Lời Nguyền Hôn - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-25 02:37:27
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn hồi nãy là xe lăn.

 

Vậy ...... cũng trong quần ......?

Vừa nghĩ tới bây giờ còn mang một m ô n g đầy c ứ t ôm chạy.

 

Chậc.

 

Khó chịu bao nhiêu.

 

Hẳn là dính.

 

Tôi gh/ét như thế nào cũng chút ngượng ngùng.

 

“Hứa Duyên, ...... m ô n g thoải mái thì...... Đừng chạy nữa.”

 

Hứa Duyên cụp mắt thản nhiên m ô n g một cái, bước chậm .

 

“Vậy chậm một chút.”

 

Hứa Duyên ở phòng y tế thả xuống.

 

Bác sĩ trường hỏi:

 

“Ngã chỗ nào?”

 

Hứa Duyên mở miệng :

 

“Cậu ngã ở m ô n g.”

 

Tôi cũng cảm nhận một chút, m ô n g đ/au.

 

Bác sĩ trường kéo khẩu trang đeo lên.

 

“Cởi quần cho xem thử.”

 

“Ò.”

 

Tôi tự cởi quần mà suy nghĩ gì nhiều.

 

Bác sĩ của trường là một trung niên khá già, x/ấu hổ.

 

mà.

 

Chuyện x/ấu hổ nhất cuối cùng cũng đến .

 

Bác sĩ trung niên đeo kính dụi lông mày, râu ria đều chút dựng lên.

 

“Bạn học , em học mà mặc tã làm gì?”

“Em ! Không !”

 

Tôi đầu tiên là la lên hai tiếng, đối diện với khuôn mặt bình tĩnh của Hứa Duyên.

 

là trò .

 

Hắn vẫn bình tĩnh như .

 

Nói chừng khi xe lăn cũng bởi vì lời ng uyề n đó hành hạ qua.

 

Không đúng!

 

Nói chừng bây giờ vẫn còn đang mặc!

 

Tôi liếc m ô n g .

 

Vừa nghĩ đến một nghiêm túc lạnh lùng như , trong quần mặc tã lót, liền nhịn .

 

Tôi đổi giọng:

 

~ thầy ơi thầy đúng , hiện tại thịnh hành mặc tã lót đấy. Nói chừng một thoạt đắn chính chắn cẩn thận, thật trong quần cũng một cái tã lót in hoa nha ~”

 

Hứa Duyên rũ mắt xuống, nhàn nhạt về phía sắc mặt đắc ý của .

 

“Tôi mặc.”

 

Tôi trợn trắng mắt.

 

Hắn mặc thì quần đầy c ứ t.

 

Mặc tã mà miệng còn thừa nhận.

 

Thật sự vô cùng buồn .

 

Bác sĩ gì.

 

Nhớ tới m ô n g còn in hai hàng chữ, cầm th/uốc trong tay bác sĩ tự bôi lung tung một chút.

 

Sau khi bôi xong vòng tay qua cổ Hứa Duyên, dựa thể khập khiễng khỏi phòng y tế.

 

“Này, thành thật , cũng trúng lời ng uyề n ?”

 

Vai Hứa Duyên dùng sức chống đỡ , đuôi mắt nhẹ nhàng qua.

 

.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/loi-nguyen-hon/chuong-3.html.]

“Ha ha ch*t! Tôi chuyện gì mà dám thừa nhận chứ! Tôi cũng giống !”

“Không thừa nhận.”

 

Hứa Duyên đầu , mặt dán gần, đôi môi đỏ mở khép .

 

“Miệng còn đ/au ? Hình như hôn rá/ch thì .”

Nhìn vẻ hớp h/ồn mặt Hứa Duyên thôi cũng khiến t ứ c g i ậ n.

 

Trong chốc lát cảm thấy cổ họng khô khốc và khàn khàn.

 

Cảm thấy bản giống như đang cố che giấu điều gì đó, hung dữ :

 

“Cút, xem?”

 

Tôi đẩy .

 

“Đừng như , giống như yêu của , buồn nôn.”

 

Tôi chống dựa bức tường.

 

“Sắp tới , thể tự . Tránh xa một chút, hiện tại thấy .”

 

“Ừm, .”

 

Hứa Duyên cúi đầu rời .

 

Tôi gãi đầu, vẫn miễn cưỡng hét lên với bóng dáng đang rời một câu:

 

“Này, cảm ơn nha.”

 

Tôi li /ếm môi.

 

Lời ng u y ề n bây giờ phá bỏ, chờ m ô n g khỏe , đường chân cũng cần xoắn với nữa.

 

Tâm trạng cũng cảm thấy thoải mái.

 

Một tiếng âm thanh chói tai c/ắt ngang bầu trời – –

 

“Ding dong! Lời nguyện nụ hôn mở khóa nhiệm vụ mới – – Mời Hứa Duyên đến sống chung trong căn hộ của ngài, kèm theo là hôn mỗi ngày.”

 

“Nếu thì ngài sẽ -- đường chân trái vấp chân , vặn thành cái bánh quẩy xoắn, ngã sấp mặt, mặc tã lót suốt đời, xe lăn, kh/ống ch/ế chính , trọn đời tái sinh!”

 

 

Cả buổi chiều ở trong lớp học dám thẳng Hứa Duyên.

 

Phải sống chung với còn hôn môi mỗi ngày?

 

Chuyện kêu mở miệng như thế nào đây?

 

Tan học trở về căn hộ, do dự liên tục cầm điện thoại lên.

 

Nói chuyện qua điện thoại vẫn hơn một chút so với chuyện trực tiếp.

[Rảnh ?]

 

Tôi bấm gửi .

 

Một tiếng trôi qua, thấy ai trả lời tin nhắn.

 

Tôi quyết định gửi thêm một tin nhắn nữa.

 

Ở trong phần khung chat nhập xóa, xóa nhập hết nửa ngày trời.

 

[Muốn đến nhà ở vài ngày ?]

 

Suy nghĩ một chút đem những lời xóa , một nữa gõ bàn phím.

 

[Nhiệm vụ mới, tới căn hộ của ở một thời gian ngắn.]

 

Vừa mới chuẩn nhấn gửi, chuông cửa vang lên.

 

— Vừa mở cửa.

 

Hứa Duyên xách hành lý ở cửa.

 

Tôi còn gửi tin nhắn , làm cho đến ở cùng?

 

“Cậu cũng nhận nhiệm vụ mới nên tới nhà ?”

 

Tôi ngạc nhiên hỏi.

 

“Ừm.”

 

Hứa Duyên gật gật đầu, đẩy va li hành lý về phía , căn hộ của .

 

Cũng thật đúng lúc, cần thêm nữa.

 

Tôi thuận tay nhận lấy vali hành lý của .

 

“Tôi mới gửi tin nhắn cho cậ- ”

 

Môi Hứa Duyên chặn , lời khỏi miệng một nửa nuốt trở trong bụng, vali đang cầm trượt khỏi tay , nghiêng nghiêng ngả ngả mặt đất.

 

 

Loading...