Liếm Cẩu Không Có Kết Cục Tốt? Vậy Tôi Đi Cứu Vớt Nam Phụ Bệnh Kiều! - Chương 8: Cái kết “lỗ vốn”

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:58:31
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Điện thoại rung lên. Tôi lôi thì thấy tin nhắn của Quý Kiêu: [Ý ?]

Trang Thảo

 

Lòng hoảng loạn tột độ. Nhắm mắt đưa chân, thẳng tay chặn Quý Kiêu.

 

Trốn Quý Kiêu ba ngày, trực tiếp phá khóa cửa nhà , nghênh ngang bước . Tôi đang xem TV sofa, nửa nửa : “Tự tại gớm nhỉ.”

 

Tôi ngây . Vừa định dậy chạy về phòng thì Quý Kiêu tóm gọn. Tôi rụt cổ , vẻ lấy lòng: “Có gì thì từ từ thương lượng mà.”

 

Quý Kiêu lạnh: “Cậu tưởng chặn hết cách chắc?”

 

“Mẹ nó, đây là thái độ thích đấy hả?” Anh gầm lên: “Thành ý của ch.ó tha ?”

 

Tôi yếu ớt biện minh: “Nhanh quá, chuẩn tâm lý...”

 

“Cái giá khác là ý gì?” Quý Kiêu càng lạnh lẽo hơn: “Mẹ kiếp, còn định thu phí đấy ?”

 

Tôi sợ đến mức lắc đầu lia lịa. Quý Kiêu buông , ánh mắt lộ rõ vẻ phức tạp. Tôi cứ ngỡ lấy mạng nên càng cuống hơn. Nhìn sắc mặt , thử thăm dò: “Hay là... để tới nhé?” Tôi nhắm mắt, bày bộ dạng liều c.h.ế.t: “Tôi ở .”

 

Quý Kiêu nheo mắt, lẩm bẩm nhắc : “Cậu ở... ?”

 

Quý Kiêu lời”, thật sự nhường vị trí ở cho .

 

Tôi nghiến răng chịu đựng, đến một tiếng rên cũng dám phát . Khốn nỗi Quý Kiêu cứ cố tình trêu chọc , lúc thì dừng , lúc thì cử động một chút. Tôi nhịn , mở đôi mắt ướt át , c.ắ.n răng : “Anh làm thì để !”

 

...

 

Tôi trả giá t.h.ả.m khốc cho câu đó. Ba ngày m.ô.n.g vẫn còn đau âm ỉ. Tôi tức giận rủa sả Quý Kiêu một trận trong lòng.

 

Hứa Ngôn dọn ngoài ở hẳn. Quý Kiêu vì thế mà càng năng sang nhà “lượn lờ” hơn. Giờ trưa, đặt một phần cơm hộp xa hoa. Nhìn tờ hóa đơn 800 tệ, thấy xót tiền .

 

Ăn xong, Quý Kiêu tự giác thu dọn bãi chiến trường. Tôi sofa, vô tình hỏi thăm về Hứa Ngôn. Sắc mặt lập tức sa sầm: “Cậu vẫn còn thích trai ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/liem-cau-khong-co-ket-cuc-tot-vay-toi-di-cuu-vot-nam-phu-benh-kieu/chuong-8-cai-ket-lo-von.html.]

Tôi đờ : “Tôi chỉ hỏi thăm chút thôi mà...”

 

Cái tên khốn Quý Kiêu cách hành hạ khác. Chỉ cần nhắc đến Hứa Ngôn là “lên cơn”. Cứ hễ một lời hợp ý là ấn xuống giường. Tôi nghi ngờ Quý Kiêu làm cho c.h.ế.t sống mới thôi.

 

Bị hành nhiều quá, trở nên ngoan ngoãn lạ thường, bao giờ dám nhắc đến Hứa Ngôn mặt nữa. Thế nhưng Quý Kiêu vẫn chịu buông tha, cứ bày đủ trò để dày vò .

 

“Quý Kiêu, bệnh ?” Giọng gần như khản đặc, chẳng còn tâm trí mà quan tâm xem bệnh kiều bệnh gì nữa.

 

Quý Kiêu l.i.ế.m nhẹ lên cổ : “Chắc là bệnh đấy. Nếu cứ làm em mãi thế ?”

 

Mẹ nó, đúng là bệnh thật.

 

Quý Kiêu ở lì nhà chịu về. Anh bảo: “Nhà rộng quá, quen.”

 

Thế là nghiễm nhiên chiếm đóng căn hộ nhỏ bé rách nát của . “Ở đây .” Khóe môi cong lên: “Anh thích.”

 

Tôi hỏi Quý Kiêu rằng, thích nơi là thích... . Chúng chuyện gì cũng làm , nhưng vẫn chắc chắn cảm giác của dành cho là gì. Cho dù Hứa Ngôn để tâm đến , vẫn thấy yên lòng.

 

Buổi tối, lúc Quý Kiêu đang hôn , cuối cùng cũng hỏi miệng. Thấy ngẩn , đột nhiên câu trả lời nữa.

 

Anh vẻ cạn lời: “Em tưởng đối với ai cũng khoan dung như ?”

 

“Kẻ nào dám trèo lên giường , sớm xử .”

 

Quý Kiêu ghé sát : “Dĩ nhiên là thích em .”

 

“Thật , còn nhốt em hơn cơ.”

 

Tôi vốn còn đang ngượng ngùng, thấy câu thì lập tức đưa tay bịt miệng : “Được , câu cần .”

 

Đôi mắt Quý Kiêu cong lên đầy ý . Lòng bàn tay cảm nhận một sự ướt át.

 

Tôi: “... Đồ biến thái.”

 

Sau cùng, tiền thì chẳng cầm xu nào, mà còn đem cả bản đền luôn.

Loading...