Đại hiệp đưa Lang trung đến một trạch viện, cửa hạ nhân vây quanh dẫn Lang trung tắm. Lang trung khó hiểu Đại hiệp, Đại hiệp véo tai y, “Ngoan, đợi ngươi trong tẩm phòng.”
Trạch viện dọn dẹp suốt đêm, dù ban đêm cũng tối tăm, ban ngày thì một chỗ vẫn còn mạng nhện.
Đại hiệp tẩm phòng, cởi y phục giường xuân cung thư. Đêm qua cũng ngủ, tối đến cùng Lang trung trở về quân doanh, còn kịp uống một ngụm nước đến báo Tướng quân lời mời.
Đến phủ Tướng quân, thấy Từ Thời mặt mày trắng bệch giường. Từ Thời còn vẻ ý chí phong lưu như khi mới gặp, gục ngã giường như một đống thịt nát, xương cốt kiêu ngạo của trận thua bẻ gãy. Chiến dịch Kì Thiên Sơn dốc hết tâm huyết, trù tính lâu, nhưng cuối cùng vẫn đại bại thảm hại.
Đại hiệp thấy chút đáng thương, phảng phất thấy chính ngày đó trong lao phòng chờ chết.
Từ Thời tìm Đại hiệp, là y giả dạng thành .
Từ Thời là Chiến thần của Hà Quốc, là niềm tin để Hà Quốc thể vận hành bình thường. Một khi ngã xuống, Hà Quốc cũng sẽ tan rã.
Lang trung ở bên ngoài lo lắng gõ cửa, Đại hiệp giấu xuân cung thư tấm đệm, xé toạc y phục lót trong để lộ bộ n.g.ự.c rắn chắc, trầm giọng : “Vào .”
Lang trung ngửa ở phía ngoài giường, nhắm mắt, hàng mi liên tục run rẩy.
Đại hiệp ở phía trong gối đầu lên tay, khóe miệng y cố giả vờ bình tĩnh.
Lang trung dù nhắm mắt cũng thể cảm nhận ánh mắt như thực chất, y lật lưng về phía lén lút thở phào.
“Bách Diệp, ngủ ?” Đại hiệp lên tiếng.
“Chưa... khụ khụ, ... .” Lang trung nước bọt sặc, mặt đỏ bừng.
Đại hiệp duỗi tay dài ôm lấy bụng Lang trung, lồng n.g.ự.c trần trụi áp lưng y, “Nếu mai , ngươi cùng ?”
Lang trung khó khăn : “Thánh thượng triệu về, thể theo.”
Đại hiệp ngẩn , nghi hoặc: “Thánh thượng nào? Từ lâu hỏi ngươi rốt cuộc đến đây để dò la tin tức ? Sao ngươi chuyện của còn nhiều hơn cả tự ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lang-trung-va-dai-hiep/chuong-10.html.]
Lang trung thấy Đại hiệp giả vờ , trong lòng chợt nghĩ, Đại hiệp là ám vệ của Thánh thượng, phong cách hành sự tất bí mật. Chính y nhất thời lỡ lời phận thật của Đại hiệp, chắc chắn sẽ bất lợi cho Đại hiệp.
“Không , là bừa.” Lang trung chột liếc Đại hiệp một cái, thẳng màn trướng, nhanh chóng chuyển chủ đề, “Giường cũng khá thoải mái.”
Đại hiệp vẻ mặt cố che giấu càng lộ rõ của y khỏi bật , tuy hương mềm trong vòng tay, nhưng dù Lang trung cũng mệt mỏi cả một đêm, nếu theo cảnh trong tranh mà hoan ái một phen, cũng đành lòng nỡ.
Đại hiệp nỡ bỏ lỡ cơ hội , bèn cất lời: “Bách Diệp.”
Lang trung đầu y, khí tức nam tính mạnh mẽ ập đến, còn kịp thở thì môi ngậm lấy. Tim Bách Diệp đập như trống dồn, đầu mũi lấm tấm mồ hôi li ti. Đại hiệp nhẹ nhàng mút lấy cánh môi, cạy mở hàm răng ngọc, cuốn lấy đầu lưỡi y, chiếc lưỡi mềm mại tê dại khuấy động, dịch ngọt kịp nuốt theo khóe miệng chảy xuống.
“Ngủ thôi.” Đại hiệp hôn nhẹ chóp mũi Bách Diệp còn đang mơ màng, cảm nhận chút hương thuốc thoang thoảng tỏa từ y, trong lòng dâng lên một sự quyến luyến ấm áp, ôm chặt lấy như trân bảo.
Lang trung nép trong vòng tay Đại hiệp, như chú thỏ nhỏ trộm mật ngọt, má đỏ hồng lén lút mỉm .
Lang trung ngủ một giấc đến chiều, khi tỉnh dậy Đại hiệp còn ở đây nữa. Y mặc y phục chỉnh tề ngoài, nô bộc chờ sẵn ngoài cửa hầu hạ ăn bữa trưa xong mới thoát .
Trước khi , nô bộc còn truyền lời của Đại hiệp, mời y tối nay cùng ngắm trăng sáng. Lang trung nữa với khuôn mặt đỏ bừng như quả hồng mà chạy trối c.h.ế.t khỏi trạch viện.
Y Dược Viện suốt một buổi sáng đổi là bao, kẻ đáng ai oán thì vẫn ai oán, kẻ đáng c.h.ế.t thì vẫn chết.
Lang trung dùng hai ngón tay dò mạch cổ của binh sĩ, còn nhịp đập, y tê dại khép đôi mắt . Chỉ trong chốc lát, làn da mềm mại trở nên cứng đờ.
Lang trung tắt Bách Diệp Hương, lấy tấm thẻ gỗ treo n.g.ự.c binh sĩ , đó tên tuổi và địa chỉ của , đặt tấm thẻ úp mặt xuống bên cạnh .
Tấm thẻ gỗ là vật chứng duy nhất để trở về nhà. Thi thể của sẽ cùng các binh sĩ khác hỏa thiêu, hóa thành tro tàn, một tấm thẻ gỗ, một túi tro cốt, vài lượng bạc hoặc thể cả y phục, thư nhà, tất cả gom một bọc, đợi chiến tranh kết thúc, sẽ cùng quê mang về nhà.
Lang trung nghĩ nếu bản c.h.ế.t , Đại hiệp chắc chắn sẽ để y cùng khác lửa thiêu thành tro.
Việc báo cho Đại hiệp. Y hy vọng nếu c.h.ế.t thể chôn cất ở nơi gần nhà Đại hiệp. Đại hiệp cần thường xuyên đến, mỗi năm đến một là , chỉ cần chuyện với y thôi y cũng vui. Nếu y may mắn sống sót trong cuộc chiến , y sẽ theo Đại hiệp du ngoạn khắp thiên hạ, Đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, y du y thi chẩn.
Lang trung nghĩ như , bước chân đến trạch viện của Đại hiệp dần nhanh hơn.