Sư nương như xương ngả ngốn sư tôn, hai tay giấu trong ống tay áo, ý đầy mắt: “Tuy sớm con sẽ Ứng Uyên lừa tay, nhưng tốc độ cũng nhanh thật đấy, mới hơn một tháng mà xong chuyện ? Chỉ vì mặt dày giả làm ch.ó ?”
... Cái bảo trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ là vì đêm nào con cũng mơ thấy mộng xuân chắc?
Ứng Uyên phất ống tay áo: “Mặc kệ ngươi.”
Sư nương : “Giờ là đồ của , quản? Nói cũng , nếu ngươi kết thành Đạo lữ với đồ của , chẳng nên dựa theo bối phận của mà gọi ? Nào, gọi một tiếng sư nương thử xem!”
Quả thực là . Đang định bảo Ứng Uyên mở miệng, đột nhiên hừ lạnh đầy chê bai, phất ống tay áo một cái, cuốn lấy chạy mất dạng.
Chạy mất ...
Trên đường về phòng ngủ, chợt nhớ điều gì đó, dừng hỏi Ứng Uyên: “Có để thứ gì ? Tại tỉnh là ở ngay? Nói thật , tối nào mơ cũng thấy chuyện tiền kiếp, do làm trò gì ?”
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Trong mắt Ứng Uyên tràn đầy ý . Hắn nắm lấy tay : “Kiếp với , đời đời kiếp kiếp đều là của . Thọ mệnh của Ma là vô tận, phàm nhân tuy thọ mệnh hạn nhưng luân hồi. Ta khắc dấu ấn của lên hồn phách của , bất kể chuyển thế ở , đều thể lập tức tìm thấy.”
“Đệ xem, kiếp chẳng tìm thấy !”
Hắn thì nhẹ nhàng như thế, nhưng mỗi một luân hồi đều đồng nghĩa với việc chứng kiến mỗi một qua đời. Tận mắt yêu c.h.ế.t mặt , cảm giác đó làm dễ chịu cho cam?
Ứng Uyên giơ tay vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu của : “Đừng chau mày, đang nghĩ gì. Không , ly biệt ngắn ngủi là để bên dài lâu hơn, vì , nguyện ý chờ đợi.”
Rõ ràng là một con Ma, mà cố chấp như một kẻ khờ. Ta khẽ ôm lấy , vùi đầu lồng n.g.ự.c : “Sư tôn , đây chúng sống ở Ma vực, trong Ma vực một tiểu viện ? Chúng cùng sư tôn và sư nương từng ở đó uống trò chuyện?”
“Phải.”
“Trong Ma vực còn một cái cây lớn cao hơn trăm trượng ? Huynh thường xuyên đưa leo lên ngọn cây đó ngắm phong cảnh.”
“Ừm.”
“Ứng Uyên, khi nào chúng về Ma vực xem thử .” Ta ngắm nơi tiền kiếp chúng từng yêu và gắn bó. Muốn xem xem trầm mặc ngủ say suốt hai mươi năm ở một nơi như thế nào.
“Được.” Hắn hôn lên đỉnh đầu , “Đệ , lúc nào cũng đưa .”
Tình cảm lời dâng trào trong lòng, ngẩng đầu lên liền chạm ánh mắt tràn ngập hình bóng . Lồng n.g.ự.c một mảnh mềm mại. Ta nhắm mắt , kiễng chân định hôn lên, thì phía đột nhiên vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ma-ton-khong-muon-lam-nguoi/chuong-11.html.]
Ngoảnh đầu , Đại sư thần sắc chấn kinh, ngây như phỗng như kẻ rút mất hồn phách. Khay trái cây rơi vãi đất, những quả tươi rửa xong lăn lóc khắp nơi.
Ứng Uyên "tặc" lưỡi một tiếng, ôm lấy bay vút lên. Giây phút về phòng đóng cửa , vẫn còn thấy sư quỳ rạp hai gối xuống đất, ngửa mặt lên trời gào thê lương: “Không————!”
18. PHIÊN NGOẠI
“Ta bảo hai tiết chế một chút, đừng chiều theo mà hành hạ xác, con ma khí con kìa, nồng đến mức nỡ luôn .” Sư nương lên tiếng khiển trách.
Ta thẹn thùng cúi đầu. Đều tại Ứng Uyên cả, Mị độc trong vẫn còn, đêm nào cũng quấn lấy bắt làm hết đến khác.
“... Mị độc?” Nghe , sư nương trợn tròn mắt, “Hắn bảo trúng Mị độc?”
“Dạ.”
“Đi c.h.ế.t cho , là ma đầu đấy, là đại ma đầu chỉ cần phất tay một cái là g.i.ế.c sạch cả đám! Chút Mị độc cỏn con của con Mị Yêu thì làm gì nổi ?”
Ta hiểu gì cả: “ ... cơ thể vẫn khôi phục, Mị độc nếu giải, sẽ bạo thể mà c.h.ế.t, đến lúc đó oán khí phát tán, Nhân giới sẽ...” Giọng càng lúc càng nhỏ dần, vì sư nương ôm bụng ngặt nghẽo, đến mức nghiêng ngả suýt thì ngã lăn đất, sư tôn một tay đỡ lấy mới ngã chổng vó.
“Hắn bảo sẽ bạo thể?” Sư nương lau nước mắt vì quá nhiều, giọng đầy thương cảm: “Hài t.ử ngốc , thế cho con hiểu nhé, Mị độc của Mị Yêu đối với mà, chỉ tương đương với việc một con kiến đốt một phát thôi, con vì một con kiến đốt mà bạo thể ?”
“Tiểu Ngộ Nhi, lừa con đấy.”
Ta: “...”
Ta: “!!!!”
Thật là quá đáng! Hắn dám lừa !
Ta xách kiếm định tìm Ứng Uyên tính sổ. Tên ma đầu tối nay đừng hòng ngủ giường của nữa, cút về Ma vực của !
…
Thấy Liễu Ngộ xách kiếm bỏ , Thẩm Quyết đến mức ngã nhào lòng Tạ Lâm.
Tạ Lâm bất đắc dĩ ôm lấy y: “Buồn đến thế ?”
Thẩm Quyết bám lấy vai Tạ Lâm: “Ta cứ nghĩ đến cảnh Ứng Uyên Tiểu Ngộ Nhi cầm kiếm đuổi c.h.é.m là nhịn .”