Lý Vi còn kịp dứt lời đẩy ngã, ấn xuống giường một cách dứt khoát.
“Cơ lưng của cứng như đá thế thì thả lỏng cái quái gì ?” Vương Giác dùng lòng bàn tay xoay vòng, sức ấn mạnh lên khối cơ lưng rộng của , “Bây giờ đầy đủ lý do để nghi ngờ cái hắt lúc nãy của là giả vờ đấy.”
Bị vạch trần, Lý Vi chỉ phục giường khẽ , mặc kệ cho nhào nặn thế nào thì nhào nặn.
Vương Giác quỳ một bên cạnh , xoa bóp đến mức mỏi nhừ cả tay mà các khối cơ chỉ mềm một chút xíu, thậm chí còn hoài nghi chút đổi nhỏ nhoi đó chỉ là ảo giác của chính .
Nếu đau đớn khiến tuyệt vọng, thì cảm giác nhức mỏi thường đôi với sự tủi : “Anh ở bên mà đến mức đề phòng thế ?”
“Mấy năm bao giờ thả lỏng như cả,” Lý Vi ngoái đầu liếc một cái, “Thế mới đúng là trạng thái đề phòng của .”
Khối cơ mới vất vả lắm mới giãn đôi chút bỗng chốc căng cứng , lòng bàn tay Vương Giác dội ngược đau rát, cảm giác như thể đang xoa bóp cho một tảng đá cuội khổng lồ —— “Dừng, dừng ngay! Tôi tin ! Tôi xoa công cốc !”
Vương Giác gian khổ phấn đấu thêm một hồi lâu nữa mới thể đưa những khối cơ căng cứng khó khăn lắm mới trở về "thiết lập mặc định".
“Tôi nên khiêu khích làm gì.” Cậu rút kết luận đầy cay đắng.
“Bước tiếp theo là gì đây?” Lý Vi gối đầu lên tay, thản nhiên hỏi.
“Bước tiếp theo, chính là cái .”
Vương Giác thọc tay túi quần, đột ngột xoay , khóa chặt eo .
“Anh xem, với cân nặng của hiện giờ thì đè c.h.ế.t ?”
“Hai như cộng cũng chẳng ăn thua.”
“Cũng .”
“Anh...”
Sắc mặt Vương Giác đột ngột trầm xuống. Cậu từ trong túi rút một con d.a.o găm, lạnh lùng tì lưỡi d.a.o lên vùng lưng mới xoa bóp, mũi d.a.o nhắm thẳng vị trí đối diện trái tim của Lý Vi.
“Nếu đè , thì thẳng vấn đề luôn.”
“Tôi cần câu trả lời cho một việc: Thầy của , do g.i.ế.c ?”
“Anh đang đến vị giáo sư nào?”
“Trương Minh. Giáo sư pháp y, tên ông trong danh sách phòng thí nghiệm của . Lần xảy chuyện, đến trường nhưng tìm thấy ông nữa.”
“Cứ tìm thấy là do g.i.ế.c ?” Lý Vi vẫn yên nhúc nhích, buông một lời cảm thán đầy vẻ bỡn cợt: “Tôi oan uổng quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-51-loi-tuyen-chien-cua-trai-tim.html.]
“Chẳng am hiểu 'vô ngân sát nhân'* đó ?” Giọng Vương Giác run lên, vô thức c.ắ.n chặt môi: “Chẳng giỏi việc xóa sổ một khỏi xã hội ? Đây đều là những gì chính miệng kể cho mà.”
Có lẽ để bù đắp cho sự run rẩy trong giọng , nghiêng mũi dao, dùng sống d.a.o sức ấn mạnh xuống ——
Thế bàng hoàng nhận , những khối cơ bắp vốn luôn ở trạng thái "đề phòng" lúc nãy, giờ đây vẫn mềm mại vô cùng.
Cậu sững sờ, hàm răng nới lỏng bờ môi c.ắ.n đến sưng đỏ.
Hắn căn bản hề để tâm đến sự đe dọa .
Chính khoảnh khắc khựng khiến Lý Vi bắt trọn sơ hở. Hắn đột ngột phát lực từ vùng cơ trọng tâm, đợi Vương Giác kịp phản ứng, đất trời xoay chuyển, thế cục đảo điên.
Lý Vi nghiêng đè ép lên , nắm lấy bàn tay đang cầm d.a.o của Vương Giác, kéo mũi d.a.o hướng về phía trái tim : “Đâm từ lưng tìm khe hở giữa các xương sườn mới chạm tới tim, tính thì đ.â.m từ chính diện vẫn dễ lấy mạng hơn.”
“Tôi tự tìm , cần dạy đời.”
“À, năng lực chuyên môn nhỉ.” Lý Vi cất giọng trêu chọc, “Xem thầy của đối đãi với cũng tệ.”
“Đó là duy nhất của .” Vương Giác sức vùng vẫy nhưng kết quả, chỉ thể tiếp tục chống d.a.o lồng n.g.ự.c đối phương, cố chấp duy trì cái vẻ như thể vẫn đang chiếm thế thượng phong.
Lý Vi “Ừm” một tiếng, làm vẻ mặt trầm tư: “Vậy g.i.ế.c ?” Đoạn, trưng bộ dạng vô tội: “Tôi vì yểm hộ mà suýt chút nữa mất mạng đấy.”
“Anh ở bên cạnh , chăng mỗi phút mỗi giây đều đang tìm cơ hội để hạ thủ?” Hắn buông tay , khi áp sát mặt gần thì thể cũng ngừng ép sát mũi d.a.o nhọn hoắt : “Hửm?”
Vương Giác khựng một nhịp: “Tôi hỏi một nữa, g.i.ế.c ông ?”
Lưỡi d.a.o găm vô thức lùi vài phân.
Nhìn thấy phản ứng của , khóe môi Lý Vi khẽ nhếch lên. Hắn nước lấn tới, ghé sát đến mức lông mi đôi bên gần như chạm : “Một câu trả lời cho lời vu khống đó... quan trọng đến ?”
“Anh , thì tin.” Gương mặt Vương Giác bao phủ bởi làn nóng hổi từ thở của đối phương. Cậu nhắm mắt , đột ngột mở thẳng mắt , từng chữ thốt chậm rãi nhưng đầy sức nặng: “Anh , là ?”
“Không .” Lý Vi đáp.
Vương Giác im lặng, tiếp tục cuộc giằng co ánh mắt với thêm một hồi lâu.
Đột nhiên, thu d.a.o : “Tránh .”
AN
“Xem hình tượng của trong lòng cũng đến nỗi nào.” Lý Vi lời sang một bên, nhướng mày đầy đắc ý.
“Tôi chỉ cảm thấy chẳng việc gì lừa cả.” Vương Giác cũng buông xuôi, sóng vai cạnh , tự giễu: “Dù thì giá trị vũ lực của cũng thấp đến t.h.ả.m hại mà.”
"Anh đừng coi thường 'ngự chi thuật'." Lý Vi khẽ , "Nếu thì ở chỗ của ?"
"......"