trong ký túc xá, thấy ánh mắt đầy ẩn ý của Đoạn Dịch thì vội vàng lắc đầu lia lịa.
“ , Tiểu Diêu, thằng Béo nghiện nước ngọt lắm! Xin Đoạn, do tay trượt làm chỗ ngủ.”
Đoạn Dịch thoải mái xua tay bảo , đó tiễn thằng Béo ngoài và đầy mong đợi.
Tôi quanh phòng: “Kỷ Dã và Ôn Dụ đều đây, ngủ giường của họ cũng mà.”