Lỡ Tay Gửi Nhầm Ảnh Giả Gái Vào Nhóm Ký Túc Xá - Chương 4: Khoảng cách thu hẹp

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:18:37
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

cũng chính điều khác thường khiến cảm thấy bỗng trở nên gần gũi hơn. Tôi bình thường, cũng . Chúng là đồng loại. Sự lạc lõng bấy lâu khiến vô thức tiến gần hơn, tìm kiếm một chút đồng cảm. khi cúi đầu bước , hề nhận khóe miệng Tần Đãng đang khẽ nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.

 

Tôi bắt đầu vô thức chú ý đến Tần Đãng nhiều hơn. Cảm giác thật mâu thuẫn: sợ , ở gần . Tôi nảy một ý: nếu và Tần Đãng trở thành bạn , liệu nỡ trở mặt với ? Có lẽ chúng thể chung sống hòa bình.

 

Thế là bắt đầu dè dặt tiếp cận . Bước đầu tiên để thắt chặt quan hệ đương nhiên là mời ăn cơm. Tôi c.ắ.n răng, hạ quyết tâm dùng tiền sinh hoạt ít ỏi của mời cả phòng một bữa thịnh soạn. Trong bữa ăn, đ.á.n.h bạo mời rượu Tần Đãng. Kết quả là gục ngay từ ly đầu tiên.

 

Cuối cùng, Tần Đãng cõng về ký túc xá. Tôi lưng , ợ rượu kìm mà thút thít: “Hức... Tần Đãng, gây phiền phức cho ông .”

 

“Ông đừng ghét nhé...”

 

Tần Đãng vững vàng cõng , giọng hiếm khi trở nên dịu dàng: “Kỉ Lạc, ông là phiền phức, cũng sẽ bao giờ ghét ông.”

 

“Thật ?”

 

“Thật.”

 

Trang Thảo

“Tại chứ?” Tôi say khướt truy hỏi.

 

“Bởi vì ...”

 

Hình như gì đó, nhưng cơn gió thổi tan. Men rượu dâng lên khiến mất ý thức lưng . Khi tỉnh dậy, đầu óc trống rỗng, chỉ Đại Tráng kể là Tần Đãng cõng về.

 

Tôi ngẩn , mỉm . Tôi tự cho rằng mối quan hệ của chúng thiết hơn . Chuyện giả gái chắc chắn sẽ giữ kín. Tôi và Tần Đãng thể trở mối quan hệ bạn cùng phòng bình thường, hòa thuận. đời như mơ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lo-tay-gui-nham-anh-gia-gai-vao-nhom-ky-tuc-xa/chuong-4-khoang-cach-thu-hep.html.]

Hôm đó, khi tan học trở về ký túc xá, từ xa thấy mấy gã mặt mày bặm trợn lảng vảng lầu. Áo quần xộc xệch, miệng đầy lời thô tục, dây chuyền vàng bản to cùng giày lười rẻ tiền. Sinh viên qua đều tránh xa, dính líu.

 

Tôi cũng định vòng qua, nhưng khi đến gần hơn, sắc mặt lập tức tái mét. Đó là chủ nợ của bố . Sao bọn chúng tìm đến tận trường? Tôi định chạy nhưng quá muộn. Một tên đầu trọc thấy , quát lớn lao tới chặn đường.

 

“Ồ, Kỉ Lạc, lâu ngày gặp, giờ thành học sinh giỏi cơ đấy.”

 

Dư quang thấy ít bạn học đang tò mò sang. Tôi cố giữ bình tĩnh: “Người nợ tiền các ông là bố , . Đi mà tìm ông .”

 

Tên đầu trọc nhe răng : “Bố mày bảo bọn tao đến tìm mày đấy. Lão mày giờ thành tài , trong tay cả mấy chục vạn tệ.”

 

“Tôi còn giày bong keo đây, trông giống tiền lắm ?”

 

Hắn một lượt bực bội lắc đầu: “Mẹ kiếp, hôm nay đòi tiền thì đừng hòng ai yên . Cha nợ con trả là lẽ đương nhiên. Mày tiền thì cũng nghĩ cách cho tao, nếu tao bẻ gãy một chân của bố mày.”

 

Hắn to, thu hút thêm sự chú ý. Tôi thấy Tần Đãng đang đeo tai về phía . Tôi hoảng hốt, thấy bộ dạng nhếch nhác của . Thế là hạ thấp giọng thỏa hiệp: “Tôi sẽ nghĩ cách, xin cho chút thời gian.”

 

“Không , ngay bây giờ. Nếu tao đem mày bán.” Tên đầu trọc chằm chằm , ghê tởm khiến nổi da gà. Hắn tiếp tục những lời khiến chỉ đ.ấ.m mặt : “Kỉ Lạc, là mày giống mày thật đấy. Các hộp đêm giờ đang thiếu những nhóc xinh xắn như mày, tiếp khách vài đêm là xong. Mấy tay nhà giàu dạo chuộng gu lắm, chỉ cần bám một gã là dư sức trả nợ.”

 

Tôi siết chặt nắm đấm, uất ức đến cực điểm. Ngay lúc đó, phía vang lên một giọng nam trầm và lạnh lùng: “Cậu nợ bao nhiêu, trả.”

 

Tần Đãng hề chớp mắt, trực tiếp giúp trả hết món nợ mấy chục vạn tệ. Tên đầu trọc mừng rỡ chút tiếc nuối. Hắn bộ dạng ngây của , chậc chậc hai tiếng: “Hóa mày sớm bám đại gia , làm tao cứ tưởng sẽ tự tay giúp đỡ mày cơ đấy.”

 

Mặt càng thêm trắng bệch, còn một giọt máu. Tần Đãng nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ: “Cầm tiền biến.”

 

Tên đầu trọc định nổi giận, nhưng lẽ vì thấy Tần Đãng thể bình thản lấy tiền lớn như nên đoán gia cảnh phú cũng quý, thế là liền xòa. Trước khi , còn nhe hàm răng vàng khè trêu chọc : “Kỉ Lạc, vấn đề gì tìm nhé.”

 

Bọn họ , cúi gầm mặt, dám đối diện với ánh mắt của Tần Đãng, chỉ thể lí nhí cảm ơn: “Cảm ơn ông, Tần Đãng. Khoản tiền , nhất định sẽ trả .”

Loading...