Editor: Trang Thảo.
Chúng vẫn ngủ riêng phòng, nên đây là đầu tiên bước phòng , mà là trong tình trạng ném lên giường thế . Tiến triển vẻ nhảy vọt qua giai đoạn kết hôn mà trực tiếp trở thành…
Cơ mà đúng, sắp chia tay đến nơi , còn quan tâm tiến triển gì nữa chứ!
Trầm Thu Lâm chống hai tay xuống giường, bao vây lấy . Ánh đèn đầu bóng hình che khuất hơn nửa, trong tầm mắt lúc chỉ gương mặt điển trai của và chiếc cà vạt xộc xệch. Chẳng hiểu , cảm thấy bầu khí giữa hai đang dần nóng lên.
“Ai bảo đối với em là vì hợp đồng?” Giọng khàn, dường như đang cực lực kìm nén cảm xúc: “Hơn nữa, em đừng quên kẻ ngoại tình sẽ tay trắng.”
Nhìn , thể gồng thêm nữa, nước mắt tủi cứ thế trào : “Anh... còn dám thế ? Tôi đều thấy cả ... Anh và trợ lý Trần đang chọn địa điểm tổ chức hôn lễ, ngoại tình chẳng lẽ ? Người tay trắng chẳng nên là ?”
Nghe , Trầm Thu Lâm sững một lát, khóe môi khẽ nhếch lên thành một độ cong tuyệt . Nhìn , càng tức giận hơn. Đây là bắt quả tang nên định “phóng lao thì theo lao”, giận quá hóa đấy ?
“Anh đúng là đang cùng trợ lý Trần thảo luận về địa điểm hôn lễ.”
Tôi nín thở. Hắn thừa nhận ? Hắn đỡ dậy, dùng ngón tay mát lạnh lau vệt nước mắt nơi khóe mắt : “Thảo luận về hôn lễ của và em.”
“Của... em và ?”
Nụ của Trầm Thu Lâm càng sâu hơn, ngón tay mơn trớn gương mặt : “Em còn nhớ đầu tiên đến nhà em ? Anh là kết hôn với em.”
“ chúng đều là nam nhân, thể lĩnh chứng.”
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của , tình cảm trong mắt Trầm Thu Lâm cuộn trào: “ là thể lĩnh chứng, nhưng những nghi thức cần thiết sẽ để em thiếu bất cứ thứ gì.”
Trầm Thu Lâm giải thích bộ đoạn đối thoại lúc nãy. Câu mà Trần Vi là: “Cá nhân thích kiểu ngoài trời bãi cỏ hơn, nhưng còn xem sở thích của Tống thế nào nữa.” Hóa vì bên ngoài nên bỏ lỡ mất vế quan trọng nhất. Đây đúng là một vụ hiểu lầm lớn.
“ còn tin đồn hai ăn với gia đình thì ?” Tôi lầm bầm hỏi.
“Bố của Trần Vi vốn là cổ đông của công ty. Hơn nữa năm đó nước ngoài học chuyên ngành tình cờ giống cô , nên bố cô tổ chức một bữa tiệc nhờ chỉ bảo cô một thời gian khi cô xuất ngoại. Sau vị trí trợ lý của còn trống, nể mặt bố cô nên mới để cô làm. Bản cô cũng là năng lực.”
Trang Thảo
Tôi gật gù, hóa đúng là “tam thất bản”. là nên tin lời đồn thổi ở văn phòng.
“Tiện thể luôn, trợ lý Trần kết hôn . Vì cô kinh nghiệm nên mới hỏi ý kiến về hôn lễ.”
Tôi chấn động thực sự. Trần Vi trông trẻ trung như mà lập gia đình . Hiểu lầm cởi bỏ, và Trầm Thu Lâm cùng bật .
“Anh ăn cơm đúng ? Để em làm cho .”
Tôi định dậy thì kéo tuột lòng: “Đồ trong hộp giữ nhiệt ăn hết , tay nghề của em tiến bộ nhiều lắm.”
“ nó nguội hết mà?”
Hắn khẽ quẹt mũi : “Nếu ăn, lòng của ai đó chẳng cũng nguội lạnh theo ?”
Lời tỏ tình đột ngột khiến tim run rẩy. Tôi mặt vì thấy vẻ ngượng ngùng của . Kết quả là đàn ông trực tiếp bóp nhẹ cằm , ép thẳng . Giọng đầy ý , ánh mắt còn vẻ khắc chế thường ngày mà nhuốm màu d.ụ.c vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lam-chim-hoang-yen-phai-giu-nam-duc/chuong-7-hoa-giai-hieu-lam-va-dem-dinh-menh.html.]
“Anh vui vì em ghen. Điều đó chứng tỏ em cũng thích , đúng ?”
Dứt lời, nụ hôn của Trầm Thu Lâm rơi xuống. Tôi né tránh mà vòng tay qua cổ đáp . Sự chủ động của khiến bất ngờ, lập tức đè xuống giường, nụ hôn càng thêm sâu, xâm chiếm thở của . Bầu khí nóng rực lên từng chút, quần áo vứt bừa bãi sàn.
Đêm đó, chúng chính thức thuộc về . Tiến triển giống như một thác nước đổ xuống từ cao, mãnh liệt và thể ngăn cản. Sáng hôm , khi ánh nắng chói chang chiếu phòng, mới giật tỉnh giấc. thấy Trầm Thu Lâm bên cạnh, rúc chăn. Sếp còn đang ngủ nướng, muộn một chút chắc cũng chẳng nhỉ?
Lại một đêm Giao thừa nữa, chúng vẫn bên bàn mạt chược. Chỉ điều “nhà ” của , mà là của Trầm Thu Lâm.
“Cuối cùng thì cũng rước con về tay, dì nhận con làm con dâu từ lâu .” Mẹ Trầm híp mắt.
Trầm Thu Lâm đầy hạnh phúc: “Chẳng con mang em về cho .”
Mẹ Trầm ghé sát tai , thì thầm: “Dã , con , thằng bé tương tư con từ nhỏ đấy.”
Hả? Tôi ngơ ngác. Trong trí nhớ của , và Trầm Thu Lâm căn bản thiết, gặp lúc bé thì chắc cũng chẳng nhớ nổi gì. Thấy thắc mắc, Trầm lấy cuốn album cũ cho xem. Lúc mới phát hiện, ngoại trừ đại học , Trầm Thu Lâm luôn học cùng trường với , chỉ điều hơn hai khóa. Mẹ luôn ủy thác âm thầm bảo vệ , mà chẳng bao giờ hé lộ.
Buổi tối, trong lòng hỏi: “Sao lúc học đến tìm em?”
Hắn xoa đầu , giọng dịu dàng: “Mẹ em em thích tiền nhất, nếu sự nghiệp vững chắc thì em sẽ để mắt tới . Thế nên kiếm thật nhiều tiền, gây dựng công ty mới dám đến gặp em.”
Mẹ đúng là... ruột của mà!
“Anh sợ lúc đó em khác rước mất ?”
“Không sợ, vì em nếu giàu nhất định đến tìm em, bà sẽ giúp canh giữ em thật kỹ.”
Tôi cạn lời, ký ức ùa về những năm tháng đây. Chẳng trách ngày nào cũng tra hỏi trong lòng , yêu sớm , còn dọa nếu dám yêu sớm sẽ đ.á.n.h gãy chân . Hóa hố đào sẵn từ lâu, chỉ là cuối cùng về cuộc hôn nhân định . thật may mắn, đó là Trầm Thu Lâm.
Mùa xuân năm đó, chúng tổ chức hôn lễ tại ngôi nhà thờ mà yêu thích nhất. Đám cưới quá phô trương, chỉ bố hai bên và những bạn thiết nhất. Dưới sự chứng kiến của cha xứ, chúng trao lời thề nguyện và nụ hôn nồng cháy. Trầm Thu Lâm cho một đám cưới trong mơ giữa ngày xuân cỏ hoa đua nở.
---
Phiên ngoại: "Nam đức" và chiếc siêu xe
Kết hôn ba năm, Trầm Thu Lâm vẫn cho bar.
“Em lâu , cho em một thôi mà? Hay là cùng em nhé, ?” Tôi lắc tay , dùng chiêu làm nũng quen thuộc.
Thật lạ lùng, bình thường chiêu hiệu nghiệm, nhưng cứ hễ liên quan đến chuyện là thờ ơ. Thấy làm nũng xong, chuyển sang ăn vạ: “Em quan tâm! Hôm nay em nhất định !”
Trầm Thu Lâm ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Đi , em xem chiếc siêu xe bản giới hạn mà em thích .”
Tôi: “!”
“Ông xã, tháng em mới .”
Huhu, ai cách nào để thuyết phục ? Tôi vẫn đang chờ tư vấn trực tuyến đây...