Editor: Trang Thảo.
Đám bình luận bắt đầu những lời kỳ quặc. Theo bản năng, ánh mắt dừng Quý Kiêu đang giường. Có lẽ vì bật lò sưởi nên thấy nóng, đắp chăn, để trần nửa .
Vóc dáng đúng là cực phẩm thật. Tôi nảy ý tiến gần, khẽ gọi: “Quý Kiêu?”
“Anh tỉnh ?”
“Có đói bụng ? Có dậy ăn chút gì ?”
Quý Kiêu vẫn nhắm nghiền mắt, khó chịu tặc lưỡi, giọng khàn khàn: “Cút...”
Dòng bình luận nhạo.
[Ha ha ha, tưởng là ngoại lệ chắc?]
[Bao nhiêu năm nay, chỉ mỗi trai gọi là nổi cáu khi thức dậy thôi.]
[Tiếc quá, trai kết hôn mất , thì “ngụy ” cũng gì đấy...]
[Ôi ơi, cái tên bám đuôi c.h.ế.t tiệt định làm gì ?]
Tôi trực tiếp hất tung chăn của Quý Kiêu .
15. Một cú trượt tay đầy tai hại
Chưa kịp gì, cổ tay Quý Kiêu tóm chặt. Anh mở mắt, đôi mày nhíu chặt đầy bực bội. Sau khi rõ là , càng khó chịu hơn: “Ai cho đây?”
“Tôi tới đưa đồ ăn cho .” Tôi đáp.
Quý Kiêu buông tay , xoay trùm chăn kín đầu: “Không ăn, ngoài .”
[Chẳng lẽ đáng là nổi trận lôi đình ném ngoài ?]
[Mọi ơi, một dự cảm chẳng lành.]
Đám bình luận sốt ruột spam liên tục. Tôi nhất quyết , hạ quyết tâm, cởi áo khoác và quần dài, chui tọt chăn.
Quý Kiêu bừng tỉnh. Vì quá vội vàng, vô tình chạm trúng chỗ hiểm của .
Lúc , giường, còn Quý Kiêu thì mặt đen như nhọ nồi bên cạnh, nghiến răng trừng mắt . Tay nhũn : “... Xin , cố ý chạm .” Tôi khô khan giải thích: “Chỉ là... lỡ tay thôi...”
“Cút !” Lồng n.g.ự.c Quý Kiêu phập phồng, gằn từng chữ.
À, giờ thì hét lên thật . Tôi sợ, giả vờ ủy khuất: “Chỉ là ... kìm lòng thôi... Xin nhé.”
Nói xong, tung chăn, nhanh nhẹn mặc quần áo chạy thục mạng ngoài. Sợ chậm một giây thôi là sẽ Quý Kiêu tung cước đá bay. Vì quá vội vàng nên thấy dòng bình luận lướt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/liem-cau-khong-co-ket-cuc-tot-vay-toi-di-cuu-vot-nam-phu-benh-kieu/chuong-6-lai-bi-bat-qua-tang.html.]
[Trời ơi... tai của em trai đỏ hết lên kìa.]
Tôi lúng túng lầu, đối diện với Hứa Ngôn. Liếc thùng rác, thấy Hứa Ngôn ăn xong phần bữa sáng đó . Trước từng mang cho ít đồ ăn, nhưng nào cũng trả nguyên vẹn. Vậy mà bây giờ ăn!
Tôi lén Hứa Ngôn mà để ý Quý Kiêu xuống lầu từ lúc nào.
Trang Thảo
“Đẹp lắm ?” Anh gần như nghiến răng mà hỏi.
Tôi giật nảy đầu , bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Quý Kiêu. Tại nào cũng ? Cứ hễ và Hứa Ngôn ở riêng với là y như rằng Quý Kiêu bắt quả tang?
Tôi gượng, lắc đầu gật đầu như trống bỏi, cuối cùng là lắc đầu lia lịa. Quý Kiêu mới hừ lạnh một tiếng, tới phịch xuống cạnh .
Hứa Ngôn lên tiếng: “A Kiêu, để hâm nóng chút gì đó cho em nhé? mà lúc nãy Giang Tắc cũng mang đồ ăn lên phòng cho em đấy.”
“Cũng?” Quý Kiêu nhạy bén bắt trọng điểm, sang , liếc thấy túi bao bì trong thùng rác.
Anh nửa nửa : “Tiện tay mang cho luôn ? Cảm ơn nhé.”
Tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm nồng nặc, lòng nước mắt.
Lúc nãy lỡ trèo lên giường cũng hoảng hốt bằng lúc . Tôi thậm chí nghi ngờ Hứa Ngôn đang cố tình chơi khăm .
“Tôi chỉ là... theo bản năng nên mua thừa ...”
“Theo bản năng?”
Hứa Ngôn ngắt lời truy vấn của Quý Kiêu: “Được A Kiêu, Giang Tắc chỉ là nể mặt em nên mới tiện tay mang cho thôi.”
Tôi Hứa Ngôn bằng ánh mắt đầy cảm kích, cứ như đang cha tái sinh của .
Quý Kiêu lạnh, tiếp tục lăng trì bằng lời nữa. Thấy cứ đờ Hứa Ngôn, ghé sát gần .
Giọng nén xuống thấp: “Còn nữa, sẽ móc mắt .”
Tôi sợ đến mức rùng , dám Hứa Ngôn thêm giây nào nữa. Cái m.á.u chiếm hữu của Quý Kiêu thể mạnh đến mức chứ?
Hứa Ngôn mỉm : “A Kiêu, chuyện với em.”
Dòng bình luận.
[Ngày cuối cùng cũng đến ?]
[Anh trai sắp dọn ngoài sống chung với chồng ! Trước đây vì lo cho em trai nên mới ở , nhưng thể ở cả đời . Huống chi chồng cũng bắt đầu cằn nhằn ... vui buồn cho nam phụ.]
Tôi kinh ngạc về phía Quý Kiêu. Gương mặt chút biểu cảm, dường như rõ Hứa Ngôn định gì. Anh rũ mắt, im lặng.
Hứa Ngôn quan sát phản ứng của em trai, lặng lẽ chờ đợi.
Quý Kiêu đột ngột dậy: “Không cần nữa.” Anh khẽ mỉm với Hứa Ngôn: “Anh trai, cũng nên cuộc sống riêng của .”