Luôn Có Người Cho Rằng Ta Là Đoạn Tụ - Chương 136: Lục Soát Thạch Phủ

Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:47:49
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám nha dịch áp giải bọn sơn tặc đại lao. Trên đường qua phố xá huyện Hoài An, dân chúng đều chỉ trỏ Tần Diệp và đồng bọn, ai nấy đều hả hê, vui mừng khôn xiết.

“Đám tai họa cuối cùng cũng bắt .”

“Bọn chúng bắt, Thạch Văn chắc cũng sắp tới nhỉ?”

“Con lợn Thạch Văn đó cuối cùng cũng sa lưới, ha ha, ông trời mắt!”

“Cảm tạ Thanh thiên đại nhân! Cảm tạ Thanh thiên đại nhân vì dân trừ hại ——”

Trên đường phố, thậm chí kích động quỳ xuống dập đầu Tô Biện.

Tần Diệp và Thạch Văn cấu kết với bao nhiêu năm qua, bá tánh Hoài An thể . Chỉ là vì hai kẻ một tay che trời ở đây, ngay cả Tuần phủ đến cũng Thạch Văn mua chuộc, nên dù báo quan cũng chẳng kêu ai.

Hơn nữa, e là kịp báo quan Thạch Văn thủ tiêu .

Vì thế, để giữ mạng, ai dám hé môi.

Đi qua phố xá, đoàn tiến thẳng nha môn Thạch phủ.

Nha dịch tống bọn sơn tặc đại lao, còn Tô Biện thì bước Thạch phủ, chuẩn lục soát.

Hạ nhân trong phủ thấy Tô Biện thì vô cùng kinh ngạc.

Hắn... ... chẳng là hạ nhân ?

Tô Biện liếc đám hạ nhân một cái, mặt chút biểu cảm.

Y lệnh: “Tất cả những thứ giá trị hoặc vẻ khả nghi, đều lục soát cho bản quan.”

Đám nha dịch dám cãi lời, lập tức bắt đầu lục soát phủ.

Trong khi bọn họ làm việc, Tô Biện dạo một vòng quanh thư phòng của Thạch Văn.

Y lấy những cục giấy vo tròn tìm đó, đem nét chữ giấy so với nét chữ bàn trong thư phòng.

Quả nhiên, đúng là nét chữ của Thạch Văn.

Tô Biện hề ngạc nhiên, y thu đống giấy, tiếp tục quan sát xung quanh thư phòng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thạch Văn cực kỳ cẩn thận, Tô Biện tìm khắp thư phòng mà thấy bất kỳ bằng chứng nào chứng minh gã cấu kết với Tần Diệp.

Không chỉ Tô Biện, đám nha dịch cũng chẳng tìm gì.

Thạch Văn giấu những món đồ giá trị ở , đám nha dịch gần như lật tung cả Thạch phủ lên mà vẫn bặt vô âm tín.

Không tìm thấy gì, đám nha dịch mặt Tô Biện, gương mặt lạnh lùng của y mà run bần bật.

Bọn họ sợ hãi : “Đại nhân, tiểu nhân lật tung cả Thạch phủ mà vẫn thấy gì ạ...”

Tô Biện đám nha dịch một cái, lời nào.

Đó chỉ là một cái liếc mắt bình thường như khi, mang hàm ý gì khác.

trong mắt đám nha dịch, cái liếc mắt đó mang ý nghĩa khác.

Vừa Tô Biện còn dám tống giam cả Huyền Ước, đủ thấy phận của y hề tầm thường. Đám nha dịch sợ hãi vô cùng, lo rằng chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Lúc thấy Tô Biện gì, bọn họ sợ y nghĩ rằng tư tâm, bao che cho Thạch Văn, bèn vội vàng thanh minh: “Đại nhân... , Thạch Văn ngày thường gần như bao giờ chuyện với tiểu nhân, chỉ khi nào cần thẩm án mới gọi bọn tiểu nhân tới. Cho nên gã giấu đồ ở , tiểu nhân thực sự ạ ——”

Dứt lời, dường như nghĩ điều gì đó.

Một tên nha dịch giơ tay, nhanh chóng chỉ về phía một tên hạ nhân cách đó xa, : “Kẻ đó là tâm phúc bên cạnh Thạch Văn, chắc chắn gã giấu đồ ở !”

Tô Biện ngước mắt tên hạ nhân .

Hắn sắc mặt trắng bệch, hoảng hốt vô cùng, thấy lời đó liền xoay định chạy trốn. chạy hai bước nha dịch tóm gọn.

Tô Biện tiến lên, mặt tên hạ nhân. Y kịp mở miệng, định c.ắ.n lưỡi tự sát.

Tô Biện nhận ý định của , nhíu mày định ngăn cản, nhưng Long Tĩnh Anh lưng y dường như tiên liệu chuyện, ngay khoảnh khắc y định lên tiếng, khẽ búng ngón tay, trong chớp mắt cách điểm trúng huyệt đạo của tên hạ nhân.

Lập tức, sững , thể cử động.

Tên hạ nhân cứng đờ , Tô Biện ngẩn , nhất thời kịp phản ứng.

Đám nha dịch đang giữ cũng hiểu chuyện gì đang xảy , vô cùng ngơ ngác. Sao tự nhiên im như phỗng thế ?

Tô Biện ngẩn một lát, hai giây liền nhanh chóng hiểu .

Y đầu : “... Đa tạ Thiên tuế đại nhân.”

Long Tĩnh Anh đáp, mặt vô biểu tình. Cứ như thể từng làm gì cả.

Tô Biện quen với việc , nên cũng đợi đáp tên hạ nhân.

Long Tĩnh Anh điểm huyệt khiến thể cử động, nhưng điểm á huyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/luon-co-nguoi-cho-rang-ta-la-doan-tu/chuong-136-luc-soat-thach-phu.html.]

Tên hạ nhân cứng cổ : “Tiểu nhân cái gì cũng , đại nhân đừng phí công vô ích.”

Tô Biện nhướng mày, trực tiếp gọi: “Nhan Như Ngọc.”

Nhan Như Ngọc đang chờ lệnh lập tức hớn hở tiến lên: “Có!”

Tô Biện hỏi: “Ngươi kiến nghị gì ?”

Huyền Ước ở đây, kẻ giỏi hành hạ khác thứ hai chính là Nhan Như Ngọc.

Nhan Như Ngọc tinh tế đ.á.n.h giá tên hạ nhân mặt một lượt.

Tiếp đó, nàng vẻ mặt hưng phấn : “Đại nhân, nếu trả lời, cứ chặt đứt một ngón tay của . Lần thứ hai , chặt thêm một ngón nữa. Chặt hết ngón tay mà vẫn khai thì rắc muối và bột ớt vết thương. Nếu vẫn cứng đầu, thì đem những ngón tay ngón chân chặt đó nấu thành món ăn, ép ăn từng miếng một. Đại nhân thấy thế nào?”

Tô Biện im lặng gương mặt hưng phấn của Nhan Như Ngọc một hồi, lặng lẽ dời tầm mắt chỗ khác.

Y cứ ngỡ thế giới chỉ Huyền Ước là biến thái...

Nhan Như Ngọc dứt lời, chỉ tên hạ nhân mà ngay cả đám nha dịch đang giữ cũng suýt chút nữa thì sợ đến phát khiếp.

Bọn họ lặng lẽ lùi vài bước, giữ cách với Nhan Như Ngọc.

Quá... quá đáng sợ ...

Chỉ thấy tên hạ nhân mặt sợ đến mức cả quần, đợi Tô Biện mở miệng vội vàng kêu lên: “Tiểu nhân ! Tiểu nhân khai hết!”

Nhan Như Ngọc thấy nhận tội thì tiếc nuối thở dài một tiếng.

Vốn dĩ nàng còn xem thử nấu thịt trông như thế nào...

Tên hạ nhân lắp bắp : “Đồ... đồ đạc đều giấu gầm giường của tiểu nhân... lật ván giường lên sẽ thấy một cái hầm ngầm, đồ đạc đều để trong đó. Chìa khóa hầm giấu trong gối đầu ở phòng của đại nhân.”

Hắn dứt lời, Tô Biện liền nhướng mày.

Thế mà giấu đồ gầm giường của hạ nhân cận, quả thực là vô cùng cẩn thận.

Sau khi khai xong, nha dịch lập tức theo chỉ dẫn tìm thấy chìa khóa trong gối của Thạch Văn, phòng tên hạ nhân, lật ván giường lên và tìm thấy cái hầm ngầm đó.

Tô Biện trong phòng, đám nha dịch thở hổn hển, cố sức khiêng bảy cái rương lớn từ hầm lên.

Y đưa tay mở từng cái rương , khi thấy tranh chữ và giấy mực bên trong, y khẽ nhướng mày.

—— Bằng chứng đủ.

Trên những bức tranh chữ đều đề tên của những khác , nhưng điểm chung duy nhất là họ đều từng là những tiền thế ở Hoài An. Và tất cả đều lâm cảnh cửa nát nhà tan, táng gia bại sản.

Những bức họa thể đem bán, càng thể tặng cho ai, cách xử lý an nhất là tiêu hủy.

lẽ vì Thạch Văn tiếc rẻ những bức tranh quý giá nên mới giữ .

Giờ bằng chứng trong tay, vụ án thể kết thúc .

Tô Biện lệnh: “Thu dọn tất cả những thứ .”

Đám nha dịch ngoan ngoãn .

Tô Biện liếc bọn họ một cái, nhàn nhạt : “Nếu để bản quan phát hiện thiếu mất món nào, cái đầu của các ngươi cũng cần giữ nữa .”

Đám nha dịch run rẩy, lập tức cuống quýt .

Dứt lời, Tô Biện xoay về phía thư phòng của Thạch Văn.

Vụ án kết thúc, y cần bản cáo trạng ghi tội trạng của Thạch Văn và lời khai của Tần Diệp để trình lên Hoàng thượng.

Tô Biện tìm một cuốn sổ trong thư phòng, cầm bút lông lên, chấm mực, chuẩn .

Có lẽ do thói quen chữ giản thể ở thế kỷ 21, Tô Biện hạ bút gần nửa câu mới nhận đang dùng phông chữ thuộc về thế giới .

Y nhíu mày, ném cuốn sổ đó sang một bên, định đổi cuốn khác để từ đầu.

Tô Biện mở cuốn sổ mới , kịp đặt bút thì bàn tay đột ngột ai đó nắm chặt lấy.

Một đôi tay với những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng đang nắm chặt lấy tay y, những mạch m.á.u xanh nhạt da hiện rõ mồn một.

Tô Biện hầu hạ chủ nhân của đôi tay mấy ngày, nên y nhận ngay.

Y ngẩn , chút kinh ngạc ngẩng đầu: “... Thiên tuế đại nhân?”

Long Tĩnh Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Biện, kẻ vốn luôn bình tĩnh đạm nhiên như thế mà lúc hiếm khi lộ vẻ d.a.o động.

Hắn sa sầm mặt, giọng lạnh lùng: “Ngươi, rốt cuộc là ai?”

Tô Biện chậm rãi thẳng , biểu cảm cũng dần trở nên nghiêm nghị và lạnh lẽo.

Y bình tĩnh đáp: “Bản quan hiểu ý của Thiên tuế đại nhân.”

TBC

Loading...