Sau khi thốt mấy lời động trời ở bệnh viện, Giang Dĩ Hành chẳng cho thêm cơ hội phản bác.
Hắn giữ c.h.ặ.t t.a.y , kiên quyết kéo về phía xe, giọng điệu cho phép thương lượng:
“Đi thôi. Về nhà với .”
Tôi giãy giụa: “Này còn đồ đạc ở nhà, còn công việc nữa, thể”
“Đồ đạc thì sẽ cho chuyển. Công việc cũng cách. Giờ quan trọng nhất là sức khỏe của em.”
Cái giọng chắc nịch làm tức nghẹn: “Anh quản nhiều đấy, Giang Dĩ Hành!”
Hắn nghiêng đầu, khẽ, đôi mắt sáng ngời nhưng chứa đầy ẩn ý:
“Ừ, quản em. Em mang con của , em là yêu, quản thì ai quản?”
Hướng dương
Tôi: “…”
Lại cái kiểu trắng trợn ! Ai cho quyền tự nhận là “ yêu” chứ?
Thế mà trái tim đập loạn xạ, giống như đang nhét đầy bong bóng xà phòng, ngọt ngứa ngáy.
Bị ép lên xe, chẳng thể làm gì ngoài trừng mắt . Giang Dĩ Hành thì lái xe cực kỳ tập trung, thỉnh thoảng liếc sang , ánh mắt dịu dàng đến mức khiến dám .
Về đến căn hộ cao cấp của , dẫn thẳng lên phòng ngủ chính. Giường rộng, ga trải tinh tươm, mùi hương thoang thoảng mát lạnh. Hắn đè xuống mép giường, xoay lấy nước ấm.
Đặt ly nước tay , dặn: “Uống một ngụm, đừng để dày trống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lam-nguoi-yeu-cua-ban-than/chuong-5.html.]
Tôi hít sâu, nghiến răng: “Giang Dĩ Hành, cần làm quá như thế. Tôi… còn nghĩ thông chuyện .”
Hắn quỳ gối ngay mặt , mắt thẳng, giọng trầm thấp:
“Thẩm Ngôn, em cần nghĩ gì hết. Cứ để lo. Tôi em ở , em sinh con cho chúng . Tôi sẽ ở cạnh em từng bước.”
“…”
Có một giây, thật sự mềm lòng.
Bởi vì từ đến nay, Giang Dĩ Hành vốn luôn là kiểu điềm đạm, chẳng bao giờ mấy câu tình cảm sến súa. Vậy mà bây giờ, kiên định đến thế, ánh mắt như chứa cả một trời ôn nhu dành cho .
Tôi mặt , tránh ánh nóng bỏng , cố tỏ cứng rắn:
“Anh đừng mơ là tha thứ cho dễ dàng. Lúc đó rõ ràng là lợi dụng lúc say!”
Giang Dĩ Hành khựng một nhịp, đó bật , giọng khàn khàn:
“Ừ, là của . Nếu em , cả đời sẽ chuộc tội bằng cách yêu thương em và con.”
“…”
Ai cho phép mấy câu để đỏ mặt chứ?
Trong khoảnh khắc , chợt nhận : rắc rối lớn nhất của bây giờ, cái thai.
Mà là chính Giang Dĩ Hành.