Lỡ Ăn Bánh Cúng Thần Rắn Mỗi Đêm Đều Ép Tôi "Ăn" Đến No - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-02 06:36:51
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đột nhiên, tiếng động dừng . Một luồng lạnh quen thuộc luồn qua khe cửa, bò thẳng lên giường Minh Hy. Cậu cảm thấy một sức nặng đè lên , nhưng là cảm giác lạnh lẽo của vảy rắn, mà là một lồng n.g.ự.c rộng lớn, săn chắc của một đàn ông.

Một bàn tay ấm nóng khẽ luồn trong chăn, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Minh Hy. Một giọng trầm thấp, mang theo mùi rượu thơm nồng, vang lên ngay sát môi :

"Xôi... ngon. Gà... dai."

Minh Hy suýt nữa thì thốt lên: "Dai là tại con gà nó tập thể d.ụ.c nhiều quá đó đại ca!" nhưng kịp nhớ lời bà ngoại, liền ngậm chặt miệng.

"Hy... mở mắt ... một chút thôi."

Giọng còn lạnh lẽo như đêm qua, mà mang theo một sức quyến rũ c.h.ế.t , khiến Minh Hy suýt chút nữa là quên sạch quy tắc mà mở mắt . Cậu thầm niệm: "Nam mô... ... là c.h.ế.t... là làm vợ rắn... Nam mô..."

"Ngoan... cũng ." – Kẻ đó khẽ , một nụ rung động cả lồng n.g.ự.c đang áp sát . – "Lễ nhận. mười con lợn của em... sẽ tính . Giờ thì... trả nợ một chút ."

"Trả... trả cái gì cơ?" – Minh Hy kịp nghĩ trong đầu thì cảm nhận một nụ hôn nóng bỏng, mang theo rượu, đặt xuống hõm cổ của .

Cái vòng tròn cổ chân đột ngột nóng ran lên như nung đỏ. Minh Hy cảm thấy đầu óc choáng váng, chìm một giấc ngủ sâu trời đất là gì.

Sáng hôm , Minh Hy tỉnh dậy khi những tia nắng gắt xuyên qua khe liếp, nhảy nhót mặt. Cậu bật dậy, việc đầu tiên là đưa tay lên sờ cổ.

"Ui da... rát thật!"

Minh Hy vội vàng chạy chiếc gương đồng cũ kỹ của bà ngoại treo ở phòng khách. Khi thấy trong gương, suýt nữa thì đ.á.n.h rơi cả cái lược. Trên hõm cổ trắng ngần của , một dấu vết đỏ thẫm hình hai chiếc răng nanh nhỏ xíu hiện rõ mồn một, xung quanh là một vòng tròn màu tím nhạt trông hệt như... một nụ hôn của ai đó để .

"Đại ca Rắn... ngài quá đáng thôi chứ! Ngài ăn xôi gà ngài ăn thịt con?" – Minh Hy mếu máo, lấy tay xoa xoa nhưng cái dấu đó cứ như in sâu da thịt. – "Lại còn bảo gà dai... Gà thiến nhà ngoại mà chê dai thì chỉ nước ăn gà cao su thôi!"

Cậu ngó ngoài hiên. Mâm xôi gà tối qua trống trơn, còn một mẩu xương, thậm chí ba chén rượu cũng sạch bách còn một giọt. Lạ nhất là chiếc mâm đồng, vì đống xương gà vương vãi, ngay ngắn một chiếc vảy rắn to bằng bàn tay, đen bóng lấp lánh như ngọc thạch.

"Cái gì đây? Tiền boa ?" – Minh Hy cầm chiếc vảy lên, nó mát lạnh và tỏa một mùi hương đào rừng dìu dịu.

Bà ngoại từ ngoài sân , thấy Minh Hy cầm chiếc vảy thì sắc mặt bỗng trở nên phức tạp. Bà thở dài, hiệu cho xuống.

"Ngài nhận lễ . Chiếc vảy là 'Định Tình Vật'. Ngài đưa nó cho con, nghĩa là Ngài chính thức coi con là của Ngài. Từ giờ đến Tết, con tuyệt đối xa khỏi cổng nhà, ?"

Minh Hy gãi đầu, vẻ mặt lo buồn : "Ngoại ơi, thời đại nào mà còn đính ước bằng vảy rắn thế ? Với con là đàn ông mà, làm 'vợ' thần núi thì con làm gì? Chẳng lẽ ngày ngày lên miếu gặm đào với Ngài ?"

Bà ngoại cháu trai, nửa giận nửa thương: "Con cứ đùa . Mặc Diên đại nhân nổi tiếng là vị thần lầm lì nhưng chiếm hữu cực cao. Mười năm Ngài để mắt đến con lúc con còn là đứa trẻ chạy chơi ở suối , giờ con tự dâng đến tận miếu, đúng là ý trời."

Minh Hy sững sờ: "Hả? Mười năm ? Lúc đó con mới 12 tuổi, Ngài ... Ngài sở thích kỳ lạ ?"

Bà ngoại trả lời, bà chỉ dặn mang chiếc vảy rắn bỏ một chiếc túi lụa đỏ, luôn mang theo bên để "trấn áp" các loài tà ma khác trong rừng.

Cả ngày hôm đó, Minh Hy quanh quẩn trong nhà, nhưng luôn cảm giác một đôi mắt vàng kim đang dõi theo từ rặng tre nhà. Cậu làm gì, , cái lạnh lẽo cũng thoảng qua như trêu ngươi.

Đến chiều, lúc Minh Hy đang ở cầu ao rửa rau, chợt thấy mặt nước rung động. Phản chiếu làn nước là khuôn mặt của , mà là một nam nhân cao lớn, vận trường bào đen, đang ngay lưng .

Minh Hy giật : "Á! Đại ca... , Ngài Thần Núi!"

lưng ... trống . Chỉ tiếng gió xào xạc và tiếng trầm thấp vang lên từ hư vô.

"Mười... con... lợn... bao giờ... trả?"

Minh Hy tức , chống nạnh hét lớn: "Ngài đừng mà đòi nợ dai thế! Con đang ở nhà ngoại, làm gì tiền mà mua lợn! Ngài ăn xôi gà thì cho con nghỉ ngơi chứ!"

Xoạt...

Một cành đào rừng từ bay tới, rơi ngay rổ rau của Minh Hy. Trên cành đào vẫn còn những quả chín mọng, thơm nức. Kèm theo đó là một mảnh giấy da cũ kỹ, bên những nét chữ rồng bay phượng múa:

"Ăn đào của ... nợ thêm một kiếp."

Minh Hy cành đào, mảnh giấy, chỉ ngửa mặt lên trời mà than: "Trời ơi! Cái ông thần là thần núi là thần đòi nợ thuê trời?!"

Cậu cầm quả đào lên, định ném cho bõ ghét, nhưng mùi hương ngọt ngào của nó khiến cái bụng "vô tri" của lên tiếng. Minh Hy tặc lưỡi: "Thôi thì... lỡ nợ , nợ thêm quả đào chắc cũng . Ngài thích thì con ăn cho ngài xem!"

Cậu c.ắ.n một miếng đào ngọt lịm, thấy cái bóng đen đang ngay gốc đa cổ thụ mỉm hài lòng. Mặc Diên Minh Hy gặm đào một cách ngon lành, trong đầu thầm nghĩ: "Cứ ăn ... ăn cho béo, ăn em mới bõ công chờ đợi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lo-an-banh-cung-than-ran-moi-dem-deu-ep-toi-an-den-no/chuong-4.html.]

Loading...