Lệnh Truy Nã Omega Mang Thai. - 2

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:48:01
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6

Lần đầu tiên gặp Tống Trì là ở căn cứ.

Lúc đó Tống Trì vì cứu một đồng đội chiến trường mà tinh thần lực tiêu hao quá mức. Sau khi về căn cứ lâu thì pheromone hỗn loạn. Đó cũng là hỗn loạn dữ dội nhất, ngay cả t.h.u.ố.c ức chế cũng khống chế nổi, thế là họ mới cuống cuồng tìm tương thích và chọn trúng .

Đêm đó, "đóng gói" gửi thẳng phòng Tống Trì.

Căn phòng tối đen như mực, chỉ khung cửa sổ hắt chút ánh sáng yếu ớt. Cũng chính nhờ chút ánh sáng đó mà bao quát tình hình trong phòng.

Phòng rộng, gối đầu xé nát thành từng mảnh rơi vãi ngay cửa, tủ đầu giường lật đổ, tường thứ gì đập mà lõm một lỗ lớn. Tôi bước , còn hai sợi lông vũ bay lên theo gót chân.

Tiền ... kiếm cũng nguy hiểm nha.

Đảo mắt một vòng, cuối cùng thấy một bóng ở cuối giường. Tống Trì đang bệt đất, một tay nắm chặt chăn, từ từ đầu . Tôi rõ mặt , nhưng cảm nhận một ánh lạnh lẽo và đầy nguy hiểm.

"Cút ngoài."

Giọng Tống Trì khàn đặc và cuồng loạn, cứ như rít từ trong cổ họng . Xem chào đón cho lắm.

Tôi cũng chẳng do dự, vặn nắm cửa. ... Vặn , khóa .

Tôi bất lực nhún vai với Tống Trì: "Không ." Sau đó, bệt xuống, tựa lưng cửa.

Châm ngôn sống của là: Cái gì đến thì nó sẽ đến. Dù cũng , dứt khoát giải phóng pheromone của . Làm xong nhiệm vụ sớm thì về sớm.

Mùi trúc thanh khiết bắt đầu len lỏi về phía Tống Trì. Không bao lâu , sát khí phía bên dần dần dịu .

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Sờ cái bụng đói meo cả ngày, lặng lẽ bò về phía . Ở đó một xe đồ ăn, để ý nó lâu lắm . Chắc là chuẩn cho Tống Trì nhưng động một miếng nào.

Lúc nãy sợ gây động tĩnh sẽ làm Tống Trì nổi điên. Bây giờ thấy thở của nhẹ nhàng hơn, chắc là bình tĩnh . Không chần chừ nữa, cầm lấy cái sandwich khay đưa lên miệng.

Miếng giò bên trong nguội , nhưng ăn cũng tệ. Chưa kịp c.ắ.n hết nửa cái, một bóng đen cao lớn phủ xuống cạnh .

Giây tiếp theo, gáy bóp chặt. Tống Trì khống chế lực tay, nâng đầu lên. Hơi thở nóng hổi kèm theo mùi hương đậm đặc khiến não tê dại, ngay cả cái tuyến thể cấp thấp gáy cũng bắt đầu nóng bừng lên.

Tôi khó khăn nuốt miếng sandwich trong miệng xuống thì bờ môi thấy nóng rực.

Động tác của Tống Trì hung hãn, giống như xé xác con mồi , nhưng đến bước cuối cùng nương tay, làm rách môi .

Mặc dù... chuyện thể tránh khỏi khi nhận công việc . mà " ca" kiểu thì cũng quá đột ngột ! Cái sandwich còn ăn xong mà!

Sáng hôm , khi xoa cái eo đau nhức thức dậy giường thì Tống Trì biến mất. Mãi đến bữa tối mới gặp .

Cậu quân phục tác chiến, thiết kế ôm sát làm phần cơ n.g.ự.c của trông vô cùng vạm vỡ. Tôi nhịn thêm vài cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lenh-truy-na-omega-mang-thai/2.html.]

Nhận ánh mắt của , Tống Trì sải bước tới. Ánh mắt dò xét rơi , ngượng ngùng ngẩng đầu với . Tống Trì khựng một chút, ánh mắt mất tự nhiên dời chỗ khác, cuối cùng ho nhẹ hai tiếng, chút ngượng nghịu:

"Tôi chiến trường , em cứ ở phòng của ."

"Vâng."

Trước khi , thấy vành tai Tống Trì ửng đỏ.

Cứ như , căn cứ. Tống Trì từ chỗ kháng cự ban đầu, dần dần về cứ hễ hỗn loạn pheromone là ôm chặt lấy buông.

Tần suất hỗn loạn cũng từ hai tháng một tăng dần lên mỗi tháng một hai , càng ngày càng dày đặc. Công việc thì đơn giản thật đấy, chỉ điều... dễ làm suy thận quá. Tôi tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, thật sự sợ già cái eo sẽ chịu nổi mất.

7

Hồi ức kết thúc, thở dài một tiếng, xoay nhà.

Tống Trì khóa mục tiêu cực kỳ chính xác phòng ngủ của , hơn nữa còn quăng luôn hành lý trong đó.

Nói cho cùng, Tống Trì vốn là con nhà quyền quý, cha là Đoàn trưởng Quân đoàn 1 của Liên bang. Cho dù huấn luyện trong quân đội nghiêm khắc đến , chiến trường lạnh lùng nghiêm nghị thế nào, thì cái thói thiếu gia kiêu ngạo bất tuân khi ở riêng tư vẫn tài nào giấu .

Dạo quanh phòng một vòng, hàng mày đang nhíu chặt của Tống Trì mới giãn ít nhiều, gương mặt điển trai khôi phục chút sức sống.

Cậu sải đôi chân dài ba bước thành hai đến mặt , ôm chầm lấy lòng, rúc đầu cổ cọ cọ: "Anh ơi, em nhớ lắm..."

Cứ như một con ch.ó nhỏ .

Tôi bất lực đẩy : "Cậu về Thủ đô ?"

Trên bản tin chẳng hôm nay về đó .

"Em nghỉ phép ."

"Nghỉ phép?"

shgt

Bây giờ chiến tranh kết thúc, đang là lúc luận công ban thưởng, thế mà Tống Trì chẳng chẳng rằng đòi nghỉ phép?

Tôi giơ tay tặng cho một cú gõ đầu: "Cái lúc nghỉ phép? Đầu óc vấn đề hả?"

Cái tay kịp thu về Tống Trì chộp lấy, đặt bên môi hôn lấy hôn để: "Không , em bây giờ tuổi đời còn nhỏ, thích hợp thăng tiến quá cao."

Biết Tống Trì tự tính toán trong lòng, cũng thêm gì nữa. Dù xét cho cùng, chuyện cũng chẳng đến lượt quản.

Việc quan trọng nhất hiện tại là làm để thoát khỏi Tống Trì.

ánh mắt lấp lánh của , mấy lời định nghẹn ở cổ họng. Thôi bỏ , chừng ở thêm vài bữa thấy chán tự bỏ thôi.

Loading...