Lỡ Tay Gửi Nhầm Ảnh Giả Gái Vào Nhóm Ký Túc Xá - Chương 2: Kẻ gây án quay lại hiện trường

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:17:58
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Có kẻ đang dối. Tôi rơi hố sâu tuyệt vọng, chỉ gục xuống bàn mà nức nở. Kẻ đó rốt cuộc làm gì? Biết bí mật của thừa nhận, chẳng lẽ định âm thầm khống chế ? Có lẽ biểu cảm của quá lộ liễu khiến Tần Đãng thỉnh thoảng đưa mắt sang với vẻ khó hiểu.

 

Tôi lau vầng mắt ửng hồng, cố vực dậy tinh thần. Không , tóm bằng kẻ . Thế là nảy một ý định táo bạo, trực tiếp thử lòng.

 

Đợi khi Đại Tráng và Lưu Vũ đều về phòng, lén lút lấy chiếc váy nhỏ giấu đáy hòm , ném xuống đất. Tôi định bụng xem ai sẽ phản ứng kỳ lạ nhất. Tôi từng xem một video rằng nghi phạm thường tâm lý hiện trường vụ án với những biểu cảm bất thường.

 

Tôi dùng dư quang quan sát kỹ ba họ. Lưu Vũ chơi xong một trận game, dậy định vệ sinh thì khựng khi thấy chiếc váy. Hắn hưng phấn reo lên: “Ô kìa, ai trong phòng thoát ế ? Tặng bạn gái chiếc váy đáng yêu thế cơ mà!”

 

Đại Tráng cũng tò mò ngoái đầu , còn phấn khích hơn: “Uầy, ai bồ mời khách ăn cơm đấy nhé!”

 

Hai tên đó rôm rả bàn tán nửa ngày trời nhưng vì lịch sự nên chạm hiện vật. Tần Đãng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, yên tại chỗ, đến đầu cũng chẳng thèm ngoảnh . Tôi để ý lắm vì vốn mang điện thoại, khả năng là thủ phạm thấp nhất.

 

Đương nhiên, Đại Tráng và Lưu Vũ sang tra khảo : “Kỉ Lạc, ông tìm cô bạn gái dáng chuẩn thế từ bao giờ đấy?”

 

“Eo nhỏ xíu thế cơ mà. Cô chị em gì , giới thiệu cho với!”

Trang Thảo

 

Tôi gượng gạo lấy lệ, mắt vẫn ngừng quan sát hai họ. Bình thường, cực kỳ bình thường. Đó chính là phản ứng điển hình của những trai thẳng khi thấy một chiếc váy nữ. Đợi cơn sốt bát quái qua , hai họ rủ ngoài lấy đồ ăn tối. Tôi chuẩn nhặt chiếc váy thì Tần Đãng, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên dậy.

 

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của , bước tới nhặt chiếc váy lên đưa cho . Giọng dửng dưng nhưng khiến sống lưng lạnh toát: “Bộ tệ, khá hợp với ông đấy.”

 

vẫn thích bộ tất đen hơn.”

 

Tôi bàn tay với những khớp xương rõ rệt của Tần Đãng, cảm giác như luồng điện chạy dọc sống lưng, đầu óc choáng váng, m.á.u huyết như chảy ngược. Là . Lại là !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lo-tay-gui-nham-anh-gia-gai-vao-nhom-ky-tuc-xa/chuong-2-ke-gay-an-quay-lai-hien-truong.html.]

 

Tôi run rẩy cất lời: “Tần Đãng, ông thấy những bức ảnh đó?”

 

Nhìn gương mặt trắng bệch của , Tần Đãng khẽ nhíu mày: “Ừ. Hôm đó đúng là mang điện thoại, nhưng thấy khi đăng nhập bằng máy tính.”

 

“Vậy... ông làm gì?”

 

“Hửm?”

 

Tôi siết chặt nắm tay, trân trân: “Ông gì cũng , chỉ cần ông ngoài, sẽ đáp ứng yêu cầu của ông. Xin ông đấy.”

 

Chân mày Tần Đãng càng nhíu chặt hơn. Hắn bỗng lùi một bước, giọng phần ôn hòa hơn: “Kỉ Lạc, sẽ . Hơn nữa, ông mặc bộ đó . Đừng lo lắng, cứ là chính thôi.”

 

Nói xong, vắt chiếc váy lên ghế của về chỗ . Tôi ngây tại chỗ, dám tin tai . Tần Đãng cứ thế mà bỏ qua ? càng lo lắng hơn. Làm gì ai đối xử với khác mà mong cầu điều gì? Chắc chắn mục đích nào đó. Tôi tin lòng lý do . Tôi định bụng sẽ cầu xin thêm nữa, nhưng cho đến tận đêm khuya vẫn mở lời thế nào.

 

Trong cơn mơ màng, thấy bố ...

 

Bố năm xưa cũng từng là một tiền, sống phong lưu. Thế nhưng đó ông chạy theo phong trào đầu tư trắng tay, thậm chí còn gánh thêm một khoản nợ khổng lồ. Trở về nhà cú ngã , ông bao giờ gượng dậy nổi nữa, tính tình đổi . Suốt ngày ông chỉ cờ bạc, hút thuốc, uống rượu, hễ ý là lôi đ.á.n.h đập.

 

Mẹ là một phụ nữ yếu đuối và xinh , bà khả năng phản kháng. Hàng xóm láng giềng lúc đầu còn khuyên can, về thấy phiền phức nên cũng mặc kệ. Mẹ thường mang theo thể đầy thương tích để dỗ ngủ, khi trời sáng làm nuôi gia đình. Khi đó còn quá nhỏ, chỉ bà lặng lẽ trong vô vọng.

 

Có một , khi đ.á.n.h xong, bố say khướt bỏ đ.á.n.h bài. Tôi đó thoi thóp, khẽ : “Mẹ, , con tự lo cho .”

 

Ngày hôm ôm một trận lớn, từng bước chậm rãi rời khỏi nhà. Từ đó, bà bao giờ nữa.

 

Sự của khiến bố nổi trận lôi đình. Không còn ai để trút giận, trở thành kẻ xui xẻo gánh chịu tất cả. Từ nhỏ đến khi nghiệp cấp ba, đ.á.n.h bao nhiêu . Gương mặt dữ tợn của ông trở thành bóng ma ám ảnh sâu sắc nhất trong lòng . Ông luôn mắng: “Mày với con đàn bà đúng là một khuôn đúc , tao thấy mày là ngứa mắt!”

Loading...