Liếm Cẩu Không Có Kết Cục Tốt? Vậy Tôi Đi Cứu Vớt Nam Phụ Bệnh Kiều! - Chương 3: Hiểu lầm tai hại

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:29:12
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

chuyện đó liên quan đến . Tôi hớn hở nhắn cho Quý Kiêu một tin nhắn sến súa: [Tôi cứ ngỡ đời sẽ bao giờ chạm ánh trăng của , nhưng cuối cùng chạm .]

 

Quý Kiêu: [?]

 

Tôi vờ như thấy, tiếp tục gửi: [Lúc , gặp .]

 

[ dám mong cũng gặp .]

 

Quý Kiêu: [...]

 

Tôi tắt điện thoại, chờ ở cửa. Hứa Ngôn mở cửa, thấy thì sững .

 

“Giang Tắc, tới nữa? Tôi...” Anh ngập ngừng: “Tôi bạn trai .”

 

Các dòng bình luận lập tức gào thét.

 

[Thụ chính vẫn lịch sự thật. Ngày nào cũng đối mặt với loại bám đuôi báo cảnh sát là nhân từ.]

 

[Đồ bám đuôi c.h.ế.t tiệt. Lụy vai chính xong sang lụy nam phụ, lụy luôn cả bố .]

 

Lúc cứu Quý Kiêu, họ gọi là “đồ nghèo hèn”. Giờ thành “đồ bám đuôi c.h.ế.t tiệt”. Trở mặt nhanh thật.

 

“Cái đó... , đến tìm...”

 

Chưa dứt lời, từ lưng Hứa Ngôn vang lên giọng trầm thấp: “Cậu tìm ai?”

 

Ánh mắt Quý Kiêu u ám, khóa chặt . Chân lập tức nhũn . Đối diện ánh mắt đó, đành nốt: “... Tìm .”

 

Hứa Ngôn sững sờ: “Tìm A Kiêu ?”

 

Tôi gật đầu thật mạnh. Trong ánh mắt Quý Kiêu thoáng qua một tia hài lòng.

 

Dòng bình luận .

 

[Tiểu bệnh kiều thật là... mất! Tên bám đuôi quấy rầy , giờ đến quấy rầy trai. Để trai yên tâm, mới buộc thừa nhận là tìm .]

 

[Khổ quá. Tuy công chính , nhưng chính trai cứu rỗi , kéo khỏi bóng tối, nên yêu đối phương cũng là điều dễ hiểu.]

 

[Anh trai tình cảm của em trai, định tránh xa nhưng đành lòng.]

 

Đám còn diễn nhiều hơn . “Huhu” cái gì mà “huhu”. Tôi nghèo làm kẻ bám đuôi, còn là NPC vô danh. Người nên mới đúng.

 

Hứa Ngôn thêm, nghiêng cho , để gian riêng cho và Quý Kiêu.

 

Trang Thảo

Quý Kiêu rũ mắt, ly nước bàn: “Có việc gì ?”

 

Tôi giữ thiết lập “yêu đơn phương”, khổ: “Tôi làm phiền , chỉ là... lén một cái.”

 

Lông mày Quý Kiêu khẽ nhíu. Tôi tiếp tục diễn: “Tôi mang chút điểm tâm cho . Nếu ăn cũng .”

 

Dòng bình luận cạn lời.

 

[Cái bánh nướng năm tệ hai cái mà gọi là điểm tâm ?]

 

[Đồ bám đuôi rốt cuộc làm gì?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/liem-cau-khong-co-ket-cuc-tot-vay-toi-di-cuu-vot-nam-phu-benh-kieu/chuong-3-hieu-lam-tai-hai.html.]

 

[Anh trai đang ở ngoài cửa, thấy hết .]

 

Tim giật thót. Liếc cửa, quả nhiên thấy bóng thấp thoáng.

 

Quý Kiêu chú ý, ánh mắt dừng mấy cái bánh. Anh ngẩng đầu: “Điểm tâm?” Dừng một chút, hỏi tiếp: “Mang cho cho trai ?”

 

Thực mua dư vì đói, ăn hết. đối diện ánh mắt đó, chỉ gượng: “Đặc biệt mang cho .”

 

“Quý Kiêu, thể đối xử với bản hơn một chút ?” Giọng nhẹ: “Anh như , cũng đau lòng.”

 

[? Nghĩ là nam phụ sẽ cảm động ?]

 

[Đau lòng kiểu gì mà ăn xong ngủ, ngủ xong ăn.]

 

[Cố ý cho trai thôi.]

 

[Liệu nam phụ thích nhỉ?]

 

Các dòng bình luận lo sốt vó. Chỉ Quý Kiêu là vẫn im lặng.

 

Tôi bắt đầu dội b.o.m WeChat của Quý Kiêu bằng đủ loại danh ngôn của kẻ lụy tình, quên bày tỏ tình cảm nồng cháy dành cho . Dù Quý Kiêu trả lời ít, vẫn kiên trì bền bỉ.

 

Tôi còn thường xuyên qua đó “đợi” . Đi nhiều thành quen, từ việc chỉ đợi ở cửa, nửa tháng thể ngang nhiên thẳng trong nhà. Các dòng bình luận mắng đến mức cạn lời, vì trình độ “liếm” của đạt đến cảnh giới thượng thừa.

 

Mãi đến đêm nay, gửi tin nhắn cho Quý Kiêu xong thì các dòng bình luận bỗng nổ tung.

 

[Trời đất ơi! Nam phụ cầm lọ t.h.u.ố.c ngủ định làm gì thế?]

 

[Hôm nay là ngày thụ chính và công chính kết hôn mà...]

 

[Làm bây giờ! Ai cứu lấy nam phụ đáng thương của với?]

 

Các dòng chữ liên tục nhảy lên đầy sốt sắng. Tôi chẳng kịp quần áo, lao vọt khỏi cửa, gọi taxi chạy thẳng đến nhà Quý Kiêu. Bác tài đạp ga đến mức bánh xe như bốc khói.

 

Khi Hứa Ngôn thấy , tỏ vẻ kinh ngạc: “Giang Tắc, ...”

 

Tôi rảnh để ý đến , lao thẳng đến phòng Quý Kiêu. C.h.ế.t tiệt, cửa còn khóa trái.

 

Hứa Ngôn tới: “A Kiêu ngủ , tìm thì mai .”

 

“Anh định uống t.h.u.ố.c ngủ tự tử!”

 

Hứa Ngôn xong thì vội vàng tìm chìa khóa. Ngay khi cửa mở, lao vọt trong. Quý Kiêu đang nhắm nghiền mắt, sắc mặt trắng bệch giường, bên tay vẫn còn vài viên t.h.u.ố.c ngủ vương vãi.

 

Không kịp suy nghĩ, bóp miệng Quý Kiêu, thọc tay cổ họng .

 

“Oẹ... oẹ...”

 

Quý Kiêu nôn thốc nôn tháo, cũng tỉnh luôn. Thấy , lông mày nhíu chặt: “Sao ở đây?”

 

Tôi ôm chầm lấy , : “Anh c.h.ế.t làm đây? Không thực sự sống nổi!”

 

“Tôi thật sự thể rời xa !”

 

Có lẽ vì quá t.h.ả.m thiết, Quý Kiêu bắt đầu mất kiên nhẫn: “Im miệng!”

 

“Ai bảo c.h.ế.t?”

Loading...