Làm chim sơn ca cho người yêu cũ cũng sướng lắm - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:50:12
Lượt xem: 611

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao thế, bảo bối nhớ ? Chờ chút nhé, tắm rửa sạch sẽ ."

Tôi nén đau để bôi thuốc, cố tình bông đùa.

"Hay là lúc tới mặc váy cho xem nhé? Nào nào, bảo bối hôn một cái ."

"Phó Sân!"

Đầu dây bên truyền đến tiếng thở dốc nặng nề.

"Anh mà chậm trễ, sẽ tìm khác."

Ôi trời.

Giọng điệu đúng chút nào, tiêu , kẻ định nẫng tay của .

Tôi vơ lấy cái áo nhảy lên xe mô tô.

Mạc Bắc đuổi theo , lo lắng hét lớn.

"Thiếu gia, vết thương của !!!"

Vết thương cái gì chứ, bây giờ chẳng còn quan trọng nữa .

Tôi xông phòng 1504, bước qua cửa Bùi Sóc ép chặt lên tường.

Vết thương lưng va đập mạnh liền rách toạc .

Tôi hít một ngụm khí lạnh vì đau.

Bùi Sóc đang trong kỳ mẫn cảm, thở phả nóng hổi, túm lấy cổ c.ắ.n mạnh xuống.

Máu bắt đầu chảy dọc xuống cổ .

Máu ở cổ hòa lẫn với m.á.u từ vết thương lưng, nhỏ xuống tí tách.

Tôi đè ghế sofa, cảm thấy thứ xung quanh đều đảo điên.

C.h.ế.t tiệt.

Chóng mặt quá.

Sao lạnh thế ?

Bùi Sóc cầm tinh con ch.ó mà cứ c.ắ.n mãi buông .

Cuối cùng trụ vững nữa, lịm .

Trong chút ý thức cuối cùng, thấy Bùi Sóc đăm đăm bàn tay đầy m.á.u của , ngừng lay .

"Phó Sân, chảy nhiều m.á.u quá, làm thế ? Anh ơi!!!"

Lúc tỉnh , thấy tiếng bác sĩ đang hỏi chuyện Bùi Sóc.

"Cậu là yêu của ?"

Bùi Sóc đáp: "Vâng."

Tôi vẫn nhắm mắt, nhưng trong lòng sớm mở hội .

Vị bác sĩ bỗng nổi giận.

Forgiven

"Nếu thể thô bạo thế hả? Cho dù Alpha sức khỏe đến cũng thể làm càn như thế!"

Bùi Sóc dường như đang cúi đầu.

"Cháu xin , cháu lưng vết thương."

Bác sĩ lộ vẻ nghi hoặc.

"Sau lưng? Vết cắt lưng là nhẹ nhất đấy. Nếu yêu của , thì bệnh nhân ..."

Không xong .

Ông định căn bệnh của .

"Bác sĩ!"

Tôi giả vờ ngủ nữa.

"Bác đừng trách , ... chỉ là giúp đỡ thôi, quan hệ gì với cháu cả."

Ánh mắt bác sĩ đảo qua đảo giữa và Bùi Sóc.

Ông hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, lắc đầu bỏ .

Tôi: "..."

"Tôi và quan hệ gì?"

Bùi Sóc đầu , giọng điệu đầy vẻ khó chịu.

Lời của đúng là chút tổn thương khác, nhưng chẳng còn cách nào, đành nhún vai.

"Chứ nữa? Chẳng lẽ là con vịt bỏ ba trăm tệ mua chắc? Cạc cạc?"

Bùi Sóc nghiến răng.

"Phó Sân, giỏi thì nữa xem."

Nói thì .

"Bùi tổng , còn đưa tiền cho đấy, định chơi chùa chắc? Nghĩ thấy còn chẳng bằng một con vịt bao nữa kìa."

"Sao thế? Chưa giải tỏa lửa nóng trong nên thấy bứt rứt ? Hay là lấy luôn phòng bệnh làm bối cảnh, làm một trận tại phòng bệnh nhé, thấy ?"

Nói đoạn, hất tung chăn, định cởi quần luôn tại chỗ.

"Phó Sân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lam-chim-son-ca-cho-nguoi-yeu-cu-cung-suong-lam/chuong-3.html.]

Bùi Sóc giận run , đẩy mạnh một cái.

Tôi ngã chúi đầu trong chăn.

Cú va chạm khiến vết thương đau điếng, nhịn mà kêu lên một tiếng.

Cậu cuống cuồng chạy đỡ , giọng điệu giấu nổi vẻ quan tâm.

"Chạm vết thương ? Mau để xem nào!"

Tôi bất động.

Úp mặt gối, cảm giác cay nồng liên tục xộc lên cánh mũi.

Bùi Sóc ngốc nghếch.

Tôi những lời khó đến mức đó , vẫn còn quan tâm đến cơ chứ.

Lần về, chỉ thỏa mãn chút tâm nguyện cuối cùng của bản mà thôi.

Tôi từng ý định sẽ nối tình xưa với .

Hơn nữa, chẳng ban đầu giao hẹn là hận ?

Hận .

Cậu hãy cứ hận .

Cậu cứ như thế , bảo làm thể yên lòng mà c.h.ế.t đây?

Kìm nén sự chua xót trong lòng, lạnh lùng cất tiếng.

"Bùi tổng bây giờ vẫn , là đang đợi tiễn ?"

Bùi Sóc lưng tức đến mức thở hồng hộc.

Cậu "rầm" một tiếng đóng sầm cửa rời .

Mạc Bắc đợi từ lâu liền trèo qua cửa sổ phòng, đỡ xuống.

Tôi dặn dò.

"Đưa tiền bịt miệng cho vị bác sĩ , đừng để ông tình trạng cơ thể của cho bất cứ ai, đặc biệt là để cho Bùi Sóc ."

Bất chợt, một bóng lướt nhanh đến mặt.

"Phó Sân, chuyện gì mà để cho ?"

Không ngờ Bùi Sóc .

Tôi nhất thời ngây tại chỗ.

"Nói chứ, cái gì mà cho ..."

Bùi Sóc khựng , thấy Mạc Bắc.

Ánh mắt quét xuống , thấy tay Mạc Bắc đang đỡ lấy cánh tay , giọng lập tức trở nên nồng nặc mùi giấm.

"Giỏi lắm Phó Sân, mới ngoài một lát mà kịp dụ dỗ khác !"

Mạc Bắc vốn thật thà nên dám hé răng, chỉ liên tục nháy mắt hiệu cho .

Bùi Sóc thấy, sải bước chân dài tiến tới, chắn giữa hai chúng như một bức tường.

"Phó Sân, giải thích !"

Tôi: "..."

C.h.ế.t tiệt, cảm giác như đang bắt gian tại trận thế .

Thấy im lặng, sắc mặt Bùi Sóc càng thêm sa sầm.

"Hắn chẳng cũng là một Alpha ? Có điểm nào hơn chứ? Anh mập mờ với , dây dưa với , còn định giấu giếm cho ? Phó Sân, thật là quá đốn mạt!"

Tôi chút ngơ ngác.

Làm thể liên tưởng đến mức đó nhỉ.

thôi, nghĩ như cũng , đỡ cho tìm cách che giấu chuyện mắc bệnh nan y.

Thấy phủ nhận, Bùi Sóc tức đến mức đỏ bừng cả cổ.

"Phó Sân, thiếu đàn ông đến mức đó ? Nói quan hệ gì đúng ? Được, sẽ cho thấy chúng quan hệ gì!"

Vừa , ném một xấp tài liệu.

Giấy trắng mực đen hiện rõ dòng chữ: Hợp đồng bao nuôi.

Trong lòng bỗng thấy nực .

Thì lúc nãy tên ngoài là để soạn thảo cái thứ đây.

Bùi Sóc hừ lạnh một tiếng.

"Tôi nhà họ Phó sụp đổ , về chẳng ôm đùi ? Tôi cho ôm, nhưng cấm dây dưa với bất kỳ kẻ nào khác!"

Tôi thầm nghĩ.

Việc nhà họ Phó sụp đổ chính là do một tay sắp đặt đấy chứ.

Tuy nhiên, nếu bao nuôi...

Thì thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh thêm một chút nữa .

"Phó Sân!"

Cằm đột ngột một bàn tay bóp mạnh.

Tôi ép ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt tràn đầy oán hận của Bùi Sóc.

Loading...