MA TÔN KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-10 04:35:57
Lượt xem: 271

1.

Nhóc sói con dường như chẳng hề lòng với cái danh tự đặt cho chút nào.

Đầu nhóc nghếch cao, đôi mắt nhắm nghiền, khinh khỉnh mặt hướng khác. Ta phì , đưa tay vò vò cái đầu nhỏ: “Ngươi gì mà hài lòng chứ, Đại Hắc kêu dễ nuôi còn gì?”

Ta tóm lấy nó, lật ngửa bụng cho phơi bàn, dùng ánh mắt trêu chọc chằm chằm "chỗ " của nó, “Ngươi là sói đực, nếu là lang thì chọn cho cái tên nào thanh nhã hơn , phận nữ nhi dù cũng cần đôi chút tư văn. Là đấng nam nhi thì đừng nên chấp nhặt mấy chuyện nhỏ , Đại Hắc là cái tên tâm đắc nhất đấy!”

Đại Hắc bốn chân đạp loạn xạ, cố sức vùng vẫy khỏi “ma trảo” của để lật , đó khép chặt hai chân , che chắn “vùng nhạy cảm” thật kỹ lưỡng. Rõ ràng chỉ là một nhóc sói con, thấy trong biểu cảm của nó thấp thoáng một tia... thẹn thùng phẫn uất?

Quả là nhặt bảo vật , một nhóc sói hiểu tính nhường , chừng mai nó còn thể tu luyện thành yêu, hóa thành hình cũng nên.

Đại Hắc vẫn cam lòng, tha cuốn sách tới mặt , dùng mũi hếch đúng trang cũ, móng nhỏ dừng ở một dòng chữ nhất định. Nó còn làm bộ làm tịch, nghiêm túc vỗ vỗ đó hai cái. Ta lắc đầu nguầy nguậy: “Không , Ứng Uyên là tên của ma đầu . Nếu đặt tên cho ngươi, gọi ngươi giữa tông môn, các sư tưởng tư thông với ma đạo thì khốn, , tuyệt đối .”

“Nghe lời , cứ gọi là Đại Hắc.”

“Đại Hắc? Đại Hắc ơi~~!”

Sau khi gọi liên tục đến năm bảy , nhóc sói mới hừ mạnh một tiếng từ mũi, cuối cùng như thể thỏa hiệp mà cúi đầu xuống, gầm gừ đầy miễn cưỡng, chậm chạp tiến dụi lòng bàn tay .

Thế nghĩa là đồng ý ! Ta vui sướng bế thốc nó lên, đặt mấy nụ hôn rõ kêu lên bộ lông mềm mại. Đại Hắc vẻ khá hưởng thụ, khoan khoái nheo đôi mắt , cái đuôi ngoe nguẩy liên hồi làm vạt áo nhăn nhúm hết cả.

2.

Đang lúc định bồi đắp tình cảm với Đại Hắc thì Đại sư bất chợt ghé thăm. Huynh bưng một chiếc hộp nhỏ, cúi đầu đưa bằng hai tay cho : “Sư... sư , đây là quả Hồng Anh đặc biệt tìm mua ở Lương Châu, vốn hảo ngọt nên mang tới cho nếm thử.”

Đại sư là bậc quân t.ử khiêm nhường, đối đãi với các sư đều vô cùng chu đáo, đặc biệt là với , càng thêm phần ưu ái. Duy chỉ một nhược điểm, chính là da mặt quá mỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ma-ton-khong-muon-lam-nguoi/chuong-1.html.]

Mỗi khi gặp mặt, đỏ tai thì cũng đỏ cổ, cứ cúi gầm mặt chẳng dám thẳng , lời cũng hóa vụng về. Có lẽ vì t.ử truyền của Lâm Tiên Tông nên mới đôi phần căng thẳng chăng?

Ta mỉm nhận lấy chiếc hộp, đặt lên bàn: “Đa tạ sư . Chuyến Lương Châu , thu hoạch gì ?”

“Chẳng gì, đồn ma đầu tái thế, hành trình chủ yếu là tới Ma vực thăm dò. Lương Châu sát cạnh Ma vực, nếu lời đồn là thật thì nơi đó hẳn sinh linh đồ thán, nhưng hiện tại xem chỉ là lời đồn… Khoan , nó đang làm gì ? Mau dừng tay! Dừng ngay—!”

Ngay tiếng hét kinh hãi của Đại sư là âm thanh hộp gỗ rơi sầm xuống đất. Ta ngoái đầu , chiếc hộp tinh xảo vỡ làm đôi, những quả chín mọng đỏ tươi lăn lóc khắp sàn.

“Hung thủ” Đại Hắc đang cao ngạo nhảy từ bàn xuống bằng dáng vẻ tao nhã, chậm rãi bước tới những quả chín. Trước bàn dân thiên hạ, nó nhấc chân lên, “bẹp” một phát giẫm nát quả Hồng Anh, đó còn nhếch mép hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy khinh khỉnh khi vẩy vẩy cái chân nhỏ.

Ta: “...”

Đại sư hai tay ôm đầu, thảng thốt: “Cái gì đây, nó làm cái gì thế ! Đó là quả tốn năm mươi vàng, dày công tìm kiếm mới ... mà nó... nó cứ thế giẫm nát của ?”

chắc là giận đến mức cực điểm nên năng bỗng chốc lưu loát hẳn lên. Ta vội vàng dỗ dành: “Sư bớt giận, nhóc sói mới nhặt về nên thông hiểu sự đời, để nó tạ với ...”

“À, tạ thì cần, nhưng mà nó... biểu cảm chứ, nó đang mắng ?” Sư trợn mắt chỉ Đại Hắc: “Nó chắc chắn là đang mắng !”

Quay , Đại Hắc ngẩng cao đầu, liếc mắt dùng lỗ mũi hướng về phía sư , bộ dạng “thiên hạ là bá chủ, bọn ngươi chỉ là đám kiến cỏ” vô cùng hống hách.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ta: “..."

Ta vội vàng đẩy đại sư ngoài cửa, “rầm” một phát đóng chặt cửa , tiếp theo Đại Hắc bằng ánh mắt đầy khiển trách.

Đại Hắc lúc đổi sắc mặt nhanh như lật sách, nhẹ nhàng nhảy lên bàn vẫy đuôi, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh , dáng vẻ “ngây thơ vô hại” đến lạ lùng.

Ta hắng giọng, tiến tới gõ nhẹ cái đầu nhỏ của nhóc con: “Không vô lễ, là Đại sư của , ngươi giẫm nát tâm ý của sẽ vui . Sau tuyệt đối như nữa, ?”

Đại Hắc gầm gừ khe khẽ, ngoan ngoãn dụi đầu lòng bàn tay .

Loading...