Làm Sao Để Trở Thành Một Ma Sủng Thành Công - Chương 60: Thần du thái hư
Cập nhật lúc: 2026-04-01 16:28:50
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh Linh Vương Anastas quả nhiên là một bậc quân t.ử "nhất ngôn cửu đỉnh", làm . Đã chấp nhận kết minh cùng Diệp Trì, ngài liền chẳng màng đến thực lực hiện tại của còn non yếu tín đồ còn thưa thớt, chỉ ký kết hiệp ước tương trợ bình đẳng mà còn phái hẳn một đội mười dũng sĩ tinh nhuệ hộ tống trở về núi Saint-Paul. Có qua , Diệp Trì ngoại trừ việc để Evan ở làm thầy giáo, còn hào phóng để cả cựu vương Sylvester – sở hữu sức chiến đấu ngang ngửa á thần – ở trấn thủ Tinh Linh tộc.
Winchester chê đám ngựa của Tinh Linh tộc chậm chạp, dứt khoát hiện nguyên hình rồng, bảo cả đội tinh linh leo lên lưng , giang rộng đôi cánh bay thẳng về núi Saint-Paul. Dọc đường , bọn họ bay ở độ cao chót vót, xuống sông núi bên chỉ như một bức tranh sơn dầu loang lổ sắc màu, còn con và sinh vật thì nhỏ bé đến mức gần như thấy rõ.
Tốc độ của Thần thánh Cự long há thể so với loài Á long tầm thường? Đôi màng cánh khổng lồ chỉ cần vỗ vài cái lướt hơn ngàn mét, thời gian bay về núi Saint-Paul nhanh hơn gấp đôi so với lúc đến rừng Tinh Quang.
Trong mắt đám tinh linh, Diệp Trì vẫn chỉ là một chú gấu trúc. Họ vốn tưởng thuộc hạ của cũng là ma thú, nào ngờ khi lên núi thấy hàng chục thú nhân cùng những sinh vật nửa nửa thú lông ngắn đang tấp nập. Sự kinh ngạc ban đầu dần chuyển thành sự quan tâm đặc biệt đối với công pháp tu hành và thuật biến hình của Diệp Trì. Họ bắt đầu toan tính xem trong tương lai làm thế nào để trộn thế giới loài , đổi lấy nhu yếu phẩm và giải cứu những đồng bào bất hạnh đang buôn bán làm nô lệ.
khi thực hiện lý tưởng vĩ đại , họ cần một chốn dung cái . Núi Saint-Paul tuy thiếu cổ thụ ngàn năm, nhưng phần lớn là các giống cây bình thường, loại Tinh Linh thụ to rỗng ruột để làm nhà. Diệp Trì bèn mô tả cấu trúc nhà sàn bằng tre kiểu Vân Nam cho những tinh linh vốn đôi tay khéo léo và khiếu thẩm mỹ tuyệt vời . Hắn chỉ định một đống tre thô cắt gọt chỉnh tề để họ tự dựng nhà tạm, tiện thể nhờ làm luôn một gian cho và Winchester.
Vưu Văn, thủ lĩnh đội hộ vệ tinh linh, tỏ tán thưởng ngớt thiết kế nhà sàn độc đáo, thậm chí còn hào hứng dựng thử vài cái cho đám động vật núi. Chỉ điều, khi Diệp Trì ở chung một gian với Winchester, nét mặt y thoáng lộ vẻ lo âu, uyển chuyển nhắc nhở:
“Các hạ dựng một căn thấp hơn, cột trụ to khỏe và chắc chắn hơn ? Loại thực vật tên là ‘tre’ rỗng, e rằng độ chịu lực bằng Tinh Linh thụ .”
Diệp Trì huyền ca mà hiểu nhã ý, nhớ cảnh tượng ngày hôm đó sập giường... , sập cả nhà, khỏi rùng , mặt nóng bừng lên, đỏ ửng xuyên qua cả lớp lông trắng.
Hắn ngượng ngùng dám nhắc chuyện cái nhà nữa. Các tinh linh nhanh chóng an cư trong thung lũng rộng lớn và yên bình. Mỗi ngày, sáng sớm và chiều muộn họ theo ma thú tuần tra núi, thời gian còn thì nghiên cứu kiến trúc nhà tre.
Diệp Trì rốt cuộc cũng chút thời gian rảnh rỗi để nghiền ngẫm cuốn tân biên *“Yêu học tiến giai tam bách đề”*. Bộ đề giải đáp chứa đựng kiến thức diện hơn hẳn phần cơ sở, chỉ bí quyết nâng cao tốc độ tu hành, chỉ thẳng con đường đến Nguyên Anh đại đạo, mà còn ghi chép nhiều đạo thuật thực dụng. Không thuật pháp phòng thì , tốc độ phát triển của ngọn núi quá chậm, một phần lớn cũng do lãnh đạo là pháp lực đủ thâm sâu. Kiến thức cơ sở phần lớn là thuật song tu, tuy đơn giản, hiệu quả nhưng lúc đối địch vô dụng. Đến mấy tên Thánh kỵ sĩ còn đối phó nổi, trận thắng là nhờ vận dụng kiến thức vật lý trả cho thầy giáo năm xưa.
Hiện tại Winchester trở về, thêm một đội chiến binh tinh nhuệ từ Tinh Linh tộc, việc huấn luyện ma thú coi như thể giao phó cho khác. Đến tối, Diệp Trì an tâm trong gian nhà tre của , lật mở *Yêu học tiến giai*, từng bước luyện tập.
Tâm trí dần dần lắng xuống. Khi đôi mắt khép , thần thức cảm nhận thế giới còn rộng lớn và rõ ràng hơn cả thị giác. Từ việc cảm nhận đang trong gian nhà tre đơn sơ, đến Winchester đang mở mắt chiếc giường bên cạnh, lan khắp rừng cây, núi đồi, ma thú... Khi phạm vi cảm nhận của thần thức chạm đến giới hạn, cảm thấy như một lớp màng mỏng trong suốt trói buộc. Hắn cố sức giãy giụa một hồi, bất ngờ xuyên thủng lớp màng , huyễn hóa hình dáng con giữa hư , nhẹ bẫng trôi theo gió đêm du đãng giữa núi rừng.
Cảm giác hồn phách lìa khỏi thể xác thật kỳ diệu, giống như môi trường trọng lực, giống như những giấc mơ bay lượn tự do. Hắn lướt qua rừng cây một lúc, hốt hoảng nhớ phận và mục đích của . Khoảnh khắc , thần hồn và thể xác thiết lập mối liên kết. Hắn nhớ câu chú ngữ ghi nhớ đó, thầm niệm: *“Thái linh ngọc nữ, thị chân vệ hồn... Sử ngã trường sinh, thừa cảnh đằng vân.”*
Thanh âm thốt từ miệng lưỡi mà tự nhiên vang vọng từ hồn thể hư vô. Sau đó, gió trăng trong thiên địa dường như ngăn cách bởi một lớp kính, hồn thể cũng trở nên định như xác thực thụ, nương theo tâm ý bay qua những ngọn núi, đến thẳng trấn nhỏ nơi thú nhân cư ngụ chân núi.
Tại thị trấn , cảm nhận vô luồng tín ngưỡng chân thành tha thiết. Phàm là tín đồ đang niệm tên , dường như đều thể hiện diện ngay trong căn phòng của họ. Từ những túp lều gỗ thấp bé đơn sơ đến phủ quý tộc hoa lệ; hoặc bên bàn ăn, hoặc quỳ lạy bàn thờ tượng gỗ gấu trúc nhỏ, hoặc đang thành tâm sám hối... Vô cảnh tượng hiện mắt , rõ ràng rành mạch, hề chồng chéo, và mỗi đều thể tùy ý tiếp xúc.
Hắn chọn lựa tín đồ đầu tiên và cũng là thành tín nhất: Lãnh chúa đại khu Saint-Paul, thú nhân tộc Sừng Trâu – Bá tước Herman. Hắn khẽ chạm tay lên trán vị bá tước, thần thể hư ảo liền trong, dệt nên một giấc mộng trang nghiêm.
Trong mắt ngoài, Lãnh chúa Herman bỗng dưng ngủ gục vô cớ. chính bản gã cảm thấy tỉnh táo, chỉ là mắt bỗng xuất hiện một con ma hùng đen trắng đan xen, ôn hòa và dễ gần hơn nhiều so với bức tượng đắp cái thoáng qua đầy kinh hãi ngày .
“Bàn Đạt Vương...” Gã liên tục vẽ dấu chữ thập ngực, thì thầm bày tỏ lòng thành kính.
Diệp Trì tủm tỉm gã xong, đưa tay đỡ gã dậy: “Hãy giúp tu sửa ngôi đền Bàn Đạt Vương, đó tuyên truyền rộng rãi trong đế quốc Mamon rằng: Ta là thừa kế Thần thú Saint-Paul tuyển chọn. Tất cả các Thú Thần Điện đều hiển linh thần tích, thừa nhận địa vị của . Mấy ngày , Phó Giáo hoàng của Quang Minh Thần Giáo cùng Thần Thánh Long Kỵ Sĩ dám xâm phạm thánh sơn, chịu thần phạt, lôi điện do giáng xuống đ.á.n.h c.h.ế.t.”
“Vâng, thưa Bàn Đạt Vương bệ hạ! Ngài là đức tin và sự dẫn dắt duy nhất của con. Con nhất định sẽ loan báo tin mừng .” Chuyện Thần Thánh Long Kỵ Sĩ sét đánh, dù tận mắt chứng kiến thì gã cũng thể tự tưởng tượng . Giờ đây chính Bàn Đạt Vương đáng sợ trong truyền thuyết báo mộng, gã kích động đến mức liên tục .
Giấc mộng và hiện thực bỗng chốc đan xen. Khi vị lãnh chúa đang thề thốt sẽ truyền bá đức tin, con gấu trúc mắt đột nhiên biến mất. Bên cạnh, cô hầu gái dịu dàng đang lay cánh tay gã, bảo rằng gã ngủ mơ sảng suốt buổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lam-sao-de-tro-thanh-mot-ma-sung-thanh-cong/chuong-60-than-du-thai-hu.html.]
Lãnh chúa Herman lập tức rung chuông gọi tâm phúc tới, theo đúng thần dụ của Bàn Đạt Vương mà chuẩn đại sự. Trong khi đó, thần hồn của Diệp Trì trở thể xác, cũng từ từ tỉnh .
Winchester một tay chống thái dương, nghiêng giường , ánh mắt ôn nhu: “Cuối cùng cũng chịu tỉnh ?”
Trong lồng n.g.ự.c Diệp Trì vẫn còn lưu cảm giác kích thích của việc thần hồn thoát xác. Hắn bật dậy từ đệm cói, nhào lên giường, áp mặt lồng n.g.ự.c rắn chắc của Ngân long, đôi mắt sáng lấp lánh hưng phấn kể chuyện xuất hồn, ngự gió ngàn dặm.
“Tôi hiện tại kết yêu đan, bước tiếp theo chính là kết Anh, tức là sinh một đứa trẻ giống hệt ở trong cơ thể. Đứa trẻ tương lai cũng thể rời khỏi xác, ngao du thế gian vô câu vô thúc. Sau vượt qua thiên kiếp là thể phi thăng – chính là bay đến Thần giới, nơi ở của chư thần. Lúc đó nhất định sẽ xung đột với Quang Minh thần, cho nên ngay từ bây giờ, chúng đoàn kết tất cả các lực lượng thể đoàn kết, dựa quần chúng, phát động quần chúng, từ quần chúng mà , sâu quần chúng...”
Một tràng “quần chúng” khiến Ngân long mà ong cả đầu. May , Diệp Trì ý, nhanh chóng chuyển sang trọng điểm: “Tôi thể biến thành bộ dạng thú nhân, đó giúp an ngụy trang một chút. Ngày mai chúng xuống núi dạo nhé?”
Câu mới là mục đích chính đây mà. Winchester khẽ, vòng tay ôm lấy , đầu ngón tay mật vẽ những đường nét ám cổ áo đang mở rộng của , cho câu trả lời.
*
Sáng hôm , Diệp Trì dậy sớm, soi xuống dòng suối, biến hóa y phục thành kiểu trang phục chiến binh thường thấy của thú nhân núi. Trí tuệ mở rộng, để lộ cơ n.g.ự.c rắn chắc đầy nam tính; mái tóc dài buộc cao kiểu đuôi ngựa rủ lưng; đỉnh đầu giữ đôi tai gấu trúc tròn vo; chiếc quần vải bố thô quấn xà cạp khoét một lỗ tròn nhỏ phía , để lộ cái đuôi gấu trúc trắng muốt tròn trịa.
Winchester đang nướng thịt và trái cây làm bữa sáng bên đống lửa ngoài trời. Chờ chú gấu trúc nhỏ với bộ dạng “áo rách quần manh” trở về, đút cho ăn một bữa no nê rằng gọi Tiểu Hồng chở đến nhà kho, lục lọi tìm quần áo che kín n.g.ự.c bắt Diệp Trì . Diệp Trì tiếc nuối vuốt ve bộ đồ chiến binh lộ rõ khí khái nam nhi , bèn trả thù bằng cách gắn cho Ngân long một đôi tai nhọn hoắt và chín cái đuôi hồ ly trắng muốt, lông lá xù xì.
Ngân long tự nhiên lai lịch của Cửu Vĩ Hồ, đếm từng cái đuôi một, nhíu mày mấy hài lòng: “Tại giả làm tộc Thằn Lằn mà biến thành tộc Hồ Ly? Hơn nữa tộc Hồ Ly chỉ một đuôi, nhiều thế sẽ gây chú ý lắm.”
“Dù chúng cũng chỉ dạo riêng, định kết giao với đám thú nhân đó .” Diệp Trì híp mắt xoa đôi tai mềm mại đầu Winchester. Tuy là ảo thuật biến thành nhưng xúc cảm chân thực vô cùng, khiến sự bất mãn vì ép che cơ bắp vơi bớt vài phần. Hắn hận thể ôm lấy mớ tai và đuôi lông lá mà chơi đùa một trận.
Hắn ghé Winchester nắn bóp nửa ngày vẫn nghiền, còn chê thời gian trôi quá nhanh, kịp chơi cho thống khoái – qua đó cũng phần nào thấu hiểu sở thích của Sylvester.
Mãi đến khi bữa sáng sắp tiêu hóa hết, hai mới khỏi nhà, cưỡi Tiểu Hồng xuống núi. Khu vực quanh phủ lãnh chúa là nơi sầm uất nhất chân núi. Vừa xuống đến nơi, Winchester móc một đồng vàng đúc từ thời đế quốc Italo cổ đại làm phí thành, hai nghênh ngang bước qua cánh cổng tường cao hào sâu, tiến tòa thành thú nhân mang đậm vẻ thô khoáng.
Diệp Trì hôm “thần du” một vòng nên rành rẽ đường lối hơn hẳn Ngân long và Viêm lang, lưng sói sức chỉ trỏ dẫn đường. Hắn khoác bộ quần áo lột từ một gã cao giai kỵ sĩ nào đó, còn Ngân long bên cạnh thì phục sức châu báu đầy , thêm con thú cưỡi là một con sói bạc cao lớn vạm vỡ hơn cả ma thú bát giai thông thường, nên dọc đường thu hút bao nhiêu ánh của đám thú nhân.
Khi ngang qua các cửa hiệu, bán hàng thi nhiệt tình chào mời. Tiểu Hồng ngửi thấy mùi thơm từ một quán ăn nhỏ liền chôn chân chịu tiếp. Winchester “tài đại khí thô”, lập tức lấy đồng vàng mua cho nó một tảng thịt nướng lớn, còn thì xuống bộ, lượn lờ giữa các cửa hàng dụng cụ ma pháp và trang sức. Bao năm qua giam chân núi, nay mới ngoài mải lo tìm gấu trúc, hiếm khi thời gian và tâm trạng thảnh thơi để mua sắm. Ngay cả những cửa tiệm đơn sơ cũng ghé , bắt chủ quán lôi hết những viên đá quý sáng nhất và trang sức ma pháp để ngắm nghía.
Diệp Trì kiên nhẫn bồi tiếp Ngân long thưởng thức đủ loại châu báu lấp lánh mà tộc Rồng yêu thích. Mãi đến khi trời chập choạng tối, đèn đuốc bắt đầu lên, mới dẫn Winchester đến mục tiêu thực sự của : một tiệm rèn do lùn vùng núi kinh doanh.
Trước sự chờ mong tha thiết của nhân viên cửa hàng và ánh mắt khó hiểu của Winchester, Diệp Trì lôi mấy cuộn bản vẽ thiết kế tinh xảo chuẩn từ :
“Ta đặt làm loại nồi gang dày đế hình cung , chảo rán đáy bằng, nồi nấu sữa, chảo sắt đáy bằng ngăn hình chữ S ở giữa, nồi đồng hai quai ống khói và lò than bên , nồi hầm sâu lòng đáy bằng, và cả loại xửng hấp hình tròn lỗ đáy như thế nữa...”
Nhắc đến đống nồi niêu , bao món ngon từng thưởng thức hiện lên rõ mồn một trong tâm trí . Cả Diệp Trì như bừng sáng, nụ rạng rỡ sinh động, đôi mắt đen láy như chứa ngàn vì , thâm tình chân thành chằm chằm ... đầu bếp riêng tay nghề nấu nướng nhất lưu của – Ngân long Winchester.
Ánh mắt chứa đựng một sự thèm thuồng sâu thẳm đến mức ngay cả Thần thánh Cự long da dày thịt béo cũng cảm thấy lạnh sống lưng, cứ như thể sắp lột da róc vảy, đặt lên bàn chờ làm thịt.
Lili♡Chan
Hắn quyết đoán ngoài, mua hẳn nửa con lợn nướng sườn về, xé thành từng miếng nhỏ đút miệng con gấu trúc đang mải mê thảo luận kích cỡ và độ cong của nồi với gã thợ rèn.