Liếm Cẩu Không Có Kết Cục Tốt? Vậy Tôi Đi Cứu Vớt Nam Phụ Bệnh Kiều! - Chương 7: Nụ hôn bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:55:02
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Anh nên đặt hết tâm tư lên em, em tôn trọng quyết định của .”

 

Quý Kiêu xoay rời . Tôi cũng vội dậy định chuồn theo thì Hứa Ngôn gọi .

 

“Nó từ nhỏ chịu nhiều khổ cực nên mới ỷ như . Vụ t.a.i n.ạ.n năm đó cướp chú và , chỉ còn và A Kiêu, nó càng ỷ hơn.”

 

“Có lẽ sự ỷ đó nhầm thành tình yêu, dẫn đến tính cách nó chút cố chấp, cứ ngỡ đó là thích.”

 

“Giang Tắc, giúp khuyên nhủ nó ?”

 

“Nó thực sự để tâm đến .”

 

Chẳng cần Hứa Ngôn nhờ, lúc cũng tìm Quý Kiêu thôi.

 

“Được .”

 

Tôi đuổi theo ngoài, nhưng bóng dáng Quý Kiêu sớm biến mất.

 

Dựa theo gợi ý từ các dòng bình luận, tìm đến một căn hộ chung cư. Tôi cửa, suy nghĩ một lát nhập sinh nhật của Hứa Ngôn ổ khóa mật mã.

 

Cạch. Cửa mở.

 

Vừa bước , mùi rượu nồng nặc xộc thẳng mũi. Quý Kiêu đang bệt đất, bên chân là hai vỏ chai rượu rỗng. Nghe thấy động tĩnh, lười nhác liếc một cái cầm chai rượu ngửa đầu uống tiếp.

 

Mẹ nó, tu cả chai cơ đấy. Trông cứ như đại ca bằng.

 

Tôi dám quá càn quấy, hít sâu hai mới tiến lên, giật lấy chai rượu trong tay Quý Kiêu. Sau đó nhắm mắt , chờ đợi giây phút ném xuống biển cho cá mập ăn. Đợi mãi mà chẳng thấy động tĩnh, mở mắt thì bắt gặp ánh mắt của Quý Kiêu.

 

Đó là một ánh đầy đau khổ, bi thương và phức tạp.

 

[Ôi quá! Em trai đang buồn, trong nhà chỉ còn thôi.]

 

[Từ nay về mỗi khi về nhà, sẽ còn thấy bóng dáng trai nữa.]

 

[Đồ bám đuôi c.h.ế.t tiệt, lúc mau tranh thủ mà “liếm” chứ!]

 

Đám bình luận gào thét. Tôi cũng lắm chứ. an ủi kiểu gì đây? Nếu đám bình luận các cứ nhắc nhắc , chắc cũng sớm vượt qua .

 

Do dự một hồi, cũng bệt xuống cạnh Quý Kiêu, đưa một câu an ủi khô khốc: “Anh đừng buồn quá...”

 

Quý Kiêu cắt ngang lời , mí mắt khép hờ: “Giang Tắc, thực sự thích ?”

 

Trong cảnh , lời an ủi đều là sáo rỗng. Tôi như ma xui quỷ khiến, đến khi định thần thì hôn lên môi Quý Kiêu.

 

Dòng bình luận.

 

[Đậu xanh!]

 

[Cái gì cơ!]

 

[Sao tự nhiên màn hình che mờ thế ?]

 

[Làm thật ? C.h.ế.t tiệt!]

Trang Thảo

 

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/liem-cau-khong-co-ket-cuc-tot-vay-toi-di-cuu-vot-nam-phu-benh-kieu/chuong-7-nu-hon-bat-ngo.html.]

 

Lúc buông Quý Kiêu , đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Quý Kiêu cũng vẻ ngơ ngác. Sau khi nhận làm chuyện điên rồ gì, sợ đến mức lùi một bước.

 

Sao hôn chứ? Cái miệng đúng là báo hại mà!

 

“Ha ha, cái đó... cố ý .” Tôi thận trọng Quý Kiêu: “Anh tin ?”

 

Quý Kiêu như mới bừng tỉnh. Anh đưa tay chạm nhẹ lên môi , liếc một cái, lệnh: “Lại đây!”

 

“Hả?”

 

Quý Kiêu nhíu mày, vươn tay túm lấy , giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u hôn trả như thể x.úc p.hạ.m . Tôi sợ đến mức dám cử động. Mãi đến khi cảm thấy môi sưng lên, Quý Kiêu mới buông . Tôi l.i.ế.m môi, thấy còn trầy da.

 

Các dòng bình luận c.h.ế.t lặng.

 

[Đã bảo , tên bám đuôi cũng là nhân vật quan trọng mà...]

 

[Hôn hẳn hai luôn.]

 

[Bước tiếp theo là lên giường luôn hả?]

 

Thấy câu chuyện càng lúc càng xa, nhịn nữa mà hét lên: “Không lên giường gì hết! Câm miệng !”

 

[? Cậu thấy chúng gửi bình luận ?]

 

[Tuy đoán từ sớm, nhưng chính tai thấy vẫn thể tin nổi.]

 

[Bị trêu đùa !]

 

Quý Kiêu nhíu mày hỏi : “Cậu cái gì cơ?”

 

Tôi vội vàng lắc đầu. Quý Kiêu uống rượu nữa, cũng lời nào, chỉ chằm chằm .

 

Tôi thở dài, dậy tới đỡ lên.

 

“Phòng ngủ ở ?”

 

Quý Kiêu tựa hẳn như kẻ xương. Tôi định đỡ về phòng thì bắt đầu giở trò lưu manh. Ngay khoảnh khắc đầu lưỡi Quý Kiêu lướt qua cổ , nổi hết da gà.

 

“Anh làm gì thế!” Tai nóng bừng, tim đập loạn nhịp.

 

Quý Kiêu đáp. Khi đưa phòng, những nụ hôn dồn dập đổ xuống. Các dòng bình luận vô cùng kích động, tuy thấy nhưng họ vẫn thể “.

 

ngay khi tay định luồn eo , lập tức đẩy : “Xin , cái tính giá khác.”

 

Quý Kiêu: “...”

 

Dòng bình luận: [?]

 

Nhân lúc Quý Kiêu còn kịp phản ứng, lập tức co giò bỏ chạy. Tôi đạp xe đạp công cộng một mạch về nhà, đổ ập xuống ghế sofa.

 

Đầu óc bắt đầu tê liệt.

 

Ngay từ đầu, chẳng nhắm tiền của Quý Kiêu và cứu rỗi ? Thế quái nào làm một hồi thành hôn . Đã thế suýt chút nữa còn... làm thật.

 

Chẳng lẽ là do nhập diễn quá sâu?

 

Tôi vỗ vỗ mặt . Điều quan trọng hơn là, lúc đó chẳng hề phản kháng chút nào, thậm chí còn chút hưởng thụ.

Loading...