Mấy hôm nay thấy đúng là sống trong cái lồng sắt.
Sáng ép uống sữa, tối ép ngủ sớm, ăn cái gì cũng sắc mặt Giang Dĩ Hành. Mỗi với tay lấy lon nước ngọt, liếc mắt một cái: “Em đường huyết tăng vọt ?”
Tôi mới ăn một miếng cay, đưa khăn giấy, giọng trầm xuống: “Không , dày em yếu, còn mang thai.”
Tôi nghiến răng. Tôi trẻ con ba tuổi!
Càng nghĩ càng bực, quyết định dọn ngoài.
Đêm đó, chờ tắm, lén lấy vali gầm giường, nhét quần áo . Tay run run, hồi hộp chút hả hê. Để xem quản ai khi !
cửa phòng mở , một bóng chặn mặt.
Hắn tóc còn ướt, mặc áo tắm lỏng lẻo, để lộ xương quai xanh và lồng n.g.ự.c rắn chắc. Hơi nước bốc lên, hòa với khí thế bá đạo khiến tim thót một cái.
“Em định ?” Giang Dĩ Hành khẽ hỏi, giọng cực kỳ bình thản.
Tôi ôm vali, bướng bỉnh đáp: “Đi thì liên quan gì đến ? Tôi… chịu nổi nữa !”
Hắn im lặng hai giây, đó thản nhiên kéo vali từ tay , đặt sang một bên. Ngón tay giữ chặt cằm , buộc ngẩng đầu lên thẳng .
“Không chịu nổi ?” Hắn nhạt, nhưng đáy mắt tối như bão tố. “Vậy em định trốn , để một lo cho em và con?”
Tôi sững sờ, lắp bắp: “Ai… ai cần lo…”
Câu dứt chặn .
Giang Dĩ Hành cúi đầu hôn mạnh. Không còn dịu dàng, còn chần chừ, mà là chiếm hữu ngang ngược. Tôi ép lưng tựa cửa, vali rơi xuống đất kêu “cạch” một tiếng.
Tôi đ.ấ.m vai , tức đến đỏ mắt: “Giang Dĩ Hành! Anh điên ”
Hắn buông môi , trầm giọng :
“, điên. Điên vì em. Từ cái ngày em bỏ chạy đó, phát điên . Suốt hai tháng, chờ em , chờ em mở miệng, nhưng em . Thậm chí đến khi mang thai, em cũng chịu đối diện với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lam-nguoi-yeu-cua-ban-than/chuong-7.html.]
Tôi nghẹn họng, n.g.ự.c phập phồng. Hắn chằm chằm, ánh mắt sáng rực mà cố nén .
“Tôi thích em, thích từ lâu .”
Tim như bóp chặt.
Hắn tiếp tục, giọng khàn : “Đừng nghĩ bụng, chịu chăm em vì trách nhiệm. Không . Tôi làm vì em ở bên , cả đời.”
Tôi run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng thốt lời nào.
Giang Dĩ Hành bỗng ghì ngực, ôm chặt đến mức rõ nhịp tim dồn dập.
“Đừng . Tôi cho phép. Dù em tức giận, ghét bỏ, cũng ở bên . Em là của , con cũng là của .”
Hướng dương
Tôi cái ôm làm mềm lòng. Nước mắt ứa , vùi mặt n.g.ự.c , giọng nghẹn ngào: “Anh… bá đạo quá…”
Hắn khẽ , hôn nhẹ lên tóc : “Ừ, bá đạo với em. Chỉ với em thôi.”
Cả căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp gáp của hai . Tôi thua . Thua sạch sẽ.
Một lát , buông , bàn tay to lớn xoa lên bụng , ánh mắt dịu dàng đến mức trái tim run rẩy.
“Bé con, thấy ? Ba và cha cãi , nhưng ba sẽ bỏ cha cả.”
Tôi đỏ bừng cả mặt: “Ai cho tự nhận là cha?!”
Hắn bật , cúi xuống hôn nhẹ lên trán , giọng trầm ấm: “Em.”
Trong khoảnh khắc , chợt hiểu , tất cả sự quản lý, sự chiếm hữu, sự dịu dàng của tất cả đều bắt nguồn từ một điều đơn giản: yêu .
Và , cũng chẳng còn lý do gì để trốn chạy nữa.