Editor: Trang Thảo.
Tôi cúi đầu, lòng đầy bất an. Mối quan hệ của chúng mới lên một chút, giờ nợ một khoản quá lớn. Cảm giác bất lực khiến còn mặt mũi nào .
Tần Đãng chỉ thản nhiên đáp: “Kỉ Lạc, ngẩng đầu lên.”
Tôi lo lắng đôi mắt trầm và sâu thẳm của .
“Là tự nguyện, ông cần trả.”
Tôi suýt chút nữa bật vì cảm động. thể mặt dày đến mức trả tiền, vì thế tìm thêm một công việc làm thêm. Thời gian giờ học lấp đầy, sớm về khuya. Khi Tần Đãng hỏi, chỉ dám ậm ừ cho qua chuyện. Mỗi ngày về đến ký túc xá, đèn tắt hết. Cô quản lý còn oán trách mấy câu vì về muộn ảnh hưởng đến giờ đóng cửa. Tôi chỉ ngượng ngùng xin .
Trang Thảo
Nhiều ngày trôi qua, mệt mỏi đến mức còn tỉnh táo. Đôi khi nghĩ, lẽ đời thế là xong . Đỗ đại học trọng điểm thì chứ, chẳng vẫn nợ nần chồng chất, cơm đủ ăn ? Bộ dạng cụt hứng của khiến Tần Đãng vốn lạnh lùng càng thêm khó coi.
Sáng sớm hôm đó, khi chuông báo thức reo lúc sáu giờ, nhẹ chân nhẹ tay xuống giường để rửa mặt thì đụng Tần Đãng. Hắn lưng , cảm xúc: “Đi ?”
Tôi nhỏ giọng: “Đi làm.”
“Xin nghỉ .”
“Không , .”
Thấy kiên quyết, Tần Đãng sa sầm mặt, mạnh mẽ kéo khỏi cửa. Tôi định phản kháng nhưng dám. Dù cũng nắm thóp bí mật của , còn là chủ nợ của . Tôi ngoan ngoãn theo bắt xe đến một địa điểm du lịch nổi tiếng trong thành phố. Nhiều du khách dậy từ sớm để lên đài quan sát ngắm bình minh.
Tần Đãng khoác vai , tìm một chỗ vắng . Tôi ngơ ngác hỏi: “Chúng đến đây xem mặt trời mọc ?”
“Ừ.”
Khi mặt trời dần nhô lên khỏi đường chân trời, ánh sáng xuyên qua màn đêm mờ mịt, phủ khắp mặt đất và len lỏi tim , khiến nín thở. Từ đến nay, luôn sống lầm lũi trong bóng tối và sự cô độc, bao giờ tư cách để ý đến cảnh ven đường. Lần đầu tiên ngắm bình minh, lòng bỗng trào dâng một cảm giác mang tên hy vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lo-tay-gui-nham-anh-gia-gai-vao-nhom-ky-tuc-xa/chuong-5-cam-xuc-nhen-nhom.html.]
Chính Tần Đãng mang điều đó đến cho . Hắn : “Kỉ Lạc, ánh nắng cuối cùng cũng sẽ rơi ông, ông nhất định sẽ một cuộc đời hạnh phúc.”
Tôi ngoảnh . Hắn rũ mắt, bốn mắt . Tim đập thình thịch liên hồi. Tần Đãng như đang nỗ lực cứu vớt . Hắn thực sự , đến mức khiến xao động.
Sự rung động đột ngột khiến chút lúng túng. Tôi ngừng liếc trộm Tần Đãng, góc nghiêng thanh tú và sống mũi cao thẳng của . Tôi luôn , nhưng giờ đây trong mắt thêm những ý vị khó gọi thành tên. Lợi dụng đám đông đài quan sát, vụng trộm nhích gần hơn một chút. Tôi hỏi tại với như , liệu cũng thích . Dù cũng thích nam.
Chưa kịp mở lời thì điện thoại reo. Là bác gái hàng xóm ở khu nhà cũ. Bác gắt gỏng: “Lạc , ống nước nhà cháu vỡ hai ngày nay ai quản, nhà bác sắp thành động Thủy Liêm . Bố cháu đ.á.n.h bạc mấy ngày về, cháu về mà sửa ngay .”
“Vâng, cháu về ngay đây ạ.”
Tôi ái ngại xin Tần Đãng: “Xin nhé, về nhà một chuyến.”
“Tôi đưa ông về?”
“Thôi cần , sáng nay ông tiết học mà.”
Tôi bóng xe xa, nụ môi dần tắt ngấm. Về nhà ư? Nơi đó chẳng thể gọi là nhà. Chỉ cần nghĩ đến khu nhà cũ, những ký ức đòn roi và c.h.ử.i rủa ập về khiến nghẹt thở. Dù Tần Đãng thích chăng nữa, e rằng cũng chẳng xứng để nhận lấy.
Về đến nhà, mùi rượu nồng nặc và cảnh tượng lộn xộn đập mắt. Tôi vội vàng gọi thợ đến sửa ống nước. Vừa sửa xong, định cầm vài bộ quần áo cũ rời thì đụng mặt bố . Ông , bỗng nở một nụ lấy lòng: “Con trai về , bố chuyện cầu xin con.”
Lòng dâng lên một dự cảm bất an. Ông tiếp: “Bố nợ nần là do bạn học của con trả giúp. Vậy con với trả nốt phần còn cho bố .”
Tôi lạnh mặt: “Ông nợ bao nhiêu?”
Ông chột , c.h.ử.i đổng: “Tại đám đó chơi gian lận. Bố vốn thể thắng lớn, ai ngờ thua thảm. Một triệu tệ thôi, con trai. Bố tin con làm , nếu bọn chúng bẻ gãy chân bố mất.”
Tôi choáng váng. Một triệu tệ. Hóa việc Tần Đãng trả nợ khiến ông nảy sinh lòng tham.
“Không thể nào, sẽ giúp nữa . Ông bỏ ý định đó .”
Nói xong lưng định , nhưng ông lập tức túm chặt lấy , lộ bộ mặt hung ác: “Hôm nay mày kiếm cho lão t.ử một triệu tệ, nếu tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày. Tao còn đem chuyện mày mặc đồ nữ rêu rao cho cả trường , để xem mày còn mặt mũi nào học.”