Luôn Có Người Cho Rằng Ta Là Đoạn Tụ - Chương 137: Ngươi Là Ai?
Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:47:51
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thư phòng Thạch phủ tại huyện Hoài An.
Không gian chìm tĩnh lặng, yên tĩnh đến mức thể rõ cả tiếng thở.
Tô Biện mặt vô biểu tình tại chỗ, lặng lẽ đối diện với Long Tĩnh Anh, thái độ vô cùng bình thản.
Những lời Long Tĩnh Anh quả thực khiến y chút hoảng hốt, nhưng y nhanh chóng lấy bình tĩnh.
Long Tĩnh Anh hỏi y rốt cuộc là ai, cái chữ “ai” ... ám chỉ điều gì?
Là ám chỉ y, là Trang Đỗ Tín?
Long Tĩnh Anh thể nào y, đối với , Long Tĩnh Anh chỉ là một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết với những tình tiết cẩu huyết của cô em gái y mà thôi.
Còn về Trang Đỗ Tín... y thực sự rõ lắm.
Có lẽ Trang Đỗ Tín thực sự quen Long Tĩnh Anh, nhưng khi y xuyên cơ thể , y hề ký ức của nguyên chủ, nên cũng chẳng thực hư .
nếu Trang Đỗ Tín thực sự quen Long Tĩnh Anh, chắc hẳn gã sẽ mê đắm những nam sủng khác...
Vì , Tô Biện thực sự hiểu ý của Long Tĩnh Anh cho lắm.
Hiện tại, Long Tĩnh Anh, kẻ vốn cực kỳ ghét tiếp xúc với khác, đang nắm chặt lấy tay Tô Biện. Y khẽ cử động ngón tay, định rút , nhưng những thoát mà đối phương còn nắm chặt hơn.
Ngón tay của Long Tĩnh Anh lạnh lẽo, giống như con , chút ấm nào.
Tô Biện thấy thể thoát , đành từ bỏ ý định.
Trong mấy ngày ở Thạch phủ, Long Tĩnh Anh luôn y bằng ánh mắt thâm trầm, cứ như đang xuyên qua y để tìm kiếm một ai đó. Từ lúc đó, Tô Biện lờ mờ đoán sẽ ngày .
Chỉ là y ngờ thái độ của Long Tĩnh Anh ... quyết liệt đến thế.
Y luôn cho rằng Long Tĩnh Anh là kẻ thất tình lục dục.
Trong lòng Tô Biện thầm kinh ngạc, nhưng mặt vẫn lộ chút biểu cảm nào.
Y nhàn nhạt lên tiếng: “Thiên tuế đại nhân thể rõ hơn một chút ? Hạ quan thực sự hiểu ý của đại nhân.”
Long Tĩnh Anh lặng lẽ chằm chằm Tô Biện một hồi lâu, mới chậm rãi buông tay .
Hắn cầm cuốn sổ mà Tô Biện ném sang một bên lên, mở . Những ngón tay trắng nõn thon dài lướt qua những nét chữ đen nhánh trang giấy trắng.
Long Tĩnh Anh nhàn nhạt hỏi: “Những chữ ... Trang đại nhân giải thích thế nào?”
Tô Biện rũ mắt theo ngón tay của Long Tĩnh Anh, chậm rãi ngước mắt lên.
Rõ ràng, Long Tĩnh Anh từng thấy loại chữ giản thể .
... Chẳng lẽ thế giới còn khác chữ giản thể của thế kỷ 21 ?
Tô Biện nhíu mày, trong lòng đầy nghi hoặc.
Y trầm giọng đáp: “Đó chỉ là chữ ở quê nhà hạ quan thôi, ai ở đó cũng cả.”
Tô Biện thế cụm từ “thế kỷ 21” bằng “quê nhà”.
Không y sợ khác thuộc về thế giới , mà chỉ sợ coi là kẻ điên mà thôi.
Tô Biện tỏ vô cùng bình tĩnh, nhưng Long Tĩnh Anh vẫn rời mắt khỏi y, đôi môi mỏng khẽ mở: “Trang đại nhân đó là chữ ở quê nhà... nhưng bao nhiêu năm qua, bản quan mới chỉ thấy hai loại chữ .”
Dứt lời, thần sắc Tô Biện bỗng khựng .
Y lờ mờ đoán còn là ai.
Quan sát biểu cảm của Tô Biện, Long Tĩnh Anh tiếp: “Trang đại nhân vốn thông minh, chắc hẳn đoán là ai .”
Tô Biện chằm chằm Long Tĩnh Anh, lời nào.
Một lát , Long Tĩnh Anh, kẻ vốn luôn kiệm lời, bỗng nhiên thêm: “Lời hứa đêm hôm đó, Trang đại nhân chắc quên chứ?”
Sắc mặt Tô Biện sa sầm, vẫn im lặng.
Long Tĩnh Anh dường như cũng đợi y trả lời, liền tiếp: “Nói .”
Tô Biện rũ mắt, che giấu những suy tính trong lòng. Một lúc , y mới ngước mắt lên, mặt đỏ tim đập mà dối: “Hạ quan chỉ cảm thấy gương mặt trong bức họa đó chút giống một vị cố nhân mà hạ quan từng quen ở Ninh Hương mà thôi.”
Y dứt lời, Long Tĩnh Anh chút do dự thốt hai chữ: “Nói dối.”
Ánh mắt Long Tĩnh Anh lạnh lẽo, sắc sảo như thấu tâm can Tô Biện.
Sắc mặt Tô Biện trầm xuống, một nữa im lặng.
Một lát , y nhếch môi, như : “... Chẳng lẽ Thiên tuế đại nhân cảm thấy gương mặt trong bức họa đó... liên quan đến hạ quan ?”
Giọng của Tô Biện nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng mang theo chút mỉa mai nhàn nhạt.
Y tiếp: “Gương mặt của hạ quan và gương mặt trong họa khác một trời một vực, Thiên tuế đại nhân chắc nghĩ như chứ?”
Long Tĩnh Anh mặt đổi sắc: “Cho nên bản quan mới hỏi, ngươi là ai.”
Tô Biện khựng một chút, hai giây mới đáp: “Hạ quan chẳng là Trang Đỗ Tín, Huyện lệnh Ninh Hương Hoàng thượng đề bạt đó , còn thể là ai nữa.”
Long Tĩnh Anh ngắn gọn: “Ngươi .”
Căn phòng rơi tĩnh lặng, hai ai gì, chỉ lặng lẽ .
Mỗi đều mang theo những toan tính riêng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tô Biện hiểu Long Tĩnh Anh đang ám chỉ điều gì.
bảo y thừa nhận rằng gương mặt trong bức họa đó chính là , thì quả thực quá đỗi hoang đường và tưởng.
Đây là thế giới ngòi bút của Tô Nhân, nếu cô em gái y thiết lập nhân vật chính Trang Đỗ Tín tính cách giống hệt y, thì làm y thể xuyên thế giới ?
Giờ Long Tĩnh Anh bảo bức họa đó liên quan đến y, làm y thể tin ?
Hơn nữa, dù phận thực sự của y... thì ?
Hắn thể đưa y trở về thế giới ban đầu ?
Nghĩ đoạn, Tô Biện tiếp tục giả ngốc: “Vậy nếu hạ quan Trang Đỗ Tín... thì hạ quan là ai?”
Long Tĩnh Anh ném ngược câu hỏi cho y, trầm giọng : “Trang đại nhân chắc hẳn rõ hơn ai hết chứ.”
Tô Biện chút do dự: “Hạ quan thực sự rõ, mong Thiên tuế đại nhân chỉ giáo cho.”
Long Tĩnh Anh thấy Tô Biện quyết tâm giả ngốc đến cùng, bèn phí lời nữa. Hắn cầm bút lông lên, xuống hai chữ cuốn sổ.
Nét mực đen nhánh, bay bổng thoát tục, vô cùng nổi bật. Khi thấy hai chữ đó, Tô Biện lập tức c.h.ế.t lặng.
Y rơi trầm mặc.
Long Tĩnh Anh thong thả : “Hai chữ , Trang đại nhân chắc hẳn rõ ý nghĩa của chúng chứ.”
Tô Biện câm nín, đáp thế nào.
Y đương nhiên rõ, ai rõ hơn y.
Hai chữ cuốn sổ chính là tên của y.
—— Tô Biện.
tại Long Tĩnh Anh tên của y?
Chẳng lẽ bức họa đó thực sự liên quan đến y ?
Rốt cuộc Tô Nhân những gì, tại Long Tĩnh Anh y?
Trong đầu Tô Biện lập tức hiện lên vô suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/luon-co-nguoi-cho-rang-ta-la-doan-tu/chuong-137-nguoi-la-ai.html.]
Vô vàn câu hỏi lướt qua tâm trí y.
Cuối cùng, chỉ còn một câu hỏi duy nhất.
Nếu y trở về...
Liệu thực sự liên quan đến bức họa đó, liên quan đến Long Tĩnh Anh ?
Tô Biện há miệng định hỏi điều gì đó, nhưng lời đến cửa miệng nuốt ngược trong.
Khoan .
Tại Long Tĩnh Anh khao khát phận của y đến thế?
Hắn truy hỏi phận của y, rốt cuộc là quan hệ gì với y?
Tô Biện im lặng hai giây đáp: “... Hạ quan .”
Long Tĩnh Anh chằm chằm Tô Biện một lát, trong lòng sớm câu trả lời.
Hắn nhàn nhạt đáp: “Vậy .”
Dứt lời, hỏi thêm nữa.
Long Tĩnh Anh lặng lẽ Tô Biện đang cố gắng giữ bình tĩnh, tiến lên nửa bước, giơ tay , lẳng lặng vuốt phẳng nếp nhăn vạt áo của y.
Động tác của nhẹ nhàng và tự nhiên, cứ như thể làm việc hàng nghìn .
Khoảng cách giữa hai gần trong gang tấc, Tô Biện ngước mắt lên thấy gương mặt khuynh quốc khuynh thành, đến mức thực của Long Tĩnh Anh.
Tô Biện nhớ rõ, Long Tĩnh Anh vốn cực kỳ ghét tiếp xúc với khác. Y luôn ghi nhớ điều đó trong lòng.
Tô Biện ngẩn ngơ, đầu óc rối bời.
Long Tĩnh Anh quả thực thích tiếp xúc với khác, nhưng... ngoại trừ một duy nhất.
Chính xác hơn, là ngoại trừ trong bức họa .
Long Tĩnh Anh vuốt phẳng cổ áo cho Tô Biện xong, thần sắc bình thản xoay rời . Để Tô Biện ngẩn ngơ tại chỗ, suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Người trong họa... Không, rốt cuộc y và Long Tĩnh Anh quan hệ gì?
*
Trong đại lao, Huyền Ước đang chán đến phát điên.
Chán đến mức chỉ sang phòng giam bên cạnh để hành hạ đám sơn tặc cho khuây khỏa.
Có lẽ đám sơn tặc cảm nhận sát khí Huyền Ước, nên bọn chúng đều co rúm , cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của hết mức thể, sợ chú ý tới.
Về phần Tần Diệp, sắc mặt gã xám xịt, tuyệt vọng.
Đây là thứ hai Huyền Ước tống ngục.
Lần đầu là ở Thái Khanh Viện, thứ hai là ở cái nơi quỷ quái .
Nghĩ kỹ , cả hai dường như đều liên quan đến phu nhân của .
Nghĩ đến đây, Huyền Ước thấy bất đắc dĩ, thấy ngọt ngào.
Hắn chán quá chịu nổi, bèn dậy, dùng một tay nhẹ nhàng bẻ gãy xiềng xích cửa lao, định tìm phu nhân nhà để “tâm sự”.
bước khỏi cửa, bỗng khựng .
Nếu y thấy ngoan ngoãn ở trong ngục mà chạy ngoài tìm y... chắc chắn y sẽ nổi giận cho xem.
Huyền Ước thở dài thườn thượt, đành ngoan ngoãn trở phòng giam tiếp.
Chao ôi... bao giờ phu nhân mới hết giận đây...
Lòng Huyền Ước đầy phiền muộn.
Chẳng chỉ là nhịn mà hôn vài cái thôi , để y hôn là chứ gì. Huyền Ước thực sự thể hiểu nổi.
Hắn đang mải phiền muộn thì Thạch Văn nhốt ở phòng giam bên cạnh thấy , mắt gã sáng lên, vội vàng : “Quốc Úy đại nhân, ngài thể giúp tiểu nhân mở cửa lao ? Sau khi ngoài, tiểu nhân chắc chắn sẽ báo đáp ngài hậu hĩnh!”
Huyền Ước thấy tiếng, liếc Thạch Văn một cái.
Thạch Văn bám chặt cửa lao, nịnh nọt.
Huyền Ước nhếch môi, khẽ mỉm .
Tìm trò vui đây.
Sống lưng Thạch Văn bỗng lạnh toát, hiểu gã đột nhiên một dự cảm chẳng lành.
Gã gượng: “Quốc... Quốc Úy đại nhân?”
Huyền Ước đáp, khóe môi càng nhếch cao hơn.
*
Mất hơn nửa ngày, Tô Biện mới rốt cuộc định thần .
Y mang theo tâm trạng phức tạp xong bản cáo trạng, đó mới bước khỏi thư phòng.
Vừa khỏi cửa, y thấy bóng dáng thon dài đĩnh bạt của Long Tĩnh Anh đập mắt.
Hắn vẫn luôn ngoài cửa hề rời .
Nghe thấy tiếng động phía , Long Tĩnh Anh Tô Biện, nhàn nhạt hỏi: “... Viết xong ?”
Tô Biện im lặng hai giây mới đáp “”.
Nếu là đây, Long Tĩnh Anh căn bản sẽ bao giờ hỏi han như .
Hay đúng hơn là sẽ chẳng thèm liếc Tô Biện lấy một cái.
Trở sân viện Thạch phủ, Tô Biện lệnh cho nha dịch đem bộ hồ sơ trong phòng của Chủ bộ , khóa rương, đợi đến ngày áp giải Thạch Văn về kinh hỏi trảm thì mang theo cùng với Thái Khanh Viện.
Đám nha dịch ngoan ngoãn , dám cãi lời.
Để đề phòng nha dịch lén lút tiêu hủy hồ sơ, Tô Biện cũng theo giám sát.
Về phần Long Tĩnh Anh, với tư cách là hộ vệ bên cạnh, đương nhiên theo Tô Biện rời nửa bước.
Thạch Văn và Tần Diệp cấu kết nhiều năm, hồ sơ đương nhiên chất cao như núi. Đám nha dịch bê hồ sơ ngang qua Tô Biện, lẽ do chân vững, một tên vô ý ngã nhào về phía y.
Chân mày Tô Biện khẽ giật, định lùi né tránh, nhưng Long Tĩnh Anh còn nhanh hơn, ngay khoảnh khắc tên nha dịch sắp ngã, giơ tay đỡ lấy chồng hồ sơ trong lòng .
Tô Biện đôi bàn tay trắng nõn thon dài , ánh mắt bỗng trở nên phức tạp vô cùng.
Tên nha dịch lúc mới vững, mồ hôi đầm đìa vội vàng nhận với Long Tĩnh Anh và Tô Biện: “Tiểu nhân cố ý, mong hai vị đại nhân đại xá, đừng để bụng ạ ——”
Hai họ mặt vô biểu tình đó, chẳng làm gì cả, nhưng khí thế tỏa cũng đủ khiến tên nha dịch sợ đến mức suýt cả quần.
Giọng Tô Biện lạnh nhạt: “Chuyện nhỏ thôi, làm việc tiếp .”
Tên nha dịch như từ cõi c.h.ế.t trở về, thở phào nhẹ nhõm, lui xuống.
Sau khi , Tô Biện im lặng hai giây mới : “... Đa tạ Thiên tuế đại nhân tay giúp đỡ.”
Long Tĩnh Anh “ừ” một tiếng, thần sắc vẫn đạm mạc như cũ.
Tô Biện trầm mặc, ánh mắt đầy vẻ phức tạp khó hiểu.
Y nhớ rõ... Long Tĩnh Anh vốn cực kỳ ghét chạm những thứ mà khác từng chạm qua.
TBC