Editor: Trang Thảo.
Suốt một tháng qua, thấu Thịnh Lan Đình. Người ngoài chỉ thấy mạnh mẽ quyết đoán, thao túng triều đình, thực chất đang dốc lòng lót đường cho Hoàng thượng. Ta từng xem qua tấu chương phê duyệt, phàm là những chỗ Hoàng thượng hiểu, đều dốc tâm chú giải. Vương quản gia cũng giải thích với về nỗi gian khổ của khi nuôi dạy vị vua trẻ. Dẫu tính mạng nắm trong tay ngài, cũng từng ý phản bội. Những lời đồn đại ngoài đều sự thật.
Từ đầu đến cuối, từng tham vọng ngai vàng. một tấm chân tình cuối cùng phụ lòng. Ta thấy đáng cho . Hắn rõ ràng là lương thiện, chính trực, trọng ân nghĩa. Hắn nên đối xử như .
Hắn giúp báo thù cho di nương, cũng nên vì mà bày mưu tính kế.
"Ngươi yên tâm, sẽ giúp ngươi đăng cơ, sẽ làm quân sư của ngươi!"
"Còn về t.h.u.ố.c giải, sẽ phái tìm. Thiên hạ rộng lớn, nhất định sẽ cách hóa giải độc tính!"
"Thịnh Lan Đình, cho phép ngươi c.h.ế.t!"
Hắn vẫn gì. Mãi một lúc mới hạ quyết tâm: "Được! Sau chỉ còn ngươi!"
Quả nhiên, tin tức Thịnh Lan Đình tỉnh truyền đến tai Hoàng đế, các cuộc ám sát cứ thế nối đuôi kéo đến. sớm chuẩn , phòng Vương phủ cẩn thận, thích khách cứ đến là về.
Nhân dịp xuân vi, tham gia khoa cử và thuận lợi ghi tên bảng vàng. Tại buổi điện thí, Hoàng thượng đích chấm bài thi của là Nhất Giáp Đệ Nhất Danh, tức Trạng nguyên. Ngài lệnh cho ở điện khi buổi lễ kết thúc.
Ngài tiến về phía , ánh mắt sắc lẹm: "Vân Tuyên, văn chương của ngươi từ ngữ tinh diệu, chỉ những tệ đoan của thời cuộc vô cùng sắc sảo. Ngươi đúng là một đại tài hiếm !"
Lần , ngài gọi thẳng tên của . Ngài ghé sát môi tai , động tác đầy ái : "Vân Tuyên, ngươi theo Trẫm, ? Những gì thể cho..."
"Trẫm cũng thể cho ngươi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lao-tu-la-nam-nhan-vuong-phi-cai-con-khi/chuong-7.html.]
Ta vội vàng lùi một bước, dáng hiên ngang như tùng, thần sắc đổi: "Vi thần tạ Bệ hạ ưu ái, nhất định sẽ tận trung với triều đình."
Ngài chằm chằm , cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang chực trào: "Ngươi thừa ý của Trẫm ! Trẫm ngươi trung thành với riêng Trẫm! Trẫm sẽ để ngươi làm Thủ phụ, để ngươi tất cả những gì ngươi !"
Ta im lặng đáp lời nào. Ngài giận tím mặt, trút bỏ lớp mặt nạ t.ử tế: "Hắn sống chẳng bao lâu nữa, lẽ nào ngươi cùng chôn thây ?"
Ta rũ mắt xuống, bình thản đáp: "Vi thần gia đình, lẽ tự nhiên là cùng nhà đồng cam cộng khổ, tiến lui ."
Trang Thảo
Ngài gần như nghiến răng nghiến lợi: "Trẫm cho ngươi thời gian suy nghĩ! Ngươi nhất định sẽ hối hận!"
Ta đảm nhiệm chức Tu soạn ở Hàn Lâm viện, hàm Lục phẩm.
Với danh nghĩa là Tân khoa Trạng nguyên, là của phủ Nhiếp chính vương, địa vị của lên như diều gặp gió, quyền thế ngút trời. Thịnh Lan Đình dạy bảo khéo, nhanh chóng thấu triệt các chiêu trò quyền mưu nơi quan trường. Đám quan viên kéo đến bợ đỡ nịnh hót, đều niềm nở đón tiếp, từ chối một ai.
Thực tế, bầu khí nơi triều đường vô cùng nhạy cảm. suy cho cùng Hoàng đế căn cơ còn nông cạn, khó lòng địch thế lực thâm sâu của Vương phủ. Mãi cho đến khi Hoàng đế bắt đầu lôi kéo mẫu tộc của Thái hậu.
Tạ thị là danh gia vọng tộc trăm năm, thế lực cực lớn ở vùng Ngô Việt. Ngài cưới đích nữ Tạ gia, phong làm Hoàng hậu, tôn phụ nàng làm Thái sư, đồng thời đề bạt ít tiểu bối Tạ gia các vị trí trọng yếu. Trong triều lúc phân chia chiến tuyến rõ ràng, đối chọi vô cùng gay gắt.
Ngày hôm đó, rời khỏi Hàn Lâm viện thì đưa tới một lá thư, hẹn đến Tụ Phong lâu. Ta chút nghi ngờ, cứ ngỡ là kẻ nào đó đến lấy lòng .
Vừa bước nhã gian, thấy một bóng hình quen thuộc. Gương mặt hoa lê đái vũ, trông vô cùng yếu đuối đáng thương. Vừa thấy , nàng lao thẳng lòng .
"Vân Tuyên ca ca, cứ ngỡ sẽ bao giờ gặp nữa!"
Ta ngờ đó là Tống Ngọc Nhu. Nàng và vốn là thanh mai trúc mã, nhưng chỉ coi nàng như , từng tình cảm riêng tư. Nàng và cảnh ngộ giống , đều sống khổ sở trong nhà, khác sỉ nhục. Ta từng hứa sẽ giúp nàng thoát khỏi bể khổ, nào ngờ phụ nàng khinh thường phận con thứ của , dứt khoát gả nàng cho Thế t.ử Lâm An Vương phủ làm . Kể từ đó, chúng từng gặp .
Lúc , theo bản năng, đẩy nàng . Gương mặt nàng thoáng chút tủi hờn: "Vân Tuyên ca ca, là đây mà, còn thích nữa ?"