Diễn Thần thẫn thờ màn hình điện thoại, lòng rối như tơ vò.
Hẳn là vị "đại thúc" tan làm về nhà, đang định đ.á.n.h một giấc nồng thì phát hiện giường lù lù một "vị khách mời", bám lấy như ăn vạ. Có lẽ mấy lớp băng gạc cũng là do nọ hảo tâm băng bó cho .
Thế nhưng... ngủ ở ?
Cậu lao vụt ngoài, đảo mắt tìm kiếm quanh lề đường xem chiếc taxi nào đang đỗ , bên trong đàn ông nào đang mỏi mệt ngủ tạm — nhưng chẳng thấy ai, đến một bóng xe cũng .
Cũng thôi, cái báo thức vốn là do cài từ ngủ trưa bốn tiếng . Lần tầm , nọ biến mất từ lâu .
Lòng dâng lên một chút áy náy, Diễn Thần nắn nót một tờ giấy nhắn, đơn giản bày tỏ sự hối cùng lòng ơn. Sợ đặt bàn dễ bỏ qua, đặt nó lên gối, suy nghĩ một hồi, cuối cùng nhét sâu xuống gối .
Cậu mất tích tròn một ngày. Thầy cô liên lạc với phụ , suýt chút nữa báo cảnh sát. Ngày hôm tới trường, cả ngôi trường đều đổ dồn về phía những ánh mắt thương hại khi tin cha đều qua đời. Diễn Thần cảm thấy ghê tởm cái sự ban ơn đó. Thế nhưng, vẫn kìm lòng mà ngoái đầu về phía kẻ "tội phạm quen mặt" vẫn bắt nạt , chỉ để nhận hôm nay cũng học.
Tan học, tiếp tục "sự nghiệp hình trinh" của .
Vì bút laser khó điều chỉnh góc độ, bằng những sợi len mảnh, đính chúng lên tấm bảng dựng phía đối diện. Cậu phát hiện hướng của những sợi len tường hầu hết đều chúc xuống . Điểm xuất phát của vết m.á.u cực kỳ sát sàn nhà — hèn gì lúc cứ tập trung nghiên cứu vết m.á.u sàn mà chẳng tìm trọng điểm.
Chẳng lẽ... nọ sàn nhà để tự sát ?
Nếu là , tuyệt đối sẽ chọn tư thế chính diện mặt đất để cắt yết hầu, vì m.á.u sẽ b.ắ.n tung tóe đầy mặt. Việc nhập vai hung thủ quá mức tự nhiên khiến chính Diễn Thần cũng giật sợ hãi.
Bất chợt, nhớ tới tờ giấy gối. Lục lọi nửa ngày, cũng chạm tay nó ở vị trí cũ. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như từng dịch chuyển. Diễn Thần chằm chằm tờ giấy hồi lâu, cứ ngỡ tâm ý của ai , thì đột nhiên thấy ở ngay phía nội dung , xuất hiện một chữ "Ừ" phóng khoáng đầy ngạo nghễ.
Cậu đưa tay gối, đầu ngón tay chạm một tờ mười đồng tiền giấy.
Cảm giác ... cứ như vị đại thúc đang tùy tiện ném tiền tống cổ một đứa trẻ con . Thế nhưng, sự hiện diện của tờ tiền chính là minh chứng xác thực nhất: Có một bằng xương bằng thịt tồn tại — chứ do tinh thần phân liệt mà tưởng tượng .
Vậy còn mùi hương đó?
Diễn Thần rũ bỏ những tạp niệm đang bủa vây, đưa tờ tiền lên sát mũi, cố gắng hít hà. Chẳng gì cả, tuyệt đối thu hoạch gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-45-khong-phai-xa-huong-la-con.html.]
Ngày thứ ba là cuối tuần. Khi đang tự học trong thư viện, điện thoại rung lên vì một tin nhắn mới.
— "Nhóc con, cháu ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c trong phòng đấy chứ?"
— "Không ạ, thế chú?"
— "À gì, chỉ là căn hầm của chú từng xảy hỏa hoạn, đúng ngay căn phòng cháu đang ở luôn. Chú chỉ hỏi để phòng hờ thôi, chú sợ mà thằng chả chịu ."
— "Khi nào ạ?"
— "Ngay khi cháu dọn đến vài ngày thôi, chuyện gì ?"
Diễn Thần đáp .
Cậu trầm ngâm hồi lâu, trong đầu hiện lên mùi hương d.ư.ợ.c liệu đầy mê hoặc khiến dễ dàng nghiện ngập . Cậu nhanh chóng thu dọn đồ đạc, dứt khoát trở về.
Cậu "phục kích" bằng đàn ông đó.
Bây giờ đang là giữa trưa, chẳng lẽ bắt kịp ?
AN
Cậu xổm cửa đợi một lúc, đó mới rón rén đẩy cửa bước . Trong phòng im ắng đến lạ thường. Diễn Thần tự nhủ, chỉ cần nương theo ánh sáng le lói từ bên ngoài để rõ hình dáng giường, đó sẽ ngoài đợi tỉnh dậy để trực tiếp một lời cảm ơn. Thế nhưng, càng , càng cảm thấy điều gì đó — tấm chăn giường phẳng lỳ, xẹp lép.
Sao thấy ?
Cậu đưa tay , chạm lớp chăn vẫn còn vương chút dư ôn nhàn nhạt.
Hóa nọ mới rời . dù chỉ là trong gang tấc, khí vẫn chẳng để chút mùi hương nào. Diễn Thần ảo não chút nhẹ nhõm, bắt đầu nghi ngờ hương d.ư.ợ.c liệu chăng thực sự là ảo giác của chính — một loại mùi vị thiên thượng ban xuống để níu giữ linh hồn , chỉ thể cảm nhận bằng tâm thức chứ chẳng thể nắm bắt bằng giác quan.
Cậu thể gọi tên chính xác vài loại d.ư.ợ.c liệu trong đó, nhưng vẫn còn một hai vị mà dù cố thế nào cũng tài nào nhớ nổi. Mà những vị , trùng hợp , chính là phần bí ẩn và ma mị nhất. Cậu cần ngửi một nữa, dù chỉ hai ba giây thôi, chắc chắn sẽ đào lục nó từ sâu trong ký ức.
Hay là... thử một nữa xem .