Liếm Cẩu Không Có Kết Cục Tốt? Vậy Tôi Đi Cứu Vớt Nam Phụ Bệnh Kiều! - Chương 1: Khóc nhầm tên nhưng không nhầm người
Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:45:47
Lượt xem: 35
Editor: Trang Thảo.
Tôi ôm chặt lấy đùi kẻ định nhảy lầu, đến tê tâm liệt phế, diễn còn đạt hơn bất cứ ai.
“Tôi ngờ thực sự chẳng hề chú ý đến . Tôi cứ ngỡ nỗ lực như , sẽ lấy một , nhưng hề...”
“Hạ Mạt... làm đây? Nếu c.h.ế.t, cũng sẽ nhảy xuống theo.”
“C.h.ế.t cũng làm đôi uyên ương khổ mệnh với , quấn lấy rời.”
Gân xanh trán đối phương giật nảy, thể nhịn thêm nữa mà cắt ngang lời : “Tôi tên là Quý Kiêu.”
“Cậu nhầm mồ .”
Tôi khựng một giây, thận trọng ngẩng đầu lên.
Các dòng bình luận bắt đầu lướt qua nhanh như bay.
[Cái thằng nghèo kiết xác là thấy lụy thụ chính nên bắt đầu chuyển sang lụy em trai hờ của đấy chứ?]
Trang Thảo
[Đã làm kẻ bám đuôi thì ít nhất cũng nhớ kỹ tên chứ? Ngượng đến mức dùng ngón chân đào luôn cái hố đất.]
[Cậu chỉ là một đứa NPC thôi mà, làm cái quái gì thế nhỉ?]
[Thật là hổ, bái phục.]
[Nam phụ thích trai cơ mà? Đứa nghèo hèn cũng soi gương xem xứng ?]
Lúc nãy vì quá cuống nên nhất thời quên mất tên gì. , tuy nhầm tên nhưng đúng là .
“Xin ... vội quá...” Tôi càng ôm chặt đùi hơn: “Vừa tin nghĩ quẩn, sợ lắm.”
“Trên đường chạy đến đây còn ngã hai , chỉ sợ chậm một bước là bao giờ thấy nữa.”
Quý Kiêu với sắc mặt phức tạp. Ánh mắt dừng khuôn mặt lấm lem và trầy xước của . Anh : “Tôi nhận .”
“Kẻ bám đuôi trai .”
Giọng nhẹ: “Tôi còn tìm tính sổ, tự dẫn xác đến tận cửa ...”
Có vẻ lắm. Đang lúc định gì đó để cứu vãn thì Quý Kiêu dời mắt .
“Bây giờ thấy đấy, buông tay .”
Buông ? Chuyện đó là thể nào. Buông thì đám dòng bình luận sẽ gọi là “đồ nghèo kiết xác” cả đời mất.
Tôi lắc đầu: “Không , mà buông tay là mất luôn.”
Nỗi bi thương nơi đáy mắt Quý Kiêu tài nào giấu : “Sống cũng chẳng gì thú vị, dù cũng chẳng gặp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/liem-cau-khong-co-ket-cuc-tot-vay-toi-di-cuu-vot-nam-phu-benh-kieu/chuong-1-khoc-nham-ten-nhung-khong-nham-nguoi.html.]
Anh khựng , cúi đầu : “Cậu thích ? Muốn làm đôi uyên ương khổ mệnh với ?”
“Hay là, chúng cùng c.h.ế.t .”
Tôi: ?
Tôi chỉ miệng thế thôi, ai ngờ Quý Kiêu coi là thật. Thấy ngẩn , Quý Kiêu ghé sát , gương mặt hiện lên vẻ bệnh hoạn: “Không thích ? Cùng nhảy từ đây xuống, ?”
Được cái con khỉ ! Tôi cuống cuồng cả lên. Tôi chỉ đến đây để kiếm chút tiền thôi, chứ hiến luôn cái mạng nhỏ .
“Cậu lừa ?” Quý Kiêu khẽ hỏi. Tôi một tia nguy hiểm trong thở của .
Tôi khổ, đ.á.n.h liều nhỏ: “Nếu ...” Tôi thẳng mắt Quý Kiêu, nghiến răng: “Tôi cũng nguyện lòng.”
Dòng bình luận sốt sắng mắng nhiếc .
[Cái tên NPC làm trò gì ? Tôi cầu xin nam phụ đừng c.h.ế.t, quá, đòi tuẫn tình cùng .]
[Cũng xem là cái thứ gì! Cậu mà xứng ?]
[Trong lòng nam phụ chỉ trai thôi, đồ nghèo hèn mau cút !]
[Cậu tự nhảy xuống cho nam phụ của sống?]
Đám dòng bình luận c.h.ế.t tiệt , mạng của thì là mạng chắc?
Dòng bình luận chạy tiếp.
[Tiểu Khổ Qua đáng thương của ! Lúc nhỏ bảo mẫu ngược đãi mà dám với ba, cứ thế lẳng lặng chịu đựng một . Mãi đến khi thụ chính và xuất hiện, đối với , quan tâm và yêu thương , cho đến khi phát hiện yêu trai mất .]
[Anh khổ như , vất vả lắm mới gặp yêu, mà trai vẫn chỉ coi là em trai...]
Tôi sững một chút. Thảm đến mức đó ? Tôi cứ tưởng chỉ đơn thuần vì yêu Hứa Ngôn nên mới nhảy lầu. Hóa đằng còn câu chuyện .
Thấy Quý Kiêu tro tàn ý chí, buông tay , bò dậy từ đất. Tôi đưa tay quệt mặt: “Được thôi, c.h.ế.t, cùng .”
Mắt đỏ hoe: “Vì , mới chấp nhận làm kẻ bám đuôi Hứa Ngôn, chỉ để thể chú ý đến . Tôi trong mắt chỉ , thấy khác, nhưng ...”
Tôi cố nặn hai giọt nước mắt, khẽ nhếch môi, nở một nụ thê lương với Quý Kiêu:.“Tôi thực sự thích .”
“Mỗi tìm Hứa Ngôn đều là đóng kịch, chỉ để thêm một cái.”
“ làm phiền .”
“Tôi thích màu gì, thích ăn món gì, buổi tối thường xuyên mất ngủ, tất thảy thứ về .”
“Có lẽ , cuốn sách tiện tay vứt hồi đại học mang về nhà, nâng niu cất kỹ...”
“Tôi vẫn luôn thầm lặng quan sát .”