Editor: Trang Thảo.
Tôi lập tức im bặt, ngước mắt ngơ ngác. Tôi quệt mặt, chỉ mấy viên t.h.u.ố.c bên tay : “Anh định uống t.h.u.ố.c tự sát ?”
“Mẹ nó, đấy là vì ngủ !”
Hóa là hiểu lầm. Hứa Ngôn cũng thở phào: “A Kiêu, em làm sợ c.h.ế.t.”
Quý Kiêu , chỉ nhẹ: “Anh, em .”
“Vậy làm phiền hai đứa nữa.”
Hứa Ngôn ngoài, quên đóng cửa . Chỉ còn và Quý Kiêu .
“Giải thích .” Quý Kiêu lên tiếng , biểu cảm bình thản.
Các dòng bình luận lúc im như thóc. Tôi ậm ừ đ.á.n.h trống lảng: “Anh trả lời tin nhắn, sợ xảy chuyện...”
Quý Kiêu lạnh: “Sợ xảy chuyện, là đặc biệt đến tìm... ?”
Trời đất chứng giám, thực sự đến tìm Quý Kiêu. Tôi cố nặn mắt đỏ hoe: “Tôi lo cho nên mới tới. Và cũng thật sự... gặp .”
Ngày hôm , đường tìm Quý Kiêu, gửi một tin nhắn: [Mang chút đồ ăn tới.]
Chỉ bốn chữ ngắn gọn. Mỗi qua đó, đều mang cho Quý Kiêu vài món ăn vặt lề đường. Thiếu gia như chắc từng ăn mấy thứ , miệng thì chê nhưng ăn nhiều hơn ai hết.
Vừa đến nhà, Hứa Ngôn gọi : “Giang Tắc, chuyện với .”
Tôi đành dừng bước. Hứa Ngôn rót cho một cốc nước, thẳng vấn đề: “Cậu thích A Kiêu ?”
... Hình như cũng hẳn.
“Vậy đây ...”
Có lẽ vì làm kẻ bám đuôi Hứa Ngôn quá lâu, buột miệng: “Trước đây thực sự thích . nhận dù cố gắng thế nào cũng thể chạm tới . Khi bạn trai, vẫn từ bỏ. bây giờ kết hôn ...”
Các dòng bình luận bắt đầu mắng nhiếc.
[Đồ bám đuôi c.h.ế.t tiệt, ngay chẳng ý gì mà!]
[Cậu xong đời ! Em trai thấy hết kìa.]
Tôi: ?
Chưa kịp gì thêm, phía vang lên giọng lạnh lẽo, u ám của Quý Kiêu: “Hóa coi là kẻ thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/liem-cau-khong-co-ket-cuc-tot-vay-toi-di-cuu-vot-nam-phu-benh-kieu/chuong-4-bi-don-vao-duong-cung.html.]
Tôi cứng đờ , gian nan đầu . Ánh mắt đờ đẫn chạm vẻ âm lãnh của Quý Kiêu, bất giác nuốt nước bọt một cái thật mạnh.
Trang Thảo
Mẹ nó. Bị gài .
Sát khí Quý Kiêu quá nguy hiểm, tay nhũn , làm món quà mang cho rơi bịch xuống đất.
Các dòng bình luận thì hả hê nỗi đau của .
[Ha ha ha ha đáng đời, lụy thụ chính xong sang lụy nam phụ, định ăn cả hai đầu chắc?]
[Bị phát hiện nhé! Tiểu l.i.ế.m cẩu phen xong đời ...]
[Thứ nhất, dám mơ tưởng đến thụ chính, em trai thể nhịn. Thứ hai, em trai bệnh tâm lý, phát hiện tiểu l.i.ế.m cẩu vẫn còn bám đuôi trai , loại!]
Mẹ kiếp! Lúc đám chẳng còn hận thể quỳ lạy trời đất để đến cứu rỗi Quý Kiêu ? Tôi đến cứu đấy thôi. Giờ gọi là đồ bám đuôi. Quý Kiêu c.h.ế.t, thế là các c.h.ế.t ?
“Không , ý là...”
Muốn kiếm chút tiền thôi, dễ dàng gì chứ?
Tôi đầu Hứa Ngôn. Anh trao cho một ánh đầy khích lệ, đó nở một nụ bí hiểm dậy rời . Hành động trong mắt Quý Kiêu chẳng khác nào và Hứa Ngôn đang liếc mắt đưa tình. Không khí xung quanh càng lạnh lẽo hơn.
Ánh mắt bình tĩnh của Quý Kiêu giống như sự tĩnh lặng cơn bão lớn. Tôi nghiến răng, lao thẳng lòng , ôm chặt lấy eo buông.
“Tôi thừa nhận, nghèo, gia thế . Thế nhưng tình cảm dành cho là thật lòng mà! Anh trai , ... ...”
Cơ thể Quý Kiêu cứng đờ lạ thường. Tôi càng ôm chặt eo hơn, dán sát .
“Sao thể bảo rời xa chứ?”
“Dù đây từng theo đuổi , nhưng tất cả đều là vì thấy nhiều hơn một chút thôi!”
“Tặng quà cho Hứa Ngôn, những lời đó, mỗi tìm đến đều là vì ở gần thêm một chút.”
Tôi chẳng chút chột . Lúc trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ, sống sót. Xin Hứa Ngôn nhé, nếu cứ nhất quyết kéo chuyện phiếm thì mấy lời đó chẳng lọt tai Quý Kiêu.
Các dòng bình luận kinh ngạc tột độ.
[Còn loại thao tác ? Tên bám đuôi thể bịa chuyện giỏi thế nhỉ?]
[Với kỹ năng diễn xuất chắc từng đạt giải Oscar quá?]
[Nam phụ ngốc, thể màn kịch vụng về chứ?]
[Cậu định cho rằng bịa đại vài câu là em trai sẽ tha cho đấy chứ?]
Chẳng lẽ thực sự c.h.ế.t trong tay Quý Kiêu ? Tôi c.h.ế.t, vẫn còn sống đủ mà! Lúc mới tỉnh dậy thì làm kẻ bám đuôi Hứa Ngôn, giờ cung phụng Quý Kiêu. Trong mắt Hứa Ngôn, chắc chắn là do nên mới lấy em trai làm thế . sự thật là chỉ kiếm chút hời thôi. Ai mà chẳng yêu tiền chứ?