Lại Trốn Nữa? Bắt Em Về Yêu Cho Đến Ngoan - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-03-01 15:27:15
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Yến Chu bắt chéo chân dài, ánh mắt tản mạn mà thẳng hai kẻ gây sự.

 

Giọng điệu hòa hoãn, nhàn nhạt như gió mây: “Tôi bọn họ, mỗi … một con mắt, hai cánh tay.”

 

Bọn họ từng dùng ánh mắt bẩn thỉu chằm chằm bảo bối của .

 

Bọn họ từng dùng đôi tay dơ bẩn xé rách bảo bối của .

 

Chỉ hủy diệt, mới thể dập tắt cơn thù hận trong lòng .

 

Lời dứt, cả phòng sững sờ tại chỗ.

 

Bọn họ vốn nghĩ Thẩm Yến Chu sẽ đòi một khoản bồi thường kếch xù, hoặc một miếng đất một khu buôn bán nào đó.

 

Không ai ngờ, mở miệng liền mạng .

 

Những mặt, từng giao thiệp với Thẩm Yến Chu, , nhưng đều từng qua danh tiếng của .

 

Người thể gọi là truyền kỳ trong giang hồ, từ đến nay độc lai độc vãng.

 

Ngoài đời đều cho rằng là kẻ thất tình lục dục, một tên quái vật m.á.u lạnh.

 

Ai mà ngờ , nay nhảy một tiểu tình nhân thì liền như lấy mất bảy hồn ba vía của .

 

Vì một trai, thể xuống tay tàn nhẫn đến mức .

 

A Phong và A Dũng tức giận nhảy dựng, đầu hô to gọi ngoài cửa.

 

“Họ Thẩm ! Mày đúng là c.h.ế.t hả!”

 

của Tam Nghĩa hội , là một đám đàn ông áo đen cao lớn vạm vỡ.

 

A Phong và A Dũng lập tức sững .

 

Đổng Ngàn nghiêng đầu hiệu cho dẫn đầu.

 

Hơn chục lập tức xông , phân trần mà chế ngự hai kẻ .

 

“Này! Đổng hội trưởng, ông làm cái gì ?”

 

“Đổng Ngàn! Sao ông bênh ngoài? Giúp ngoài xử một nhà?”

 

Đổng Ngàn đương nhiên cho bọn họ , sáng nay lúc Thẩm Yến Chu tới gặp ông thì hai bí mật bàn chuyện gì.

 

Theo lý, Đổng Ngàn là cầm quyền đất Giang Thành nên tất nhiên che chở , lý nào giúp ngoài như Thẩm Yến Chu.

 

Thẩm Yến Chu quá giỏi tính .

 

Anh uy h.i.ế.p dụ dỗ.

 

Không chỉ cho Đổng Ngàn trong tay đang nắm đủ chứng cứ phạm pháp của bộ thế lực ngầm Giang Thành, chỉ cần nhúc nhích ngón tay thì cả Giang Thành liền đại loạn.

 

Mà còn đến chuyện con trai của Đổng Ngàn mới tiếp quản tập đoàn xây dựng Giang Thành, đang cần một khoản đầu tư khủng để nổi danh.

 

Thẩm Yến Chu đưa đề nghị, nếu ông chịu hợp tác thì sẽ giúp Giang Thành xây dựng một hạng mục mang tính biểu tượng, để con trai ông một đêm thành danh.

 

Đối mặt với chiêu mềm cứng, chỉ trong nửa tiếng thì Đổng Ngàn liền gật đầu.

 

Cho nên lúc , Đổng Ngàn gì nhiều, sang những đang .

 

“Vậy thì theo quy củ cũ, bỏ phiếu !”

 

“Đồng ý giao A Phong và A Dũng cho Yến Thuyền xử lý, giơ tay!”

 

Thẩm Yến Chu bình tĩnh .

 

Không ngoài dự đoán, gần như tất cả ở đây, hoặc chậm hoặc nhanh, đều giơ tay.

 

Khóe môi Thẩm Yến Chu khẽ cong, như như .

 

A Phong và A Dũng tức điên.

 

“Mấy đúng là một lũ hèn! Bị cái thằng nhóc họ Thẩm hù đến vãi cả hả?”

 

“Một đám vô nghĩa!”

 

Đổng Ngàn mở miệng: “Vì bảo thế lực Giang Thành, hai chỉ thể hy sinh một chút thôi.”

 

Nói xong, nhiều nữa, hiệu cho .

 

Mấy tay đ.ấ.m giữ chặt hai kẻ , lôi .

 

Chỉ chốc lát , từ phòng bên vang lên tiếng la hét đau đớn tê tâm liệt phế.

 

Rồi im bặt.

 

Chẳng mấy chốc, hai mang theo hai cái hộp nhỏ phòng, đặt mặt Thẩm Yến Chu.

 

Thẩm Yến Chu mở hộp, liếc .

 

Ánh mắt lạnh như băng.

 

“Tốt.”

 

Anh dậy.

 

Chỉnh cổ áo vest đen.

 

“Chuyện , kết thúc ở đây. Hôm nay làm phiền các vị.”

 

Nói xong, xoay rời .

 

---

 

Từ Giang Thành về Đế Đô, Thẩm Yến Chu nghỉ ngơi mà lập tức đến Đại học Đế Kinh.

 

Trong phòng họp xa hoa của trường quý tộc cao giáo, bộ ban lãnh đạo nhà trường đều mặt, nghênh đón vị thần tài long trọng vô cùng.

 

Thẩm Yến Chu giữa một đám lãnh đạo cấp tỉnh, khí thế hề kém cạnh.

 

Anh chỉ vài câu, thẳng vấn đề.

 

Hiệu trưởng và các lãnh đạo khác liên tục gật đầu tán thưởng.

 

Một hiệu trưởng còn cảm khái, khâm phục việc một doanh nhân trẻ như hồi đáp xã hội.

 

Đồng thời cũng luôn, suất nhập học sắp xếp xong nên mùa thu thể nhập học.

 

Thẩm Yến Chu gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

 

Anh để Nhạc Bình ở bàn cụ thể việc quyên góp.

 

Khi đ.á.n.h xe về đến nhà, trời chạng vạng hơn sáu giờ.

 

Vừa bước đại sảnh, quản gia Trần đón .

 

“Thiếu gia, hôm nay tâm trạng Lâm !”

 

Ông chú tròn tròn đến mắt híp .

 

Nghe , mặt mày Thẩm Yến Chu lập tức giãn .

 

“Thật ?”

 

Bác Trần: “Giờ đang ở phòng bếp đó, thêm hai món cho bữa tối!”

 

Trong mắt Thẩm Yến Chu tức khắc rực sáng.

 

Tiểu bảo bối chủ động nấu cơm cho ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lai-tron-nua-bat-em-ve-yeu-cho-den-ngoan/chuong-60.html.]

 

Trời đất ơi!

 

Hạnh phúc đến quá bất ngờ!

 

Anh bước nhanh về phía phòng bếp.

 

Bác Trần bóng lưng như thể chờ nổi , chỉ lắc đầu.

 

Vừa bếp, Thẩm Yến Chu liền thấy bé nhỏ nhắn quầy.

 

Hôm nay mặc một bộ đồ ở nhà rộng thùng thình màu hồng nhạt mũ trùm.

 

Bộ đồ to rộng khiến cả như bao trong một lớp mềm mại lười biếng.

 

Lộ một đoạn cổ trắng trẻo, lớp màu hồng nhạt càng làm nổi bật thêm làn da trắng nõn.

 

Bên ngoài khoác thêm một cái tạp dề màu xanh biển, thắt eo bằng nơ con bướm.

 

Đường cong vòng eo mềm mại cùng đôi chân thẳng tắp lộ rõ ràng.

 

Khiến chỉ liếc một cái rời mắt nổi.

 

Yết hầu Thẩm Yến Chu lăn lên lăn xuống mấy .

 

Anh nhẹ nhàng bước qua.

 

Lâm Uyên đang chăm chú video dạy nấu ăn, nghiêm túc nghiên cứu.

 

Cậu giỏi nấu cơm.

 

Lúc còn ở trong núi, là sư phụ nấu cho ăn, hàng xóm xung quanh cũng thường mang đồ ăn ngon đến.

 

Sư phụ thương nên chẳng bao giờ bắt học nấu ăn.

 

gần đây sư phụ già, Lâm Uyên lo ông mệt nên cũng thường bếp phụ giúp.

 

Hôm qua, Thẩm Yến Chu giúp tìm .

 

Cậu cảm kích.

 

Tuy mấy ngày nay, Thẩm Yến Chu bắt nạt . nghĩ kỹ , đối với thì thật cũng tệ lắm.

 

Anh lời, đơn giản chỉ là giữ bên cạnh.

 

Những lúc hung dữ, suy cho cùng cũng vì sợ chạy trốn.

 

Anh cứu ít khỏi những tình huống nguy hiểm, giờ còn giúp tìm cha ruột.

 

Lâm Uyên cảm thấy, nên làm gì đó để cải thiện quan hệ giữa hai .

 

Nên tìm chị đầu bếp xin cái tạp dề, xuống bếp.

 

Cậu Thẩm Yến Chu thích ăn gì, cũng nên làm món gì mới . Thế là lên mạng tìm vài clip nấu ăn.

 

Cuối cùng chọn món thịt xào nấm và ớt xanh xào tương.

 

Cậu nguyên liệu bàn, là nấm màu nâu nâu giống nấm hương.

 

Không quen lắm, nhưng qua chắc cũng tệ.

 

Cậu chọn hai cái to nhất từ giỏ tre.

 

Chị đầu bếp Lý tẩu nhắc nhở: “Cậu Lâm, cái đó là nguyên liệu tối nay đầu bếp trưởng cần dùng.”

 

Vị đầu bếp trưởng là đầu bếp Michelin, mời về chỉ để nấu cơm chiều.

 

Bình thường ở biệt thự, chỉ xuất hiện giờ cơm.

 

Lâm Uyên mỉm : “Tôi chỉ lấy hai miếng thôi, chắc ảnh hưởng bữa tối nhỉ?”

 

Lý tẩu nghĩ nghĩ, đúng là nhiều chuyện thật.

 

đầu bếp trưởng cũng do thiếu gia mời đến để nấu cho tiểu thiếu gia ăn.

 

Tiểu thiếu gia vui là .

 

Nấm trắng tuy quý, nhưng chỉ mấy vạn, miễn là vui thì đáng là gì.

 

Bà gật đầu: “Được Lâm .”

 

Lâm Uyên nhoẻn miệng .

 

Lý tẩu thầm nghĩ, đứa nhỏ lên thật sự ghê.

 

Rực rỡ như ánh nắng ban mai, khiến như tắm trong gió xuân.

 

Khó trách thiếu gia nhà mê đến mức mất hồn.

 

Lâm Uyên cầm con d.a.o gốm đen, một tay giữ nấm trắng, một tay cắt từng lát.

 

Hồi nãy cắt ớt xanh, sơ ý cắt trúng ngón tay một đường nhỏ.

 

Cho nên giờ đặc biệt cẩn thận.

 

lúc , một đôi bàn tay lớn nhẹ nhàng từ phía vòng lấy .

 

Đồng thời khẽ kéo con d.a.o trong tay .

 

“Bảo bối , đừng đụng d.a.o nhỏ, cẩn thận tay thương.” Anh đặt cằm lên cổ .

 

Lâm Uyên hoảng hốt.

 

Cậu đầu, nhỏ giọng trách móc: “Anh đường gì mà chẳng tí tiếng động nào ?”

 

Thẩm Yến Chu bật khẽ: “Có tiếng chứ, chỉ là em nấu ăn quá chăm chú nên thấy thôi.”

 

Lâm Uyên gật đầu.

 

“Bảo bối ơi, vất vả .” Anh nhẹ hôn lên cổ .

 

Lâm Uyên né tránh, còn nghiêng đầu để thoải mái làm loạn.

 

Thẩm Yến Chu xoay , chằm chằm.

 

Lúc đang mặc tạp dề, trông ngoan ngoãn như vợ hiền.

 

Khiến đến khô cả miệng.

 

Anh nắm lấy tay , khẽ vuốt.

 

Lâm Uyên đột nhiên “Tê” một tiếng, rụt nhẹ.

 

Thẩm Yến Chu nhíu mày, kéo tay lên xem.

 

Lúc mới phát hiện, đầu ngón trỏ tay trái một vết cắt dài một phân.

 

Máu ngừng chảy, nhưng vết cắt vẫn chói mắt vô cùng.

 

“Bảo bối, tay ?” Anh nhíu mày hỏi, nâng tay lên xem kỹ, đôi mắt đầy đau lòng.

 

Lâm Uyên : “Không , lúc nãy cắt ớt xanh sơ ý cắt trúng thôi.”

 

Thẩm Yến Chu nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm túc.

 

“Bảo bối, bất cẩn ? Làm thương thì ca ca nên phạt em ?”

 

Lâm Uyên tròn mắt, mặt nhỏ xị xuống:

 

“Hả? Sao ? Nấu cơm cắt tay cũng phạt ?”

Loading...