Lang trung và Đại hiệp - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-09-24 11:58:20
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Tướng quân khi đại bại dẫn tàn quân trở về Kỳ Thiên Quan.

Đại hiệp vác hòm thuốc cùng Lang trung về Kỳ Thiên Quan.

Đại hiệp giả vờ lơ đễnh : “Những binh lính Man Di đáng một đòn, chỉ là lượng quá đông. Nếu ngươi la hét, e là ngủ trong đống xác đến sáng.”

Lang trung chút đắc ý: “May mà la hét.”

đó.” Đại hiệp trêu chọc: “Nếu ngươi đánh thức, ngươi giờ ở Hoàng Tuyền , ở đó tìm thấy , lóc ỉ ôi nữa.”

Lang trung cãi : “Không , tìm thấy thì đợi.”

Đại hiệp : “Đến lúc đó đừng quên mặt mũi nha.”

Lang trung kiên định : “Không quên .”

Đại hiệp xé áo trong lau mặt cho Lang trung. Lang trung ngây như phỗng, cứng đờ bước làm : “Từ khi gặp ngươi, thấy mặt ngươi sạch sẽ bao giờ.”

Lang trung cúi đầu nhỏ giọng cãi : “Ta rửa mặt mà.”

“Ồ?” Đại hiệp ngừng động tác, cúi thấp , mặt ghé sát mặt Lang trung: “Xem tới còn giúp ngươi rửa mặt nữa.”

Lang trung thẹn đỏ mặt, còn kịp hai chữ " cần", chân vấp tảng đá mà loạng choạng, nhào về phía . Đại hiệp tránh né, mặc cho y hôn lên môi , thuận thế bỏ viên đá trong tay xuống, ôm y lòng.

Lang trung nép trong lòng Đại hiệp, mũi ngập tràn mùi m.á.u tanh và khói lửa. Mặt y đỏ bừng như bốc nóng, y vội vàng giãy , Đại hiệp chút tiếc nuối.

“Vấp ... vấp thôi... cố ý hôn .” Lang trung ấp úng giải thích.

Đại hiệp vuốt môi trầm tư, Lang trung lén một cái liền cúi đầu nước mắt lưng tròng: “Huynh đừng chán ghét , để làm gì cũng , đừng chán ghét .”

Trong lòng Đại hiệp tức thì mềm nhũn như nước, quả là quá dễ trêu chọc.

Đại hiệp lấy y phục lót trong lau mặt và nước mắt cho y, “Làm gì cũng ?”

Lang trung thút thít , “Ưm, làm gì cũng .”

Đại hiệp : “Đừng nữa, thật sự sợ ngày ngươi sẽ thiếu nước mà c.h.ế.t mất.”

Lang trung lập tức ngưng , Đại hiệp tấm tắc khen ngợi.

Đại hiệp cúi đầu hôn lên môi Lang trung, hôn một cái hỏi: “Thích ?”

Lang trung ngốc nghếch gật đầu, Đại hiệp khẽ, “Ôm lấy cổ .”

Lang trung tự chủ vòng tay ôm lấy cổ Đại hiệp, Đại hiệp đưa tay giữ đầu y, bá đạo mà hôn lên.

Đại hiệp sống hơn hai mươi năm, một lòng trượng kiếm thiên nhai, trừ cường phù nhược, từng nghĩ đến giai nhân trong vòng tay.

Giang hồ mà thiếu hình bóng hùng si mê vì hồng nhan, thể gọi là giang hồ?

Tầm Qua tường thành Kì Thiên Quan thở dài, mãi đến khi mặt trời dâng lên từ dãy núi, mới ngừng than thở, bắt đầu ngắm bình minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lang-trung-va-dai-hiep/chuong-9.html.]

Phía là một mảnh tĩnh lặng, thỉnh thoảng vài tiếng chó sủa.

Khi mặt trời lên cao, Tầm Qua trở về phủ Tướng quân.

Lữ Bất bưng một chậu nước m.á.u đổ , thấy trở về với y phục ướt đẫm cũng gì, nhà.

Tầm Qua vội vàng kéo hỏi: “Tướng quân ?”

Lữ Bất mệt mỏi đáp: “Không lắm.”

“Man Di chẳng mấy ngày nữa tất sẽ đến công Kì Thiên Quan. Nếu Tướng quân thể khoác giáp trận để định quân, quân nhất định sẽ đại bại.”

“Ta chỉ bảo đảm Tướng quân an , những việc còn thuộc phận sự của .”

“Chà, thật quá đáng, một Võ Di còn sốt ruột như kiến bò chảo, một Hà Quốc chẳng quan tâm gì.”

Lữ Bất ngay cả tâm tình cãi cũng , đẩy cửa nhà.

Tầm Qua bực bội vò tóc, chạy tìm Quân sư bàn bạc đối sách.

Quân sư đang chữ trong sân, Tầm Qua nhảy từ tường xuống, “Đến lúc nào mà ngài còn nhã hứng .”

Quân sư để ý đến , văn tư như suối chảy, hạ bút như thần.

Tầm Qua ghé đầu qua xem, hai hàng, tức đến oa oa kêu lớn, “Ngài đang bia mộ!”

Tầm Qua chán nản trở về chỗ ở, thu dọn hành lý chuẩn chạy trốn buổi tối.

Khi khỏi cổng thành, thấy Đại hiệp và Lang trung vai kề vai bước , bước chân ngoài liền rụt , vội vàng chạy đến phủ Tướng quân.

Đại hiệp và Lang trung trở về Kì Thiên Quan, còn kịp mấy câu tạm biệt, Lang trung kéo về Y Dược Viện.

Lang trung ở Y Dược Viện một đêm chợp mắt, bước khỏi cổng viện mà mùi m.á.u tanh trong mũi vẫn mãi tan.

Lang trung rửa mặt bằng nước lạnh, xoa xoa mí mắt nặng trĩu vì mỏi và cái bụng đói réo lên.

“Một đêm ngủ?” Giọng Đại hiệp vang lên bên tai, mang theo chút tức giận.

“Đại hiệp!” Lang trung xua tan cơn buồn ngủ, đôi mắt thoáng chốc sáng bừng, “Huynh đến đây?”

“Đến đưa bữa sáng.” Cơn giận của Đại hiệp đành tan biến, đưa ba cái bánh bao thịt bọc trong giấy dầu sang, xoa đầu y.

“Huynh ăn ?” Lang trung nghi hoặc y, giờ trong thành vì đổ lượng lớn quan binh mà lương thực khan hiếm, bánh bao đương nhiên khó .

“Ta ăn , mau ăn , ăn xong đưa ngươi đến một nơi.”

Lang trung ăn ngốn nghiến hết hai cái bánh bao, còn một cái y : “Ta no , ăn ?”

Đại hiệp cúi đầu cắn môi Lang trung, khẽ : “Ta ăn ngươi.”

Lang trung mặt lập tức đỏ bừng, liền vội vàng ăn bánh bao còn để trấn an trái tim đang đập loạn.

Loading...