Luôn Có Người Cho Rằng Ta Là Đoạn Tụ - Chương 132: Hạ Thuốc

Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:47:44
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Biện nghiêng mặt sắc trời ngoài cửa sổ.

Y lên tiếng: “Giờ lành cũng sắp đến , thôi.”

Dứt lời, y quên dặn thêm một câu: “Chú ý đừng để ai phát hiện.”

Nhan Như Ngọc ôm bọc t.h.u.ố.c trong ngực, hớn hở đầy phấn khích đáp: “Rõ!”

Trước khi làm nha ở Trang phủ, Nhan Như Ngọc lăn lộn giang hồ nhiều năm. Mỗi ngày nàng đều dùng nhan sắc và những lời đường mật để dụ dỗ, lừa gạt kẻ khác.

Nhiều năm qua quan phủ bắt , đương nhiên là nhờ nàng cực kỳ lanh lợi.

Nhan Như Ngọc cải trang, lén lút lẻn đến nhà bếp. Nàng thản nhiên bưng khay thức ăn lên, giả vờ như trại chủ sai đến lấy cơm, thần sắc tự nhiên bước ngoài.

Đi nửa đường, nàng tìm một góc khuất , nhanh tay rắc m.ô.n.g hãn d.ư.ợ.c các đĩa thức ăn. Còn xuân d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c xổ thì nàng đổ hết bình rượu mà ai cũng sẽ uống.

Nhan Như Ngọc khuấy nhẹ một chút, cho đến khi còn thấy dấu vết của t.h.u.ố.c nữa mới từ trong góc bước .

Cách đó xa, tên sơn tặc gọi lớn: “Còn lề mề cái gì ở đó thế! Trại chủ đói đến dán cả bụng lưng đây !”

Nhan Như Ngọc bóp giọng đáp “đến ngay đây”, bưng khay thức ăn chạy nhanh tới.

Sau khi dâng thức ăn xong, nàng lặng lẽ lui xuống.

Tất nhiên, một ai nhận điều bất thường.

Nửa canh giờ , Tô Biện thong thả dậy, đẩy cửa bước khỏi phòng.

Y thong dong bước thiện đường, lạnh lùng đám sơn tặc và Tần Diệp đang gục la liệt, mặt vô biểu tình đưa tay đẩy đẩy thử.

Thấy ai tỉnh , Tô Biện ngắn gọn lệnh: “Lấy dây thừng, trói hết .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nhan Như Ngọc chuẩn sẵn sàng thứ, Tô Biện dứt lời, nàng như dâng báu vật mà móc một cuộn dây thừng lớn từ lưng.

Hắc hắc, nàng chờ đợi giây phút lâu lắm ——

Nhan Như Ngọc tay chân lanh lẹ trói nghiến tất cả đám sơn tặc trong phòng ăn , trói chặt đến mức thể nhúc nhích.

Chỉ là... cách trói đó trông chút... kỳ quái.

Tô Biện nhíu mày Nhan Như Ngọc luồn dây thừng qua giữa hai chân tên sơn tặc, trói thành hình tam giác ngược, đó quấn từng vòng quanh ngực, cuối cùng dứt khoát nhét một vật hình tròn miệng .

Tô Biện nhíu mày, biểu cảm vô cùng khó hiểu.

Thông thường trói chỉ cần trói tay chân là đủ, tại trói cả hạ bộ?

Nhan Như Ngọc thoáng thấy đại nhân nhà nhíu mày, vẻ mặt quái dị, bèn dùng giọng điệu của kẻ từng trải : “Đại nhân, trói kiểu thì dù bọn chúng sức mạnh đến cũng tài nào thoát .”

Tô Biện bừng tỉnh, hiểu.

Y đáp: “Vậy .” Thế là hỏi thêm nữa.

Nhan Như Ngọc tiếp tục trói từng tên một.

Nàng cũng dối, những kẻ đây nàng trói quả thực một ai thoát .

—— Tuy rằng là trói giường.

Trói xong, Nhan Như Ngọc phủi tay : “Đại nhân, xong ạ!”

Tô Biện quét mắt quanh phòng ăn một lượt, xác định tất cả trói chặt, mới hỏi: “Dẫn bản quan đến chỗ cái rương đó.”

Nhan Như Ngọc vui vẻ .

Tô Biện theo Nhan Như Ngọc phòng Tần Diệp. Nàng rạp xuống, chui gầm giường, cố sức đẩy một cái rương gỗ lớn nặng nề ngoài.

Đẩy cái rương , Nhan Như Ngọc phủi bụi , thở dốc : “Chính là cái rương , cái khóa phía nô tỳ loay hoay mãi mở ... Chìa khóa nô tỳ cũng lén tìm khắp nơi mà thấy. Không tên trại chủ giấu ở nữa.”

Tô Biện rũ mắt, mặt vô biểu tình cái khóa sắt rương gỗ.

Xem xong, y : “Đến nhà bếp tìm một cây rìu qua đây.”

Nhan Như Ngọc ngẩn , lập tức hiểu ý: “Sao nô tỳ nghĩ nhỉ!”

Dứt lời, nàng hăng hái chạy biến đến nhà bếp tìm rìu.

Rất nhanh, Nhan Như Ngọc .

Lần đợi Tô Biện mở miệng, nàng vung rìu, bổ mạnh cái rương gỗ.

Chẳng mấy chốc, tay Nhan Như Ngọc, cái rương gỗ vỡ vụn thành mấy mảnh củi mục.

Ngay đó, những thứ bên trong rương rốt cuộc cũng lộ diện.

Tô Biện vật phẩm trong rương, khẽ nhíu mày.

... Bên trong bằng chứng cấu kết với Thạch Văn mà y tìm.

Ngược , Nhan Như Ngọc bên cạnh thấy đống vàng bạc châu báu mặt đất thì kìm kích động, lập tức lao tới.

Nàng đống ngọc bội và vàng thỏi, vẻ mặt đầy mong đợi Tô Biện, nhỏ giọng hỏi: “Đại nhân, nô tỳ thể lấy một món ...?”

Tô Biện nàng một cái, gì.

Biểu cảm vẫn như cũ, lạnh lùng và vô tình.

Nhan Như Ngọc chớp mắt, mưu toan dùng tình cảm để lay động đại nhân nhà . Thế nhưng, cái lạnh nhạt của Tô Biện, nàng càng lúc càng thu nhỏ .

Nàng đương nhiên hiểu những thứ tịch thu, nộp lên triều đình...

Cuối cùng, Nhan Như Ngọc ủy khuất nhỏ giọng: “Nô tỳ ạ...”

Ai ngờ, giây tiếp theo, chỉ Tô Biện buông một câu: “Chỉ lấy một món.”

Mắt Nhan Như Ngọc sáng rực lên, vui vẻ .

—— Đại nhân là nhất!

Nàng xổm xuống, bắt đầu phân vân nên chọn món bảo bối giá trị nào. Cái , cái đây... Chao ôi, thật là khó chọn quá .

Về phần Tô Biện, y bắt đầu quanh phòng Tần Diệp để tìm kiếm.

Y tin chắc rằng trong trại thể nào bằng chứng cấu kết giữa hai bên.

Trừ phi mỗi Tần Diệp Thạch Văn hành động, bọn chúng đều trực tiếp gặp mặt .

sơn trại cách huyện một quãng đường, nếu nào cũng gặp mặt trực tiếp, một hai năm thì còn , chứ kéo dài hơn năm năm, Tô Biện tin Tần Diệp đủ kiên nhẫn như thế.

Tuy nhiên, nếu đối tượng là Liễu Nhược Đại, y lẽ sẽ tin.

Bởi vì Tần Diệp vì thấy mặt tên tiểu bạch kiểm quyến rũ trái tim Liễu Nhược Đại là y đây, mà dám phớt lờ cả yêu cầu của Thạch Văn.

Hơn nữa Tô Biện cũng từng đám sơn tặc trong trại khinh thường Thạch Văn thế nào, rõ ràng bọn chúng coi gã là nhà.

Cho nên việc thường xuyên gặp mặt trực tiếp càng khả thi.

Tô Biện tìm kiếm một hồi trong phòng.

Phòng của Tần Diệp cũng giống như đám sơn tặc thô kệch , vô cùng lộn xộn.

Y cẩn thận tìm tìm , cuối cùng mới tìm thấy mấy cục giấy vo tròn vứt tùy tiện đất trong một góc khuất.

Tô Biện mở giấy .

Trên giấy chỉ vài chữ.

Một canh giờ, và một cái tên trông giống như địa điểm. Ngoài còn gì khác.

Nội dung các tờ giấy đều tương tự như .

Chỉ là canh giờ và địa điểm mỗi đều khác .

Tô Biện ngưng thần nét chữ giấy, ánh mắt nheo .

Tiếp đó, y xoay , định tìm xem trong phòng còn vật gì chữ .

Thế nhưng Tần Diệp dường như thích sách, cũng chẳng ham lách, đừng là sách, ngay cả giấy mực cũng trong phòng.

Rõ ràng, nét chữ của Tần Diệp.

nếu của gã, tại ở trong phòng gã?

Tô Biện nét chữ giấy, nhàn nhạt : “Thu dọn đồ đạc , phòng ăn đ.á.n.h thức lũ dậy.”

Nhan Như Ngọc hớn hở giấu một cây trâm ngọc ngực, vui vẻ .

Hai phòng ăn.

Tô Biện thong thả xuống, Nhan Như Ngọc lượt tát tỉnh từng tên một.

Tô Biện cảm thấy làm quá chậm, bèn dùng ánh mắt hiệu cho Nhan Như Ngọc lưng nàng, : “Trên bàn nước kìa.”

Trực tiếp dùng nước tạt cho tỉnh, nhanh đỡ tốn sức.

Ai ngờ, Nhan Như Ngọc lắc đầu, vẻ mặt ngây thơ Tô Biện : “Đại nhân thấy tát tai thú vị hơn nhiều ?”

Tô Biện những dấu tay đỏ chót mặt đám sơn tặc, im lặng gì.

Sau đó, y trầm mặc Nhan Như Ngọc vui vẻ hành hạ đám sơn tặc mặt.

Nhan Như Ngọc tháo “khẩu tắc” trong miệng một tên , lập tức “bạch bạch bạch” tát liên tiếp mười cái, đối phương mơ màng mở mắt, chậm rãi tỉnh .

Nhan Như Ngọc dừng tay, hỏi: “Tỉnh ?”

Tên sơn tặc nửa tỉnh nửa mê “ừ” một tiếng, rõ.

Thế là Nhan Như Ngọc tiếp tục tát, cho đến khi tỉnh táo mới thôi.

Tên sơn tặc thứ hai tiếng tát vang dội làm cho giật tỉnh giấc, khi Nhan Như Ngọc tới, tỉnh táo phần nào. Sau khi tháo khẩu tắc và ăn thêm hai cái tát, liền tỉnh hẳn.

Tên đó vội kêu lên: “Tôi tỉnh , tỉnh , cô nương đừng đ.á.n.h nữa ——”

Nhan Như Ngọc dừng tay, giơ một ngón tay lên hỏi: “Đây là cái gì?”

Tên sơn tặc ngón tay nàng, chút do dự đáp: “Một!”

Ai ngờ, Nhan Như Ngọc lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc : “Không, đây là ngón tay.”

Thế là nàng tiếp tục tát.

Tên sơn tặc cao lớn định giãy giụa, nhưng dây thừng trói quá chặt, dù cố thế nào cũng làm dây thừng nhúc nhích phân nào, chỉ , dây thừng còn thắt chặt hơn.

Giãy giụa hồi lâu kết quả, cuối cùng đành chán nản bỏ cuộc.

Đến tên thứ ba, tỉnh táo. Ngay khi Nhan Như Ngọc tháo khẩu tắc , nàng kịp mở miệng, vội vàng : “Tôi tỉnh , tỉnh !”

Nhan Như Ngọc cũng giơ một ngón tay lên mặt hỏi: “Đây là cái gì?”

Tên sơn tặc thấy cuộc đối thoại giữa nàng và tên thứ hai, trong lòng đáp án, bèn tự tin đáp: “Đây là ngón tay!”

Thế nhưng, Nhan Như Ngọc lắc đầu, thở dài một tiếng, dùng giọng điệu như thể hận sắt thành thép : “Không, đây là một.”

Nói xong, tiếp tục tát.

Nhan Như Ngọc rõ ràng năng khiếu trong việc hành hạ khác, nàng khiến đám sơn tặc đau khổ khôn cùng, khổ thốt nên lời. Cảnh tượng vô cùng thê thảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/luon-co-nguoi-cho-rang-ta-la-doan-tu/chuong-132-ha-thuoc.html.]

Nếu Tô Biện lòng đồng cảm, lương thiện một chút, lẽ y sớm ngăn nàng .

đáng tiếc là y .

Sau đó, bất kể đám sơn tặc trả lời thế nào, Nhan Như Ngọc đều thể tìm đáp án để phủ nhận. Đến cuối cùng, bọn chúng dứt khoát từ bỏ ý định giãy giụa, nhắm mắt im cho nàng tát thỏa thích.

Mãi đến khi tất cả sơn tặc trong phòng ăn đều tát cho tỉnh hẳn, Nhan Như Ngọc mới luyến tiếc dừng tay.

Nàng dừng , xoay , bước chân nhẹ nhàng trở bên cạnh Tô Biện, hớn hở : “Đại nhân, tỉnh hết ạ!”

Dưới đất, đám sơn tặc với gương mặt đầy dấu tay đỏ chót giận mà dám gì.

Tô Biện nhàn nhạt “ừ” một tiếng, tiếp: “Đi tìm giấy mực qua đây.”

Nhan Như Ngọc ngẩn , tuy hiểu lý do nhưng vẫn ngoan ngoãn khỏi phòng ăn tìm giấy mực.

...

Mất một lúc lâu , Nhan Như Ngọc mới phòng ăn.

Nàng cúi đầu, chút ủ rũ đến mặt Tô Biện, uể oải : “Nô tỳ tìm khắp nơi thấy giấy mực cả...”

Giọng Tô Biện lạnh nhạt: “Vậy .”

Nhan Như Ngọc ngẫm nghĩ : “Hay là để nô tỳ xuống huyện mua về nhé?”

Tô Biện từ chối: “Không cần, thế là đủ .”

Nếu trong sơn trại giấy mực, thể khẳng định nét chữ giấy do trong trại .

Nhan Như Ngọc thắc mắc: “Hả? Cái gì cơ?”

Tiếp đó, ánh mắt Tô Biện dừng Tần Diệp đang trói một bên, y dậy tới, xổm xuống, mở mấy tờ giấy ghi canh giờ và địa điểm đặt mặt gã.

Tô Biện nhiều, trực tiếp thẳng vấn đề: “Đây chính là nét chữ của Thạch Văn.”

Không câu hỏi, mà là một lời khẳng định.

Ánh mắt Tần Diệp âm u chằm chằm Tô Biện và Nhan Như Ngọc lưng y, nhớ hai chữ “đại nhân” và “nô tỳ” từ miệng Nhan Như Ngọc lúc nãy, gã nhịn hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?!”

Tô Biện đáp.

Y mặt vô biểu tình, đối lập với vẻ mặt dữ tợn của Tần Diệp đang đất.

Tần Diệp chằm chằm Tô Biện, bỗng nhiên nghĩ điều gì đó.

Gã kinh hãi : “Chẳng lẽ, tên tiểu bạch kiểm ngươi mới là vị đại nhân thực sự, còn kẻ ở Thạch phủ chỉ là giả mạo?!”

Nhan Như Ngọc thấy lời liền phì .

Nếu cho gã kẻ đang ở Thạch phủ hiện giờ chính là đương kim Thừa tướng... chắc gã sợ đến c.h.ế.t mất?

Tô Biện phí lời với Tần Diệp, nên cũng chẳng buồn để ý.

Y hỏi nữa: “Nội dung giấy ý nghĩa gì? Còn nữa, vụ án diệt môn ở Mục phủ tám năm do các ngươi làm ? Và bạc trong Thạch phủ từ ?”

Tần Diệp hừ lạnh, mặt chỗ khác: “Ngươi đừng mơ, sẽ .”

Tô Biện lặng lẽ quan sát Tần Diệp hai giây, chậm rãi dậy.

Y gọi: “Nhan Như Ngọc.”

Nhan Như Ngọc hớn hở tiến lên: “Có nô tỳ.”

Tô Biện hất cằm, lạnh lùng lệnh: “Cạy miệng .”

Nhan Như Ngọc nhẹ nhàng đáp: “Rõ ~”

Dứt lời, nàng tươi rói tiến lên, xổm xuống, dịu dàng : “Vị công t.ử , nô tỳ khuyên ngài nên sớm khai , kẻo lát nữa chịu khổ.”

Tần Diệp thậm chí chẳng buồn liếc Nhan Như Ngọc lấy một cái.

Nhan Như Ngọc cũng chẳng bận tâm, nàng bấm đốt ngón tay tính toán, đột nhiên thản nhiên : “Cũng sắp đến lúc đấy...”

Tần Diệp còn đang tự hỏi nàng định dùng chiêu trò gì, bỗng nhiên bụng gã bắt đầu kêu lục bục.

Không chỉ , cơ thể gã bắt đầu nóng ran, vật giữa hai chân cũng dần dần ngạnh lên.

Tần Diệp kinh hoàng ngẩng đầu Nhan Như Ngọc, hỏi: “Ngươi làm gì chúng ?!”

Nhan Như Ngọc xổm xuống chống cằm, thong thả gã, híp mắt đáp: “Ngươi đoán xem.”

Chẳng mấy chốc, trong phòng ăn vang lên những tiếng rên rỉ t.h.ả.m thiết nối tiếp .

“Mau cởi trói , lão t.ử ngoài ——”

“A a a, nhịn nữa !!!”

“Cứu... cứu mạng...”

“Sắp quần , thực sự sắp quần ...”

Đám sơn tặc điên cuồng lăn lộn mặt đất, nhưng hễ cọ phía thì phía ngoài, cọ phía thì phía đau nhức vì ngạnh.

Quả thực là băng hỏa lưỡng trọng thiên, khiến phát điên.

Dù là kẻ giỏi chịu đựng như Tần Diệp cũng mồ hôi đầm đìa, đau khổ khôn cùng.

Nhan Như Ngọc lên tiếng hỏi: “Công t.ử định ?”

Tần Diệp nghiến răng chịu đựng: “... Nằm mơ .”

Không ngờ Tần Diệp cứng đầu đến thế, Nhan Như Ngọc tỏ vẻ kinh ngạc, nàng ngẫm nghĩ, móc từ trong n.g.ự.c một quyển xuân cung đồ.

Nàng kiên nhẫn lật từng trang cho Tần Diệp xem.

Nhan Như Ngọc hỏi: “Thế thì ? Vẫn chịu ?”

Vật giữa hai chân Tần Diệp gần như sắp nổ tung, gân xanh trán gã nổi lên cuồn cuộn, thể thấy gã đang nhẫn nhịn đến mức nào.

Cuối cùng, gã dứt khoát nhắm nghiền mắt, mắt thấy tâm phiền.

Nếu gã dễ dàng khai như , sơn trại của gã thể tồn tại vững vàng ở Hoài An suốt bao nhiêu năm qua.

Trong mắt Nhan Như Ngọc, đàn ông luôn dùng nửa để suy nghĩ, vì cái thứ giữa hai chân mà bảo làm gì họ cũng nguyện ý. Thế nhưng ngờ Tần Diệp thà chịu đựng cơn ngạnh đó chứ nhất quyết mở miệng.

Nhan Như Ngọc tỏ vẻ kinh ngạc vô cùng.

Tần Diệp chịu khai, nhưng đám sơn tặc khác cứng cỏi như gã, từng tên một bắt đầu đầu hàng.

“Tôi khai, khai hết, chỉ cần cô cởi trói thôi...”

“Cô hỏi gì cũng , ngay cả chuyện năm mấy tuổi mất đầu cũng khai hết...”

“Cô nương... nữ hiệp... làm ơn cởi trói ...”

“Cầu xin cô! Lão t.ử dập đầu lạy cô! A... sắp nhịn nữa ...”

Nhan Như Ngọc nhướng mày hỏi: “Vậy nội dung giấy là ý gì?”

Đám sơn tặc trói đất im lặng hai giây đáp: “Không ...”

Mỗi đ.á.n.h cướp g.i.ế.c đều là do Tần Diệp lệnh. Ngoài , bọn chúng gì thêm.

Bọn chúng chỉ phụ trách g.i.ế.c và cướp của.

Nhan Như Ngọc xong liền chậc lưỡi khinh bỉ, dời tầm mắt chỗ khác.

Nàng cũng vội, bắt đầu nghĩ cách từ từ hành hạ Tần Diệp.

Thế nhưng Tần Diệp cứng đầu vô cùng, mãi đến tối cũng chịu hé môi một chữ.

Về phần đám sơn tặc khác, bọn chúng cũng còn xin tha nữa. Bởi vì... tất cả hết quần .

Nếu quần thì cũng đành buông xuôi luôn.

Nhan Như Ngọc hành hạ suốt một ngày mà Tần Diệp vẫn hé răng, trong lòng nàng cũng bắt đầu sốt ruột. Cuối cùng, nàng thực sự hết cách, rưng rưng nước mắt đến bên cạnh Tô Biện, uể oải : “Đại nhân, vẫn nhất quyết chịu ...”

Tô Biện “ừ” một tiếng, cũng thấy bất ngờ.

Nhan Như Ngọc ngẫm nghĩ, do dự : “Hay là... mời Thiên tuế đại nhân qua đây?”

Tô Biện nhắm mắt , day day huyệt Thái Dương đang đau nhức, nhàn nhạt : “Không cần, cứ để thêm hai ngày nữa xem .”

Nhan Như Ngọc “ồ” một tiếng, khóe mắt bỗng thấy điều gì đó, cơ thể nàng lập tức cứng đờ.

Đám sơn tặc khác thấy bóng tới, cơ thể cũng cứng ngắc, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.

“Huyền... Huyền...”

Chưa kịp hết câu, bọn chúng điểm trúng á huyệt.

Tô Biện thấy tiếng động, theo bản năng định mở mắt , nhưng đôi mắt y đột nhiên che .

Chỉ thấy tới ghé sát tai y nhẹ giọng thì thầm: “Đoán xem là ai nào.”

Tô Biện lạnh mặt, mặt vô biểu tình đáp: “Bản quan rảnh đùa giỡn với ngươi.”

Giọng tới vô cùng vô tội: “Đại nhân hiểu lầm , đến để giúp đại nhân một tay mà.”

Tô Biện nhíu mày.

... Giúp ?

Tiếp đó, về phía Nhan Như Ngọc đang một bên, lệnh: “Đi ngoài cửa lôi Liễu cô nương đây cho .”

Nhan Như Ngọc do dự liếc Huyền Ước đang che mắt đại nhân nhà , nhỏ giọng .

Phía bên , Tần Diệp đang đất bỗng trợn tròn mắt.

Nhược... Nhược Đại?!

Nhan Như Ngọc lôi Liễu Nhược Đại đang hôn mê phòng, kéo đến giữa phòng ăn mới buông tay.

Buông tay xong, Nhan Như Ngọc dám thêm lời nào, cũng dám hành động gì khác, ngoan ngoãn sang một bên.

Tần Diệp xoay đầu Liễu Nhược Đại đang đất rõ sống c.h.ế.t, gào lên: “Nhược Đại!”

Liễu Nhược Đại phản ứng.

Tần Diệp ngẩng đầu Huyền Ước, định gọi tên thì mở miệng Huyền Ước điểm trúng á huyệt.

Huyền Ước cúi xuống gã từ cao, dùng khẩu hình từng chữ một: “Nếu dám thốt hai chữ Huyền Ước, bản quan sẽ lấy mạng Liễu Nhược Đại.”

Cơ thể Tần Diệp run lên, sắc mặt trắng bệch.

Nhan Như Ngọc im lặng một bên, lặng lẽ cúi đầu.

Trong phút chốc, ai lên tiếng, gian yên tĩnh đến lạ thường.

Tô Biện Huyền Ước che mắt tuy thấy gì, nhưng y cảm nhận bầu khí quỷ dị trong phòng ăn.

Y nhíu mày hỏi: “Ngươi đang làm cái gì ?”

Huyền Ước say mê cúi đầu hôn lên cổ y, nhẹ nhàng bâng quơ đáp: “Không gì, chẳng qua là Tần trại chủ lát nữa sẽ thành thật chuyện với Trang đại nhân thôi.”

TBC

Loading...