Dục vọng của con vô hạn, với Cốc Thừa Xuyên rằng, kết thành Đạo lữ với .
Cốc Thừa Xuyên suy nghĩ sâu xa một lát cũng đồng ý, , vẫn luôn nghi ngờ Ứng Phù Tuyết c.h.ế.t trong chướng cảnh. Hắn kích động Ứng Phù Tuyết, xem xuất hiện .
Ta lạnh trong lòng, ngày Ứng Phù Tuyết trở về chính là ngày c.h.ế.t của Cốc Thừa Xuyên và bọn họ.
với một kiếm năm đó của , ngày c.h.ế.t của e rằng cũng còn xa.
Đêm tiệc thành , ánh nến.
Dung Hằng và chỉ cách một cánh cửa, nghĩ đến ngày mai là ngày đại hỷ của chúng , vui mừng khôn xiết, trằn trọc ngủ .
Ta lạnh, hờ hững đáp lời cho qua chuyện. Không chút phòng , một bàn tay từ phía siết chặt lấy eo , như gọng kìm sắt khiến thể cử động, thanh kiếm lạnh lẽo đặt sát nơi cổ họng.
Lồng n.g.ự.c áp sát cứng rắn như tạc từ băng tuyết, mái tóc đen dài rủ xuống vai , lạnh lẽo, mang theo lạnh của tuyết.
“Tiểu sư , khỏe mạnh ? Hình như ngươi quên .” Giọng quen thuộc thì thầm bên tai.
Ta : “Bây giờ trở về, làm chủ hôn ?”
“Ngươi dựa mà dám!” Sáu chữ Ứng Phù Tuyết từ từ thốt , âm cuối mang theo tiếng lạnh thấu xương, khiến run rẩy vô cớ.
“Ngươi đang sợ . Lúc rút kiếm cốt của , mắt hề chớp, bây giờ sợ ?”
Ta đầu , thanh niên áo đen cao xuống , đuôi mắt đỏ ngầu.
“Sao thể sợ sư , yêu sư mà?” Ta khẽ, dịu dàng tha thiết, đầu ngón tay chạm môi thanh niên, ngước mặt hôn lên.
Ứng Phù Tuyết phản khách vi chủ, cắn mạnh môi , mùi m.á.u tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, đau đớn giãy giụa, bóp chặt cằm.
Ngoài cửa, Dung Hằng vẫn lải nhải ngừng, Ứng Phù Tuyết cho bất kỳ cơ hội nào để chuyện, giãy dụa thở dốc, bao lâu mới kết thúc.
“Tiểu sư quả nhiên lệch lạc, ngày mai thành , hôm nay cùng ái tình tứ ở đây.”
Ta tức đến bật , nhất định lời đồi bại như ? Trước đây hề phát hiện Ứng Phù Tuyết còn thú vui xa .
‘Hệ thống, ngươi còn giả vờ đến bao giờ?’ Ta lau vệt nước long lanh nơi khóe môi, bất chợt lên tiếng.
18.
Ngày tiệc thành diễn , Trạc Thanh Tông náo nhiệt từng .
Ta khoác hỷ phục đỏ thẫm, giới Tu Chân nhiều lễ nghi rườm rà như phàm gian, tổ chức nghi thức, chẳng qua là tuyên cáo với bằng cố hữu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/luu-ngoc/chuong-8.html.]
Cốc Thừa Xuyên ở ghế , đầu ngón tay gõ nhẹ, dường như đang suy nghĩ sâu xa.
Lúc mới xuyên qua, hệ thống từng cho một phần nhỏ cốt truyện, khi cảm thấy năng mập mờ, dường như điều giấu giếm.
Những năm qua, lờ mờ thấy cảnh sự kiện.
Ví như con Giao yêu ở Bất Chu Sơn năm đó, là do Cốc Thừa Xuyên thao túng, mượn Giao yêu phân tích Kim Đan của tu sĩ, trợ giúp tu vi tăng mạnh.
Ví như Cốc Thừa Xuyên sớm cấu kết với Yêu tộc, vọng tưởng lấy sinh mạng của nửa giới Tu Chân làm tế phẩm, để cầu cho phi thăng.
Tà đạo phi thăng Thiên Đạo dung thứ, bèn dùng sinh mạng con đúc thành thang Thông Thiên.
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Mà Ứng Phù Tuyết, chính là nhân vật chính Thiên Đạo chọn lựa.
Hắn và Cốc Thừa Xuyên, chú định một mất một còn.
19.
Ta và Dung Hằng bước lên chín tầng đài cao, đám đông chợt thốt lên kinh ngạc, trong khoảnh khắc, trời đất gió mây biến đổi. Không từ lúc nào tuyết mịn bay lất phất.
Cốc Thừa Xuyên chằm chằm về một hướng, như cảm giác, đang định đầu , chợt thấy trời đất cuồng.
Ứng Phù Tuyết một tay ôm lấy eo , giá y đỏ rực tung bay trong trung như hồ điệp màu máu, kiếm khí lạnh thấu xương xuyên thủng cơn gió mạnh, thẳng tắp hướng về mặt Cốc Thừa Xuyên.
Kiếm khí tung hoành ba vạn dặm, một kiếm ánh sáng lạnh mười chín Châu.
Cốc Thừa Xuyên khó bề chống cự, mặt hiện rõ vẻ kinh hãi, lùi mạnh một bước lớn: “Ngươi quả nhiên c.h.ế.t trong chướng cảnh! Tu vi của ngươi… thể?”
“Rất thất vọng ?” Ứng Phù Tuyết nhẹ thành tiếng: “Ngươi đoạt kiếm cốt của , nửa bước thành tiên, còn trải qua thập tử nhất sinh trong chướng cảnh, ngược biến họa thành phúc, một bước thành thần.”
“Ngươi xem vạn vật như cỏ rác, coi rẻ sinh mạng, uổng công là chính đạo, nên xử tử.” Ứng Phù Tuyết vung tay áo, vô hình ảnh ngưng tụ trong trung, âm mưu của Cốc Thừa Xuyên kịp phòng mà phơi bày mắt thế nhân.
Hắn tựa như con thú nhốt, tấn công về phía Ứng Phù Tuyết.
Ta một bên, ánh mắt lạnh lùng Cốc Thừa Xuyên và Ứng Phù Tuyết đánh trời long đất lở, cuối cùng như chó nhà tang, chiêu thức hóa giải sạch sẽ, quỳ rạp xuống đất, thể nhúc nhích.
Dung Hằng cảnh , đột nhiên vang: “Sư , chúng thành , đúng ?”
“Đương nhiên.”
“Vậy chúng cùng xuống Địa ngục !” Trong chớp mắt, Dung Hằng vồ lấy kiếm đ.â.m về phía trái tim .
Mặc dù chuẩn từ , cũng kinh sợ bởi hành động đạt thì hủy diệt , định né tránh, một bàn tay trắng xanh gầy gò nắm lấy kiếm.