Luôn Có Người Cho Rằng Ta Là Đoạn Tụ - Chương 67: Tình Lộ Trắc Trở
Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:45:55
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lát , Mục Hồng Viễn liền chậm rãi hiểu .
Bất luận Tô Biện phủ nhận thế nào, nhưng thái độ và bộ dạng của y mặt Huyền Ước, tóm , Tô Biện quả thực quen Huyền Ước, hơn nữa quan hệ còn bình thường, chuyện chắc chắn chạy .
Tâm tư Mục Hồng Viễn xoay chuyển.
Khoan hãy đến phận Cửu Khanh, chỉ riêng việc giao hảo với Hoàng thượng và Quốc Úy cũng đủ để sức lấy lòng .
Hiện tại y là tân nhiệm Cửu Khanh đại nhân, nếu giành kết giao, để kẻ khác đoạt mất tiên cơ, hối hận xanh ruột cũng kịp.
Mục Hồng Viễn nghĩ , đó ha hả : “Cửu Khanh đại nhân tính tình quả nhiên ngay thẳng, khiến bản hầu bái phục. Tới tới tới, nếm thử món thịt kho tàu sư t.ử đầu , bản hầu đặc biệt mời đầu bếp từ Kim Châu tới làm riêng cho Cửu Khanh đại nhân… , là cho Cửu Khanh đại nhân cùng Quốc Úy đại nhân!”
Tô Biện tiếng, theo hướng mắt Mục Hồng Viễn. Chỉ thấy viên thịt sư t.ử đầu lão chỉ thơm mà ngấy, mặt phủ một lớp mỡ bóng loáng, kích cỡ tròn trịa khiến là ăn.
Tô Biện liếc mắt một cái, còn kịp động đũa, Huyền Ước bên cạnh thuận tay gắp sang cho y.
Động tác tự nhiên, vô cùng thuần thục khiến tất cả mặt đều ngây dại.
Tô Biện cúi đầu thứ trong bát, cạn lời.
Những khác hành động của Huyền Ước, kìm mà hít sâu một khó tin.
Tiếp đó, ánh mắt từ khiếp sợ chuyển sang ái . Xen lẫn trong đó còn chút ghen tị và cực kỳ hâm mộ, cũng là hâm mộ Tô Biện hâm mộ Huyền Ước.
Tô Biện trầm mặc , Mục Hồng Viễn đối diện nhướng mày, lộ thần sắc "thì là thế". Còn Mục Duệ một bên từ đầu đến cuối gì, trong lòng khinh thường xuy một tiếng.
Hèn gì một tên huyện lệnh thất phẩm quèn thể leo lên làm Cửu Khanh, hóa là dựa Hoàng thượng và Quốc Úy.
Nếu là Trang Đỗ Tín, hưởng đãi ngộ đặc thù như thế từ Huyền Ước, chỉ sợ sớm mừng rỡ như điên.
Tô Biện… chỉ cảm thấy sởn gai ốc.
Tựa hồ cảm thấy hành động của gì đúng, Huyền Ước về phía Tô Biện, chậm rãi : “Cửu Khanh đại nhân ăn? Chẳng lẽ hợp khẩu vị của Cửu Khanh đại nhân?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tô Biện: “…”
Tô Biện đáp, đó lặng lẽ buông đũa xuống.
Tô Biện : “Cho thuyền cập bờ.”
Mục Hồng Viễn nghi hoặc: “Cửu Khanh đại nhân?”
Tô Biện mặt cảm xúc : “Bản quan còn việc quan trọng, phụng bồi nữa.”
*
Lúc Thường Hoài và Phùng Thừa đang định khỏi phủ, Thường Hoài như đột nhiên nhớ điều gì, thuận miệng hỏi một câu: “Tên nam sủng ngươi vẫn còn nuôi ?”
Thường Hoài chuyện Phùng Thừa nuôi Chân Cảnh trong phủ, cũng Phùng Thừa chỉ nuôi mỗi y.
Cho nên nam sủng trong miệng Thường Hoài lúc , chỉ thể là Chân Cảnh.
Phùng Thừa , ngượng ngùng gãi đầu, : “Thường đại nhân tự dưng quan tâm đến chuyện ?”
Thường Hoài khinh phiêu phiêu liếc Phùng Thừa đang mang bộ dạng như kẻ rơi bể tình, : “Bản quan chỉ nhắc nhở Phùng đại nhân, nam sủng sủng đến mấy cũng chỉ là nam sủng thôi, Phùng đại nhân chớ để nam sủng leo lên đầu .”
Phùng Thừa ha hả: “Chân Cảnh tuy ngày thường giở chút tính tình, nhưng rốt cuộc vẫn lễ nghĩa, Thường đại nhân lo xa .”
Thường Hoài lạnh một tiếng như như .
—— Hắn thấy chắc .
Thường Hoài đáp , vì thế chủ đề đột nhiên im bặt tại đây.
Hai kiệu quan khỏi phủ, nhanh tới tửu lầu mà Phùng Thừa nhắc tới.
Thường Hoài thích yên tĩnh, hơn nữa phận của hai quả thực thích hợp chung với đám bách tính bình dân ngoài phố ở tầng một, vì thế đến nơi, Phùng Thừa liền chọn một gian thượng phòng thể ngắm cảnh hồ.
Hai xuống trong thượng phòng, tiếp đó, Phùng Thừa phong cảnh bên ngoài Động Đình Hồ, cảm thán: “Ngắm phong cảnh, ngửi hương hoa sen, nhấp một ngụm rượu nhỏ, chẳng là vui thú lắm !”
Thường Hoài nhanh chậm xuống, thèm để ý Phùng Thừa, sang tiểu nhị đang bên cạnh: “Mang hai bầu rượu tới đây.”
Tiểu nhị : “Vâng! Khách quan còn gọi thêm gì nữa ạ!”
Thường Hoài thu hồi tầm mắt, chuyển sang Phùng Thừa, nhắc nhở: “Đến lượt Phùng đại nhân gọi món .”
lúc , Phùng Thừa như chú ý tới điều gì, chậm rãi nheo mắt .
Phùng Thừa hoa thuyền hồ, híp mắt, chần chừ : “… Kia chẳng là Quốc Úy đại nhân và vị tân nhiệm Cửu Khanh đại nhân ? Tại Quốc Úy đại nhân ở cùng vị tân nhiệm Cửu Khanh đại nhân ? Hơn nữa thoạt … hình như còn thiết?”
Thường Hoài xong, hình cứng đờ, thể tin nổi theo hướng Phùng Thừa.
như lời Phùng Thừa , Tô Biện và Huyền Ước đang ở cùng , hơn nữa tư thái… mật.
Như rơi hầm băng, trong lòng Thường Hoài lạnh toát, nụ mặt nháy mắt biến mất còn tăm .
Bờ Động Đình Hồ, đường phố.
Chỗ của Tạ Đạo Thầm và Tạ Tình Quân.
Sau khi dạo thêm nửa canh giờ, Tạ Tình Quân ước chừng nếu còn tiếp tục dạo nữa, ca ca nàng thật sự sẽ nổi giận mất, vì thế nàng vội vàng tìm một sạp xem bói, xuống.
Tạ Tình Quân sạp, hắng giọng : “Bổn cô nương xem nhân duyên, đại sư xem giúp một quẻ nhé?”
Thầy bói liếc Tạ Tình Quân một cái, đẩy một tờ bùa vàng tới mặt nàng, : “Bát tự.”
Tạ Tình Quân cầm lấy bút bàn gỗ, thoăn thoắt.
Viết xong, nàng đẩy tờ giấy .
Thầy bói nhận lấy, cũng nhiều, trực tiếp nhét tờ giấy ghi sinh thần bát tự một ống trúc đựng đầy thẻ xăm. Tiếp đó, đẩy ống trúc tới mặt Tạ Tình Quân, : “Rút .”
Bởi vì mục đích chỉ là để đối phó với trưởng, cho nên Tạ Tình Quân căn bản giống những nữ t.ử khác, do dự ống trúc.
Nàng chớp mắt, rút đại một thẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/luon-co-nguoi-cho-rang-ta-la-doan-tu/chuong-67-tinh-lo-trac-tro.html.]
Rút xong, nàng thử, nhưng chẳng hiểu chữ thẻ xăm là chữ nước nào, nàng thế mà xem hiểu.
Tạ Tình Quân đưa thẻ xăm qua, tò mò hỏi: “Đại sư, cái gì ?”
Tạ Đạo Thầm im lặng bên cạnh cũng liếc một cái.
Thầy bói nhận lấy, trầm ngâm một lát, : “Thượng thượng thiêm, cô nương tương lai sẽ một mối nhân duyên .”
Tạ Tình Quân xong, tức khắc lộ ánh mắt ghét bỏ.
Hóa là ý nhân duyên … Thật vô vị.
Xem bói cũng coi như xong , Tạ Tình Quân dậy định , ánh mắt xoay chuyển, vô tình liếc thấy vị trưởng muộn tao đang xách đầy đồ tay, trong lòng khỏi khẽ động.
Tạ Tình Quân xuống, mất tự nhiên ho khan một tiếng, : “Khoan , còn xem cho một nữa.”
Dứt lời, đợi thầy bói phản ứng, trực tiếp lấy một tờ bùa vàng từ bàn gỗ, nhanh chóng xuống sinh thần bát tự của trưởng nhà .
Viết xong, Tạ Tình Quân đưa qua.
Thầy bói nhận lấy, liếc mắt một cái, : “Trên giấy là sinh thần bát tự của vị công t.ử bên cạnh?”
Tạ Tình Quân kinh ngạc: “Sao ông ?”
Thầy bói đáp, lão : “Nếu là sinh thần bát tự của vị công t.ử , thì để vị công t.ử tự rút xăm.”
Tạ Đạo Thầm liếc Tạ Tình Quân một cái, chột gượng, : “Dù cũng tới , thì tiện thể xem luôn mà. Cũng mất miếng thịt nào .”
Bên , thầy bói nhét tờ bùa ống trúc, đưa tới.
Tạ Đạo Thầm lặng im Tạ Tình Quân vài giây, cuối cùng vẫn đưa tay lên, rút một thẻ xăm.
Thấy thế, Tạ Tình Quân thở phào nhẹ nhõm một dài.
So với nhân duyên của , Tạ Tình Quân hiển nhiên để tâm đến nhân duyên của Tạ Đạo Thầm hơn nhiều. Tạ Đạo Thầm rút xong, Tạ Tình Quân liền vội vàng nhận lấy, hỏi: “Đây là ý nhân duyên ?”
Thầy bói nhận lấy, một cái, chậm rãi lắc đầu : “Hạ thiêm.”
Nụ mặt Tạ Tình Quân lập tức vụt tắt.
Thầy bói tiếp: “Tình lộ của vị công t.ử trắc trở, định sẵn là vô duyên với trong mộng.”
Tạ Đạo Thầm ngẩn ngơ.
Tạ Tình Quân xong, phắt dậy, tức giận mắng: “Ông xem cái quẻ rách gì thế ! Chẳng chuẩn chút nào! Ca ca là hộ quốc đại tướng quân đường đường chính chính, bao nhiêu phương tâm ám hứa, làm mà tình lộ trắc trở ! Phi! Nói hươu vượn! Ca, chúng !”
Tạ Tình Quân kéo Tạ Đạo Thầm rời , , Tạ Đạo Thầm như thấy gì đó, chôn chân tại chỗ.
Chỉ thấy cách đó xa, Tô Biện và Huyền Ước đang sát cạnh , tư thái mật.
Bởi vì Tô Biện lưng về phía Tạ Đạo Thầm, cho nên rõ thần sắc của y. cái bộ dạng như , cực kỳ vui vẻ của Huyền Ước thì Tạ Đạo Thầm rõ mồn một.
Tạ Đạo Thầm ngơ ngẩn cảnh tượng cách đó xa, đôi mắt ảm đạm.
Nguyên nhân y tới tìm , hóa là vì đang ở cùng Quốc Úy …
Tạ Đạo Thầm bất động tại chỗ, Tạ Tình Quân quơ quơ tay mặt , gọi: “Ca? Ca đang cái gì ?”
…
Tạ Tình Quân: “Ca gì chứ!”
…
Tạ Tình Quân: “Ca mà trả lời là giận thật đấy nhé?”
…
Tạ Tình Quân: “Ca!!!”
thực chất, cảnh tượng mà bọn họ cho là mật, kỳ thật là Tô Biện đang bảo Huyền Ước tránh xa một chút.
Sau khi Tô Biện đen mặt đòi cập bờ rời thuyền, Mục Hồng Viễn sắc mặt đen như đ.í.t nồi của y, dám theo, vì thế phân phó hạ nhân chèo thuyền bờ. Thuyền cập bến, Tô Biện đúng hẹn cùng Bích Châu xuống thuyền.
khi xuống thuyền, y ngờ tới, Huyền Ước thế mà cũng bám theo.
Tô Biện đầu Huyền Ước, : “Quốc Úy đại nhân thoạt tựa hồ rảnh rỗi.”
Nói ngắn gọn: Không việc gì làm.
Huyền Ước suy nghĩ một chút, đáp: “Không rảnh, nhưng nếu là vì Cửu Khanh đại nhân, bản quan thể gác sự vụ.”
Khóe mắt Tô Biện giật giật: “…”
Bên .
Hoa thuyền, tầng hai.
Từ đằng xa, Mục Hồng Viễn Tô Biện mặt cảm xúc đấu võ mồm với Huyền Ước, đỗi cảm thán : “Tân nhiệm Cửu Khanh đại nhân quả nhiên tầm thường, thế mà quen Quốc Úy đại nhân. Xem Hầu Phủ chúng bất luận thế nào cũng nhất định lấy lòng vị Cửu Khanh đại nhân .”
Mục Duệ bên cạnh hé răng, nhưng trong lòng thập phần khinh thường.
Cái gì mà Cửu Khanh, bất quá cũng chỉ là một tên huyện lệnh dựa việc ôm đùi Quốc Úy và Hoàng thượng mới leo lên thôi.
Còn về phần Bạch Ngưng và Việt T.ử Hân, hai nam sủng vốn định dâng cho Tô Biện, lúc đang đỏ mặt tim đập theo bóng lưng y, ái mộ chi tình thể tự kiềm chế.
Lúc bọn họ cho rằng, Mục Duệ là công t.ử xuất sắc hiếm trong kinh thành . Hiện tại thấy Tô Biện, tức khắc cảm thấy Mục Duệ thậm chí còn chẳng bằng một phần của y.
Không chỉ dửng dưng nhan sắc của bọn họ, mà ngay cả khi Quốc Úy đại danh đỉnh đỉnh cũng mặt đổi sắc, thái độ sơ lễ, cũng vì phận nam sủng của bọn họ mà tỏ khinh thường coi rẻ… Một như thế, quả thực thể là hiếm đời!
Mục Duệ nếu đem so với vị Cửu Khanh đại nhân , thì ngay cả cọng hành cũng chẳng bằng!
Ai, chỉ tiếc là y cự tuyệt.
Bằng … bọn họ thể theo vị Cửu Khanh đại nhân .
Nghĩ đến đây, hai buồn bã, thất vọng tràn trề.